Mặc Họa và Tư Cầm, hai tỳ nữ thân cận của Tô Ly, nhìn thấy đám đồ đạc quý giá một lần nữa được thu lại cho tiểu thư của mình thì mắt sáng lên đầy phấn khích. Họ nhanh chóng chỉ đạo gia nhân chuyển từng món ra ngoài.
Hạ di nương vội ngăn lại, lên tiếng: “Đại tiểu thư, chẳng phải những thứ này là người đã tặng cho nhị tiểu thư sao? Nếu bây giờ lại mang về, chẳng phải sẽ bị đàm tiếu là đại tiểu thư nhỏ nhen?”
Tô Ly khẽ mỉm cười: “Hạ di nương, những thứ này thật sự là muội muội mượn, nàng đã nói sau này sẽ trả lại. Có lẽ muội muội bận nên quên, hôm nay ta đến sẵn rồi thì giúp nàng mang về thôi. Đừng lo, tỳ nữ của ta nhớ rõ mọi món đồ, chắc chắn không lấy nhầm một thứ nào. Cũng sẽ không bỏ sót món nào đâu.”
Tô Duyệt muốn ngồi dậy ngăn lại, nhưng vừa nhích người đã đau đến nỗi hít sâu một hơi.
“Tô Ly! Ngươi dám ngang nhiên cướp đồ của ta? Đợi đấy, ta sẽ mách phụ thân!”
Tô Ly vẫn giữ nụ cười bình thản, không hề nao núng.
Vệ Nguyên Dao lạnh lùng nói: “Biểu muội của ta chỉ đang lấy lại đồ của mình. Ngươi có lý do gì để mách lẻo? Những món đồ này, thậm chí còn là của hồi môn mà a di ta chuẩn bị cho biểu muội, há để ngươi dễ dàng lấy cắp như vậy!”
Tô mẫu nghe vậy, nhìn Tô Duyệt, giọng đầy bực bội: “Từ trước đến nay ta đã bạc đãi con bao giờ chưa, vậy mà con còn nhòm ngó đồ của người khác! Con xem phòng mình mà xem, có giống phòng của một thứ nữ không? Thậm chí còn sang trọng hơn phòng của Ly nhi! Không cần con mách, chính ta sẽ trình bày với lão gia!”
Hạ di nương thấy từng món đồ quý giá bị chuyển đi, trái tim như thắt lại, cảm thấy như bị rút cạn tài sản trước mặt. Bà hối hận vì trước đây chưa kịp đem bán những thứ đó đi đổi lấy tiền. Để gom đủ bốn mươi vạn lượng cho Hạ Giang, bà đã phải bán rất nhiều trang sức của mình, thậm chí lấy cả đồ của con gái, đau đớn như dao cứa vào lòng.
Vừa nghe nói đến việc phải báo với lão gia, bà lập tức cúi đầu cầu xin: “Phu nhân, nhị tiểu thư còn nhỏ, vẫn chưa hiểu chuyện, những thứ mượn đã trả lại cả rồi, xin phu nhân đừng làm phiền đến lão gia.”
Tô Duyệt cắn răng đáp: “Tỷ nói đùa rồi.”
Mặc Họa tiến lên báo cáo, giọng không giấu nổi vẻ thích thú: “Phu nhân, mọi thứ đã được chuyển đi hết.”
Tô mẫu nhìn quanh căn phòng gần như trống không, nghi hoặc hỏi: “Sao có thể nhiều đồ của Ly nhi ở đây đến vậy?”
Mặc Họa nhanh chóng nói thêm: “Phu nhân, nô tỳ quên mất, cả tấm chăn gấm thêu kim tuyến nhị tiểu thư đang đắp cũng là của đại tiểu thư ạ!”
Vệ Nguyên Dao không nhịn được bật cười thành tiếng: “Tỳ nữ của biểu muội thật đáng yêu.”
Tô Duyệt nghe vậy càng thêm giận dữ, hét lên: “Lấy đi! Lấy hết đi!”
Tô Ly khẽ đáp: “Chăn thì không cần, đã dính máu rồi.”
Câu nói của Tô Ly khiến ngực Tô Duyệt phập phồng tức giận, nhưng không thể làm gì.
Nhìn căn phòng trống trải, Tô mẫu cảm thấy có chút không nỡ, liền quay sang nha hoàn của Tô Duyệt: “Hãy báo với quản gia chuẩn bị lại đồ đạc cần thiết cho nhị tiểu thư.”
Liễu Nhi, nha hoàn của Tô Duyệt, cúi đầu đáp: “Dạ, thưa phu nhân.”
Tô Ly nhẹ nhàng khoác tay Tô mẫu: “Mẫu thân, chúng ta về thôi. Muội muội cần nghỉ ngơi để hồi phục, chúng ta không nên làm phiền.”
Tô mẫu gật đầu, để Vệ Nguyên Dao và Tô Ly mỗi người dìu một bên, cùng rời khỏi phòng. Tô Duyệt nhìn theo bóng lưng họ, trong lòng ngập tràn oán hận.
Hạ di nương ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng an ủi con gái: “Duyệt nhi, đừng suy nghĩ nhiều, dưỡng thương quan trọng hơn.”
Tô Duyệt cảm thấy không còn gì tồi tệ hơn những ngày vừa qua.
