Mặc dù đã khéo léo thoái thác để tránh bị buộc tội mạo danh tỷ tỷ, Tô Duyệt không cách nào chối tội đạo văn khi chính nàng đã tự mình tuyên bố đó là bài thơ do mình sáng tác.
Nàng vẫn không hiểu sao sự việc lại thành ra thế này. Làm thế nào có thể có người khác cũng sáng tác ba bài thơ giống hệt nàng?
Thấy nàng bối rối không trả lời được, hoàng hậu liền phất tay lạnh lùng nói: “Người đâu, lôi xuống, đánh năm mươi trượng!”
Tô Duyệt hốt hoảng van xin: “Xin nương nương tha mạng! Thần nữ nhất thời hồ đồ, từ nay không dám nữa!”
Hoàng hậu đáp lại với giọng lạnh lẽo: “Tội lớn nhất là dám dối trá trước mặt bản cung. Nể mặt Tô thượng thư, bản cung chỉ phạt nhẹ như thế mà thôi!”
Tô Duyệt vừa khóc vừa bị lôi đi. Cảnh tượng này làm giảm bớt hứng thú của tất cả mọi người, khiến những tiết mục sau đó trở nên ảm đạm hơn.
Không còn nghi ngờ gì nữa, lần này giải quán quân của Yến hội Huyền Hoa đã thuộc về Lam Ngọc.
Khi Tô Ly trở về viện, nghe tin Tô Duyệt đã được khiêng về trong tình trạng toàn thân đầy máu, còn Hạ di nương suýt ngất vì hoảng sợ, nàng chỉ cười nhẹ rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
*Tô Duyệt, kiếp trước những bài thơ đó mang đến vinh quang cho ngươi, nhưng kiếp này chúng lại là nguồn gốc đau khổ của ngươi. Tất cả những gì ngươi đã gây ra cho ta, ta sẽ trả lại gấp mười, gấp trăm lần.*
Trong lúc Tô Ly còn đang trầm ngâm, Mặc Họa bước vào, khẽ thưa: “Tiểu thư, biểu tiểu thư đến.”
Tô Ly quay lại, thấy Vệ Nguyên Dao bước vào với vẻ mặt không vui.
“Biểu tỷ, có chuyện gì vậy? Ai chọc giận tỷ sao?” Tô Ly cười hỏi.
Vệ Nguyên Dao bực bội đáp: “Có phải muội đã tặng bộ ngọc bích mười hai món mà tổ mẫu tặng cho Tô Duyệt không?”
Tô Ly sững lại, rồi kéo tay biểu tỷ ngồi xuống trong khi Chi Thư bưng trà và điểm tâm lên. “Biểu tỷ, muội đâu có tặng bộ ngọc đó cho Tô Duyệt, chỉ là nàng ta mượn thôi, muội không tiện từ chối.”
Vệ Nguyên Dao không hài lòng, nói thẳng: “Có gì mà không thể từ chối chứ? Bây giờ Yến hội Huyền Hoa kết thúc rồi, để ta đi cùng muội lấy lại đồ, tránh cho muội khó xử.”
Thấy biểu tỷ quyết tâm, Tô Ly nhận ra đây là cơ hội để “làm lớn chuyện.” Nàng gật đầu, quyết định cùng biểu tỷ đến viện của Tô Duyệt, tiện thể đòi lại mọi thứ một cách rõ ràng.
Khi đến cửa viện, cả hai gặp một tỳ nữ đang tiễn đại phu ra ngoài. Nhìn thấy Tô Ly và Vệ Nguyên Dao, tỳ nữ vội cúi người chào.
“Đại tiểu thư, biểu tiểu thư.”
Tô Ly gật đầu hỏi: “Nhị tiểu thư thế nào rồi?”
Liễu Nhi đáp: “Đại phu bảo phải tịnh dưỡng một, hai tháng mới khỏi, tiểu thư ạ.”
Tô Ly hỏi tiếp: “Nhị tiểu thư tỉnh chưa?”
“Dạ, tỉnh rồi. Hiện di nương đang ở bên chăm sóc tiểu thư.” Liễu Nhi cung kính trả lời.
Tô Ly gật đầu, rồi kéo tay Vệ Nguyên Dao bước vào phòng. Vừa vào phòng, hai người thấy Hạ di nương đang ngồi bên giường an ủi Tô Duyệt, trong khi nàng nằm khóc thút thít.
“Muội muội, đang yên đang lành ra ngoài lại thành ra như thế này. Thật là đáng tiếc!” Giọng Tô Ly nhẹ nhàng vang lên, khiến Tô Duyệt giật mình ngừng khóc, quay đầu lại, ánh mắt đầy oán hận nhìn hai người.
Nàng gằn giọng nói, ánh mắt hướng về phía Vệ Nguyên Dao: “Ngươi đến đây làm gì!”
Nếu không phải vì Vệ Nguyên Dao, thì chẳng ai phát hiện nàng là Tô Duyệt cả. Vốn dĩ nàng định gài tội lên đầu Tô Ly, để thêm một chút tai tiếng cho tỷ tỷ cũng chẳng sao.
Vệ Nguyên Dao nghe vậy, hừ lạnh đáp: “Ngươi nghĩ ta muốn đến thăm ngươi chắc? Ta đến chỉ để giúp biểu muội lấy lại đồ của mình thôi.”
Hạ di nương ngạc nhiên hỏi: “Lấy đồ gì?”
Vệ Nguyên Dao hướng ánh mắt về phía Tô Duyệt, thẳng thừng nói: “Bộ ngọc bích mười hai món. Ngươi đã dùng xong rồi thì trả lại cho biểu muội ta.”
