Cha mẹ Hứa nghe xong thì nhìn nhau một cái, sau đó cả hai đều lộ rõ ý cười, trong lòng càng thêm vui mừng. Có thể nhận được sự công nhận như vậy từ con cái chính là sự khẳng định lớn nhất đối với ông bà.
“Đứa nhỏ ngốc này, chúng ta là cha mẹ con mà.”
Hứa Thanh Lạc cười gật đầu. Thấy cảm xúc của cô đã bình tĩnh lại, mẹ Hứa lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm khác.
“Đây mới là của hồi môn của con.”
“Trong này có 888 đồng, là tiền của hồi môn ba và mẹ cho con.”
“Thế này có nhiều quá không ạ?”
Phải biết rằng cha mẹ Hứa không chỉ có mình cô là con, cho nhiều thế này cô lo lắng hai chị dâu trong lòng sẽ thấy không thoải mái.
“Chuyện này con không cần phải lo lắng.”
“Đây là tiền của ba mẹ, không ai có quyền nói gì cả.”
“Hai anh trai con năm đó kết hôn, ba mẹ cũng cho không ít đâu.”
“Lúc hai anh cưới vợ, nhà mình đưa 666 đồng tiền sính lễ, còn lén đưa thêm 1000 đồng tiền trợ cấp định cư nữa.”
“1666 đồng năm đó có giá trị hơn số tiền của hồi môn hiện tại của con nhiều.”
Cha mẹ Hứa không hề thiên vị, hai con trai lớn lên bên cạnh ông bà nên nhận được sự bầu bạn nhiều hơn con gái.
Ba đứa con đều là khúc ruột như nhau, huống hồ con gái gả vào nhà họ Chu cũng là vì củng cố vị thế hiện tại cho nhà họ Hứa.
Chẳng lẽ lại có kẻ vừa hưởng thụ lợi ích con gái mang về cho gia đình, vừa đỏ mắt ghen tị với những thứ cô xứng đáng được nhận sao?
Nếu ai mà có ý kiến, vậy thì trực tiếp dọn ra ngoài mà ở riêng, nhà họ Hứa này không dung thứ cho loại người như vậy.
“Nếu hai chị dâu con có ý kiến, thì đó là do hai anh con không làm tốt công tác tư tưởng trong nhà.”
“Chẳng liên quan gì đến con cả.”
Mẹ Hứa giơ tay chọc nhẹ vào trán cô, Hứa Thanh Lạc cười ôm lấy cánh tay mẹ: “Mẹ, mẹ với ba đúng là người hiểu lý lẽ quá.”
“Chỉ có con là dẻo miệng.”
Cả cha và mẹ Hứa đều bị lời nói ngọt ngào của cô làm cho vui đến mở cờ trong bụng, sau đó mẹ Hứa lại dặn dò nốt những việc chưa nói xong.
“Bác trai và bác gái Chu của con là người hào sảng, phóng khoáng, chắc chắn sẽ không để con chịu thiệt thòi về khoản sính lễ đâu.”
“Nhà mình đưa 888 đồng, kèm theo của hồi môn là một chiếc đồng hồ đeo tay, vừa không làm mất mặt nhà họ Chu, vừa giúp con có thêm tự tin.”
“Còn về quần áo mới, giày mới, gối mới, chăn đệm các thứ khi xuất giá, chắc chắn sẽ chuẩn bị đầy đủ cho con.”
Cha mẹ Hứa chuẩn bị của hồi môn rất phong phú, đặc biệt là còn để dành cho cô một số tiền lớn như vậy, giúp cô sau khi gả đi sẽ không vì chưa có công việc mà cảm thấy thấp kém.
“Ba mẹ, con có đồng hồ rồi mà.”
“Chiếc đó là quà mừng con trưởng thành, sao mà giống nhau được?”
“Cho thì con cứ cầm lấy, đừng áp lực tâm lý làm gì.”
Cha Hứa lên tiếng, lúc này Hứa Thanh Lạc hoàn toàn không còn gì để phản đối, cô cười híp mắt thu nhận tất cả.
“Được rồi, việc chính nói xong rồi, mau đi ngủ đi.”
“Ngày mai con còn phải đi chơi với Tiểu Hành nữa đấy.”
Hứa Thanh Lạc gật đầu, lên lầu tắm rửa rồi đi ngủ sớm. Quả nhiên 10 giờ sáng hôm sau, Chu Duật Hành đã gõ cửa nhà.
Hứa Thanh Lạc ra mở cửa, Chu Duật Hành gật đầu chào cô, sau đó chủ động cầm lấy chiếc túi trên vai cô.
Chu Duật Hành nhận ra hôm nay Hứa Thanh Lạc mang một phong cách khác hẳn hôm qua. Cô mặc một chiếc váy trắng, trên đầu đội mũ cót che nắng, chân đi đôi giày vải trắng nhỏ xinh.
Trang phục đơn giản nhưng khi mặc lên người cô lại mang đến một vẻ đẹp khó tả.
“Đi thôi.”
Hứa Thanh Lạc đóng cửa nhà lại, sau đó đưa chìa khóa cho anh và bảo: “Bỏ vào túi đi.”