Những vết mẩn đỏ trên mặt vẫn chưa lành, và sự việc nhục nhã tại Yến hội Huyền Hoa đã khiến Tô Duyệt trở thành trò cười trong giới tiểu thư quý tộc. Toàn thân đau nhức, lại bị mẫu tử nhà Tô Ly thu hết những món đồ quý giá mà nàng đã vất vả mới lấy được từ tay Tô Ly!
“Mẫu thân, người có thấy rằng Tô Ly đã thay đổi không?” Tô Duyệt lên tiếng hỏi, giọng đầy phẫn uất.
Hạ di nương nghe con gái nói, ngẫm nghĩ một lúc. Thật vậy, bà cũng nghe anh trai kể rằng sổ sách của Hạ gia bị Tô Ly phát hiện, mà trước đây Tô Ly còn thân thiết với bà, vậy mà nay đã không thèm liếc mắt đến nữa.
Hạ di nương ngồi xuống bên mép giường, khẽ nói: “Không có ai tự nhiên mà thông minh hơn được. Con bé đã hồ đồ suốt mười mấy năm, sao giờ lại đột nhiên khôn ngoan đến thế?”
Tô Duyệt nheo mắt, nói với giọng đầy ác ý: “Chắc chắn là Vệ Nguyên Dao! Đáng ghét! Đợi khi ta khỏi bệnh, ta sẽ cho nàng ta một bài học!”
Cùng lúc đó, Vệ Nguyên Dao vừa bước ra khỏi viện của Tô Duyệt, trên mặt hiện lên vẻ hả hê. Nàng cười lớn: “Biểu muội, muội có thấy sắc mặt của Tô Duyệt lúc nãy không? Thật là buồn cười quá đi!”
Tô Ly mỉm cười, cùng biểu tỷ vừa trò chuyện vừa tiến về viện chính, nơi gia nhân đã chuẩn bị trái cây, bánh ngọt và trà.
Tô mẫu nhìn con gái, trách yêu: “Ly nhi, con thật là hồ đồ, sao lại để Tô Duyệt lấy nhiều đồ của mình như vậy chứ!”
Hai năm nay bà bận rộn quán xuyến công việc trong phủ, không ngờ những món đồ quý giá trong viện của con gái mình lại bị kẻ khác lấy đi dần dần mà bà không hề hay biết.
Tô Ly khoác tay mẫu thân, nũng nịu đáp: “Mẫu thân, trước đây con chưa hiểu chuyện, nhưng giờ thì khác rồi.”
Vệ Nguyên Dao nghe vậy liền tiếp lời: “Đúng thế, biểu muội giờ đã thay đổi nhiều lắm. Tô Duyệt thật quá tham lam, đến bộ ngọc bích mười hai món cũng dám đòi hỏi. Thế mà hôm nay nàng còn định đổ oan cho biểu muội nữa, may mà hoàng hậu nương nương đã minh xét!”
Tô mẫu cau mày: “Chuyện là thế nào?”
Vệ Nguyên Dao liền kể lại chi tiết chuyện xảy ra tại Yến hội Huyền Hoa, khiến Tô mẫu nghe xong tức giận đập mạnh xuống bàn, làm ly nước trên bàn bắn tung tóe.
“Thật quá đáng!” Bà giận dữ thốt lên.
Tô Ly nắm tay mẫu thân, dịu dàng an ủi: “Mẫu thân, đừng giận nữa, chuyện cũng đã qua, con đâu để nàng ta đạt được mục đích.”
Tô mẫu lạnh lùng nói: “Nếu không có biểu tỷ của con ở đó thì có lẽ những việc bẩn thỉu ấy đã đổ hết lên đầu con rồi! Ly nhi, sau này không được mềm lòng với những kẻ như vậy nữa, đừng ngu ngốc mà cả tin!”
Xem ra mẫu tử nhà Hạ di nương chẳng ai là người tốt! Trước đây bà thật sự đã quá lơ là.
Tô Ly gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Giờ đây nàng đã không còn là cô gái ngây ngô dễ bị lợi dụng như trước, Tô Duyệt sẽ không thể lấy được gì từ nàng nữa!
Thấy trời đã xế chiều, Tô mẫu quay sang Vệ Nguyên Dao: “Dao nhi, tối nay ở lại đây đi. Ta nhớ ngày trước con và Ly nhi rất thích chơi cùng nhau, tối nay con cứ ngủ lại viện của biểu muội nhé.”
Tô Ly vui mừng nói: “Tuyệt quá! Con còn bao nhiêu chuyện muốn kể cho biểu tỷ nghe!”
Nhìn thấy hai đứa trẻ đều vui vẻ, Tô mẫu quay sang dặn dò gia nhân: “Mau báo nhà bếp chuẩn bị thêm vài món, nhớ làm những món chua ngọt.”
Vệ Nguyên Dao mỉm cười: “A di còn nhớ con thích chua ngọt sao?”
Tô mẫu cũng mỉm cười đáp: “Đương nhiên là nhớ, Ly nhi thích cay, còn con thì thích chua ngọt.”
Cả nhóm vừa trò chuyện vừa thưởng thức trà trong viện chính, không khí vô cùng hòa thuận và ấm áp.
Đợi đến khi Tô thượng thư trở về, cả nhà cùng dùng bữa tối vui vẻ, sau đó Tô Ly và Vệ Nguyên Dao cùng nhau cáo lui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