Tô Duyệt tỏ ra tủi thân, hướng ánh mắt về phía Tô Ly, nhẹ giọng nói: “Tỷ tỷ, không phải tỷ đã nói tặng bộ trang sức đó cho muội sao? Sao bây giờ lại đòi lại?”
Tô Ly giả vờ ngạc nhiên, mở to mắt nhìn nàng, đáp: “Muội muội, lúc nào ta nói là tặng cho muội chứ? Đây là lễ vật mà ngoại tổ mẫu tặng ta, ta sao dám tự ý mang tặng?”
Tô Duyệt đang định lên tiếng thì Tô mẫu dẫn theo người bước vào, vẻ mặt nghiêm nghị.
Là đích mẫu, dù Tô Duyệt bị thương, bà vẫn phải đến thăm.
“Dao nhi, con gái lớn như vậy rồi mà đến phủ mà không vào viện của a di. Nếu không nhờ nha hoàn nói lại, ta cũng không biết con đã tới.” Tô mẫu quay sang Vệ Nguyên Dao trách nhẹ.
Vệ Nguyên Dao lập tức tiến đến khoác tay Tô mẫu, làm nũng: “A di, con còn chưa kịp qua thăm người. Nhưng a di đến thật đúng lúc, người hãy giúp biểu muội lấy lại đồ của mình nhé.”
Tô mẫu ngạc nhiên: “Đòi lại đồ gì cơ?”
Vệ Nguyên Dao đáp ngay: “Bộ ngọc bích mười hai món ấy!”
Tô mẫu giật mình, nhìn về phía Tô Ly: “Ly nhi?”
Tô Ly khó xử nói: “Muội muội nói rằng không có trang sức phù hợp để phối y phục đi dự Yến hội Huyền Hoa nên muốn mượn dùng tạm. Nữ nhi... không tiện từ chối…”
Tô Ly nhìn Hạ di nương, mỉm cười ngạc nhiên: “Tặng? Nhưng rõ ràng là muội muội nói mượn, sao lại thành tặng?”
Tô Duyệt trên giường nhìn tỷ tỷ, vẻ mặt đầy ấm ức như sắp khóc, giọng yếu ớt: “Tỷ tỷ, tỷ rõ ràng đã tặng cho muội mà…”
Tô Ly trong lòng chỉ thấy khinh bỉ với điệu bộ ấm ức của nàng ta. Bị đánh đến mức này mà vẫn chỉ nghĩ đến trang sức!
Tô Ly liền lấy ra một tờ giấy, đưa cho Tô mẫu: “Mẫu thân, đây là giấy vay nợ mà muội muội đã ký khi mượn bộ trang sức này.”
Sắc mặt Tô Duyệt lập tức tái nhợt, nàng hoàn toàn quên mất chuyện giấy nợ. Trước giờ lấy đồ của Tô Ly, nàng chưa từng phải viết giấy vay nợ.
Hạ di nương liếc sang con gái, thấy sắc mặt nàng ta biến sắc, biết ngay rằng bộ trang sức này không thể giữ lại được, trong lòng không khỏi tiếc nuối.
Vệ Nguyên Dao không ngờ biểu muội còn giữ giấy nợ, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm.
Tô mẫu xem xong tờ giấy, sắc mặt sầm xuống, lạnh giọng: “Tô Duyệt, trả lại đồ cho Ly nhi ngay.”
Tô Duyệt quay sang Liễu Nhi, lạnh lùng ra lệnh: “Đi lấy bộ trang sức trả cho tỷ tỷ.”
Rồi nàng quay lại Tô Ly, giọng như không hề áy náy: “Tỷ tỷ, xin lỗi nhé, có lẽ muội nhớ nhầm, cứ nghĩ như trước đây, tỷ đã tặng cho muội.”
Trong lòng nàng dâng lên nỗi bất mãn: Tô Ly có bao nhiêu thứ tốt, tại sao lại phải đòi lại bộ trang sức này?
Tô Ly chỉ mỉm cười: “Muội muội đúng là đãng trí, trước đây mấy bộ trang sức khác muội cũng nói là mượn đấy thôi.”
Tô mẫu nghe vậy, nhìn Tô Duyệt với ánh mắt thất vọng, rồi lạnh giọng: “Nếu hôm nay ta đã đến đây, thì những món đã mượn trước đó cũng phải trả lại hết.”
Nhìn quanh phòng Tô Duyệt, Tô mẫu càng nhìn càng thấy quen mắt.
Bà chỉ tay vào chiếc bình phong trong phòng, hỏi: “Đây chẳng phải bình phong ngọc bích ta đã mua cho Ly nhi sao? Cả hộp trang sức Bát Bảo trên bàn trang điểm và bức tranh thiếu nữ kia nữa, tất cả đều là của Ly nhi. Sao lại nằm trong phòng của con?”
Sắc mặt Tô Duyệt lập tức trắng bệch, nàng cắn chặt môi không dám nói gì.
Lúc này, Tô mẫu thực sự nổi giận, cảm thấy như cả phòng của con gái mình đã bị Tô Duyệt chiếm hết.
Bà lạnh lùng ra lệnh: “Người đâu! Dọn tất cả những gì ở đây — bức bình phong, hộp trang sức Bát Bảo, tranh thiếu nữ, bình hoa ngọc trắng và tất cả những món đồ khác, mang hết về viện của đại tiểu thư cho ta!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)

Ngu mà lì , âm trì khó đào tạo
Kể ra thì kiếp trước Tô Ly này cũng ngu ngốc thật!😭