Chu Duật Hành đón lấy chìa khóa, tay hai người chạm vào nhau. Tay Hứa Thanh Lạc mềm mại, còn tay Chu Duật Hành có vết chai, chạm vào hơi thô ráp.
Hứa Thanh Lạc chẳng mảy may để ý, đời trước cô còn thấy các cặp đôi thể hiện tình cảm công khai giữa phố phường rồi.
Nhưng đối với người chưa từng tiếp xúc thân thể với phái nữ như Chu Duật Hành, cái chạm ấy lại làm anh rối loạn tâm thần, ánh mắt tối sầm lại.
“Chúng ta đi đâu bây giờ?”
Hứa Thanh Lạc vẫn chưa biết kế hoạch hôm nay thế nào, Chu Duật Hành liền nói ra ý định của mình.
“Đi chèo thuyền trên hồ, trưa đến tiệm cơm quốc doanh ăn, chiều đi xem phim, có được không?”
Khi Chu Duật Hành hỏi "Có được không?", trong mắt anh đầy vẻ nghiêm túc và nóng bỏng. Hứa Thanh Lạc vội quay mặt đi, đáp một câu: “Được ạ.”
Hai người thống nhất ý kiến, thế là cùng bắt xe điện đến công viên để chèo thuyền. Cũng may nắng buổi sáng không quá gắt, đi thuyền trên hồ cảm giác rất dễ chịu.
Gió nhẹ thổi qua mặt, Hứa Thanh Lạc khẽ nheo mắt tận hưởng khoảnh khắc bình yên này. Chu Duật Hành cúi đầu nhìn cô, sau đó khẽ cười một cách bất lực.
Chiếc mũ trên đầu Hứa Thanh Lạc bị gió thổi bay, Chu Duật Hành nhanh tay lẹ mắt bắt lấy giúp cô, bảo vệ được chiếc mũ cót yêu thích.
“May mà không bị thổi xuống hồ.”
Hứa Thanh Lạc khen một câu, sự ngưỡng mộ trong mắt càng thêm đậm nét. Chu Duật Hành quay mặt đi, giọng trầm xuống: “Ừ, cẩn thận một chút.”
Hứa Thanh Lạc nhìn thấy vành tai đỏ bừng của anh thì thầm cười trộm trong lòng. Người đàn ông này đúng là ngây thơ thật, mình mới khen một câu mà đã đỏ cả tai rồi.
“Hệ thống, anh ấy có thiện cảm với tôi đúng không?”
“Ký chủ, không người đàn ông nào có thể cưỡng lại ánh mắt sùng bái của một người phụ nữ xinh đẹp đâu.”
“Vậy thì tốt.”
Thấy Chu Duật Hành đỏ lựng cả tai, Hứa Thanh Lạc cũng không trêu anh nữa, tránh việc anh không chịu nổi mà chạy mất. Anh mà chạy thì cô biết tìm ở đâu bây giờ?
Chèo thuyền xong, lúc xuống thuyền, Hứa Thanh Lạc liếc nhìn Chu Duật Hành rồi đưa tay ra: “Em sợ.”
Chu Duật Hành nhìn bàn tay trắng nõn trước mặt, sau đó lạnh lùng đưa tay mình ra. Hứa Thanh Lạc mỉm cười đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Hai bàn tay chạm sát vào nhau, lúc bước xuống thuyền, cô theo bản năng nắm chặt tay anh, hai lòng bàn tay dán chặt hơn.
“Cảm ơn anh Chu Chu.”
Hứa Thanh Lạc tươi cười gọi bằng cái tên thuở nhỏ. Đồng tử Chu Duật Hành co rụt lại, ánh mắt tối tăm, sóng cuộn dưới đáy mắt suýt chút nữa là bùng nổ không kiềm chế được.
“Đi thôi.”
Trêu người xong, Hứa Thanh Lạc thu tay lại đi phía trước. Chu Duật Hành vội vàng đuổi theo, suốt dọc đường hai người không nói gì nhưng cũng không hề thấy ngượng ngùng.
Họ đi tới tiệm cơm quốc doanh, Hứa Thanh Lạc nhìn thực đơn hôm nay, có món đặc sản của Thượng Hải là mì gạch cua.
Hứa Thanh Lạc gọi một phần mì gạch cua, Chu Duật Hành cũng gọi một phần tương tự cùng một đĩa thịt kho tàu. Gọi món xong, cả hai tìm chỗ ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, Chu Duật Hành lại đứng dậy đi mua gì đó. Một lát sau, trước mặt Hứa Thanh Lạc đã có một chai nước ngọt.
“Cảm ơn anh Chu Chu.”
Chu Duật Hành ngồi xuống đối diện nhìn cô. Ánh mắt anh nhìn cô có phần quá trực diện, làm Hứa Thanh Lạc hơi ngượng ngùng mỉm cười.
Để tránh việc Chu Duật Hành làm khó mình, Hứa Thanh Lạc vội vàng cầm nước ngọt lên uống, không quên khen một câu: “Nước ngọt ngon thật đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)