Chu Duật Hành khẽ "ừ" một tiếng trầm thấp. Khi thức ăn được bưng lên, anh mới chịu dời mắt khỏi người cô.
Hứa Thanh Lạc gắp một miếng mì gạch cua bỏ vào miệng. Gạch cua này phải nói là cực kỳ tươi ngon, đã vậy trên mặt bát mì còn phủ đầy một lớp gạch dày cộm, trông rất thịnh soạn.
Hứa Thanh Lạc ăn đến là vui vẻ. Bát mì này còn chính gốc hơn cả những chỗ cô từng ăn trước đây, tay nghề của bác đầu bếp tiệm ăn nhà nước đúng là danh bất hư truyền.
“Em thích ăn đồ biển à?”
“Vâng, em thích lắm.”
Hứa Thanh Lạc chẳng hề giấu diếm sở thích của mình. Bất kể là chuyện ăn uống hay quần áo son phấn, cô trước nay chưa từng để bản thân phải chịu thiệt thòi.
“Đợi đến lúc em theo anh về đơn vị, anh sẽ nhờ mấy anh em bên hải quân gửi cho một ít.”
Nghe Chu Duật Hành nói vậy, tay Hứa Thanh Lạc khựng lại một chút. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt long lanh ý cười:
“Dạ, tốt quá.”
Câu trả lời dứt khoát, nhanh nhảu của cô làm trái tim Chu Duật Hành bỗng hẫng đi một nhịp. Anh giữ vẻ mặt nghiêm nghị, gật đầu một cái rồi thầm ghi nhớ chuyện này trong lòng.
Hứa Thanh Lạc không ăn hết được cả bát mì lớn. Nghĩ bụng đằng nào hai người cũng đã tính đến chuyện trăm năm, Chu Duật Hành chẳng mảy may nề hà, cứ thế tự nhiên ăn nốt chỗ mì thừa của cô.
Hứa Thanh Lạc có chút ngượng ngùng. Ngoại trừ cha mẹ ra, đây là lần đầu tiên có người ăn đồ thừa của cô.
Nhưng ở cái thời buổi này, lãng phí lương thực là điều đáng xấu hổ. Nếu Chu Duật Hành không ăn giúp, e là cô sẽ bị mọi người xung quanh chỉ trỏ mất.
“Hay là chúng mình gói mang về cũng được mà.”
“Sức ăn của anh lớn, sau này em sẽ quen thôi.”
Sức ăn của Chu Duật Hành đúng là lớn thật, hôm nay cô đã được tận mắt chứng kiến. Thấy anh không có vẻ gì là gượng ép, Hứa Thanh Lạc cũng không nói thêm gì nữa.
Sau khi ăn uống no nê, cả hai cùng đi bộ về phía rạp chiếu bóng. Từ đây đến đó cũng có một đoạn đường, đi bộ mất khoảng hơn hai mươi phút.
Nhưng vì Hứa Thanh Lạc vừa mới ăn no xong nên đi dạo một chút cho xuôi bụng cũng tốt. Xe điện thì đông đúc, cô sợ cái bụng đang no căng của mình ngồi lên đó sẽ bị say mà nôn ra mất.
Phim ảnh thời này đa số là phim yêu nước hoặc phim chiến tranh. Hứa Thanh Lạc chọn một bộ phim về lòng yêu nước đang nổi tiếng nhất lúc bấy giờ.
Trong rạp chiếu bóng tối om, trước màn ảnh lớn đặt mấy dãy ghế gỗ dài. Chỗ ngồi cứ ai đến trước thì được chọn chỗ mình thích.
Buổi chiều không mấy người đi xem nên Hứa Thanh Lạc và Chu Duật Hành chọn được hai vị trí khá đẹp.
Cũng phải nói thêm, phim ảnh thời này tuy không đa dạng như đời sau nhưng nội dung lại rất sâu sắc và ý nghĩa. Hứa Thanh Lạc thật sự thấy thích thú với những thước phim cũ kỹ này.
Hứa Thanh Lạc xem đến mê mẩn. Đây là lần đầu tiên cô bước chân vào một rạp chiếu bóng của thời đại này nên cái gì cũng thấy hiếu kỳ.
Cô chẳng hề nhận ra ánh mắt của Chu Duật Hành vẫn luôn đặt trên người mình. Có lẽ vì anh che giấu quá khéo, hoặc cũng có thể vì ánh đèn trong rạp quá mờ ảo.
Bước ra khỏi rạp, Hứa Thanh Lạc vẫn còn chưa hết hào hứng, cô ríu rít bàn luận về nội dung phim với Chu Duật Hành.
Nhìn bộ dạng khua tay múa chân cùng nét mặt sinh động của cô, ánh mắt Chu Duật Hành bỗng trở nên dịu dàng hẳn lại.
“Chu Duật Hành, anh thấy em nói có đúng không?”
“Ừ.”
Được anh hưởng ứng, nụ cười trên môi Thanh Lạc càng rạng rỡ hơn. Cô vốn dĩ đã xinh đẹp, người qua đường thấy nụ cười ấy đều không kìm lòng được mà dừng bước ngó nhìn.
Vẻ dịu dàng trong mắt Chu Duật Hành thoắt cái đã bị hơi lạnh bao phủ. Anh đảo mắt nhìn quanh một lượt.
Mọi người xung quanh cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo phát ra từ anh chàng quân nhân này, ai nấy đều rùng mình nổi da gà, vội vàng rảo bước rời đi.
Trong bụng họ không khỏi thầm thì: “Cái đẹp thì ai chẳng muốn ngắm, sao anh lính này lại hẹp hòi thế không biết?”
Chu Duật Hành đưa Hứa Thanh Lạc về tận khu tập thể chính phủ. Khi về đến nhà, cha mẹ cô cũng đã tan làm.
“Con về rồi đấy à? Đi chơi có vui không?”
“Dạ, vui lắm ạ.”
Cha mẹ Hứa nghe con gái bảo vui thì mừng lắm, liền kéo cô lại ghế trường kỷ ngồi xuống để hỏi han thêm về tình cảm của cô dành cho Chu Duật Hành.
“Thế nào? Con thấy Tiểu Hành là người ra sao?”
“Cha mẹ, tình cảm trai gái và tình anh em, con vẫn phân biệt rõ được mà.”
Nghe câu này, cha mẹ cô đều mỉm cười. Xem ra con gái nhà mình cũng không phải là không có ý với Tiểu Hành, chẳng qua tình cảm này chỉ mới bắt đầu nhen nhóm mà thôi.
Phải có tình ý với nhau thì sau này cưới về hai đứa mới chung sống hòa thuận, thật lòng đối đãi với nhau được.
“Vậy thì tốt rồi.”
“Thôi, mau đi rửa tay rồi vào ăn cơm con.”
Hứa Thanh Lạc gật đầu. Cả nhà ba người dùng xong bữa tối thì đi ngủ sớm. Ngày mai nhà họ Chu sẽ sang cầu hôn, cần phải dậy sớm để chuẩn bị đón khách.
Mẹ Hứa mỗi lần nhìn thấy nhan sắc của con gái đều không giấu nổi vẻ tự hào. Chỉ là thời buổi này, xinh đẹp quá cũng dễ gặp chuyện, con gái gả cho thằng bé Tiểu Hành kia thì mới được che chở vẹn toàn.
“Là nhờ cha mẹ có gốc gác tốt đấy ạ.”
mẹ Hứa nghe xong, nụ cười càng thêm ấm áp. Đúng là con gái rượu, lúc nào cũng biết cách quan tâm, ngọt ngào hơn hẳn mấy thằng con trai.
“Đợi lễ đính hôn hôm nay xong xuôi, ngày mai mẹ sẽ gọi điện báo cho anh cả và anh hai con.”
“Con lấy chồng, chắc chắn hai đứa nó phải về uống chén rượu mừng rồi.”
Bà cũng đã lâu không được gặp hai cậu con trai. Mỗi đứa đều đang bận rộn cống hiến ở vị trí công tác riêng, bà cũng chẳng dám quấy rầy thường xuyên.
Sẵn dịp em gái kết hôn, cả nhà hai anh con trai có thể về đây đoàn tụ một chuyến.
“Dạ, vâng ạ.”
Hứa Thanh Lạc biết cha mẹ ngoài miệng không nói nhưng trong lòng nhớ hai anh lắm. Chẳng qua vì tính chất công việc đặc thù của hai anh nên cha mẹ chỉ biết giấu nỗi nhớ vào lòng.
Vừa sửa soạn xong xuôi thì người nhà họ Chu cũng đã tới khu tập thể. Bà mai trên mặt nở nụ cười thật tươi, tay phe phẩy chiếc khăn mùi soa nhỏ.
“Hôm nay, tôi được nhà họ Chu gửi gắm, đặc biệt đến đây để thưa chuyện cầu hôn cho cậu cả Chu Duật Hành.”
“Ái nữ nhà họ Hứa là cô Hứa Thanh Lạc vốn nết na thùy mị, cùng với cậu Chu Duật Hành đây đúng là một cặp trời sinh, duyên lành đưa lối.”
Bà mai vừa vào cửa đã tuôn một tràng lời hay ý đẹp. Hàng xóm láng giềng nghe thấy tiếng động cũng thi nhau thò đầu ra xem náo nhiệt.
Cha mẹ Hứa tươi cười niềm nở đón người vào nhà. Mẹ cô còn hào phóng dúi vào tay bà mai một nắm kẹo sữa thỏ trắng.
Nhìn thái độ của nhà gái, bà mai biết ngay đám hỏi này chắc chắn thành công, bà đến đây chẳng qua là để thực hiện các lễ nghi cho đúng bài bản mà thôi.
“Anh Hứa, chị Vận.”
Cha mẹ Chu cười hớn hở bước vào, tay xách nách mang không ít quà cáp. Chu Duật Hành đi phía sau cha mẹ, hai tay cũng xách đầy quà biếu.
“Mời cả nhà vào trong, anh Chu, chị Thục Lương.”
Cha mẹ Hứa mặt mày rạng rỡ. Hứa Thanh Lạc đứng sau lưng cha mẹ nhìn về phía Chu Duật Hành. Hai người trong cuộc hôm nay đều có chút thẹn thùng.
Cha mẹ Chu trao quà cầu hôn cho cha mẹ Hứa. Vì là lễ vật cầu hôn nên cha mẹ cô cũng không từ chối mà nhận lấy ngay.
“Tiểu Hành, con chẳng phải có mua quà cho Tiểu Lạc đó sao?”
Mẹ Chu ra hiệu cho Chu Duật Hành đứng phía sau. Anh tiến lên một bước, đưa món đồ trong tay cho Hứa Thanh Lạc: “Mua cho em này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


