“Nếu sau này Tiểu Lạc hối hận, chúng tôi hy vọng con bé có thể tự mình lựa chọn cuộc đời của chính mình.”
Lời này của cha Hứa vừa dứt, Chu Duật Hành ngồi đối diện liền ngẩng đầu lên, sau đó đặt đũa xuống đứng dậy, thực hiện một quân lễ với cha mẹ Hứa.
“Cháu bảo đảm, sau này nếu cô ấy đưa ra lựa chọn khác, nhà họ Chu không ai được phép ngăn cản.”
Cha mẹ Chu còn chưa kịp lên tiếng, Chu Duật Hành đã tự mình đưa ra lời cam đoan. Sau này nhà họ Chu là do Chu Duật Hành làm chủ, lời hứa của anh còn có trọng lượng hơn cả cha mẹ.
Cha mẹ Hứa nhận được câu trả lời thì hoàn toàn yên tâm, đây là lợi ích lớn nhất mà bậc làm cha mẹ có thể tranh thủ cho con gái nhà mình.
Cha Hứa cúi đầu nhìn Hứa Thanh Lạc ngồi bên cạnh, sau đó hỏi: “Tiểu Lạc, con thấy sao?”
Đến cuối cùng, cha Hứa vẫn hỏi lại ý kiến của con gái một lần nữa. Trước lúc này, Hứa Thanh Lạc vẫn còn cơ hội để hối hận.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Hứa Thanh Lạc, Chu Duật Hành cũng nhìn cô. Hứa Thanh Lạc ngẩng đầu nhìn cha, sau đó mỉm cười gật đầu.
Nhận được cái gật đầu của Hứa Thanh Lạc, cha Hứa lúc này không còn chút do dự nào nữa.
“Được, hôn sự này chúng tôi đồng ý.”
Cha Hứa nhận lời, mẹ Hứa cũng tươi cười nhẹ nhàng vỗ vỗ tay con gái. Ngay khoảnh khắc Chu Duật Hành nhìn Hứa Thanh Lạc vừa rồi, bà đã hoàn toàn xác định được tâm ý của anh.
Cái cậu thanh niên này không biết đã để tâm đến Tiểu Lạc từ lúc nào nữa. Nhưng đây cũng là duyên phận của hai đứa, trời xui đất khiến thế nào cuối cùng vẫn đi tới được với nhau.
“Tốt quá rồi, vậy ngày kia chúng tôi sẽ mời bà mối đến cửa cầu hôn.”
Hôn sự của Chu Duật Hành đã có manh mối, tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay của vợ chồng cha Chu cũng được trút bỏ phần nào. Sau này con trai bà sẽ không còn phải cô đơn lẻ bóng một mình nữa.
Chuyện hôn nhân của hai nhà đã định xong, chờ ngày kia cha mẹ Chu đưa bà mối tới nhà thương lượng sính lễ, của hồi môn... đến lúc đó hai bên bàn bạc rõ ràng là hôn sự chính thức thành.
Cha mẹ Hứa mỉm cười gật đầu, mẹ Chu liếc nhìn cậu con trai chẳng có biểu hiện gì của mình, liền ra lệnh ngay lập tức:
“Tiểu Hành, Tiểu Lạc ở nhà suốt cũng chán, ngày mai con đưa con bé ra ngoài chơi đi.”
“Đi xem phim, chèo thuyền hay cho bồ câu ăn đều được, làm sao để Tiểu Lạc chơi thật vui vẻ nhé. Biết chưa?”
Mẹ Chu nhìn Chu Duật Hành với ánh mắt đầy vẻ đe dọa. Anh vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc mà gật đầu. Nhìn cái mặt lạnh như tiền của con trai, mẹ Chu chỉ thấy bực mình.
Hừ! Cái thằng nhóc thối này trong lòng không biết đang vui mừng đến mức nào đâu, mà cứ ngồi đấy diễn trò với bà!
“Sáng mai 9 giờ tôi tới.”
Chu Duật Hành nhìn Hứa Thanh Lạc. Cô đang gặm một miếng sườn, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn anh rồi mở lời: “10 giờ đi.”
“9 giờ em mới ngủ dậy.”
Ở cái thời đại này, mọi người đều dậy từ khi trời chưa sáng, thường thì ai dậy sau 7 giờ rưỡi sáng đã bị coi là ngủ nướng rồi.
Nhưng Hứa Thanh Lạc lại là người mê ngủ, nếu trong nhà không ai gọi, cô có thể ngủ một mạch mười mấy tiếng đồng hồ.
“Ngủ được là tốt, ngủ tốt cho sức khỏe mà.”
“Tiểu Lạc còn trẻ, đang tuổi ăn tuổi lớn, Tiểu Hành con cứ 10 giờ hãy đến.”
Mẹ Chu vội vàng nói đỡ. Trong lòng bà, Hứa Thanh Lạc kém con trai mình tận bảy tuổi, thực sự chẳng khác gì một đứa trẻ.
Phải biết rằng con gái bà năm nay đã 27 tuổi, con cái đề huề rồi. Giờ con trai cưới Hứa Thanh Lạc, bà coi như có thêm một cô con gái vừa đáng yêu vừa khéo nũng nịu, nghĩ đến thôi là lòng dạ đã thấy sướng rơn.
Con gái bà tuy ở đoàn văn công, múa hát đều giỏi, nhưng cái tính đanh đá thì lại di truyền hoàn hảo từ gen nhà họ Chu. Bà vốn đã sớm ngưỡng mộ cô bạn thân Ôn Vận sinh được cô con gái đáng yêu lại hay nũng nịu như thế này, từ nhỏ đã khiến người ta yêu quý.
Nhiều lúc bà còn muốn lén bế con bé về nhà nuôi, dù sao con của bạn thân thì cũng như con mình thôi. Đáng tiếc sau này Hứa Thanh Lạc theo ông bà về Tô Thị, bà cũng không còn cơ hội nữa.
“Tiểu Hành, nhà mình chỉ có mình con là con trai, chuyện con không thể có con mọi người đều biết cả rồi.”
“Tiểu Lạc gả vào, khó tránh khỏi việc người khác cười nhạo con bé, cảm thấy con bé vì thế lực nhà họ Chu mới gả cho con.”
“Cho nên sính lễ này không thể thiếu, ngược lại còn phải thật nhiều, để tỏ rõ sự coi trọng của nhà họ Chu chúng ta dành cho Tiểu Lạc, như vậy sau này con bé ở trong đại viện mới có chỗ dựa vững chắc.”
Cha mẹ Chu hiểu rõ hơn ai hết những người trong đại viện ở Kinh Đô, bề ngoài thì khách khí nhưng sau lưng không biết che giấu dã tâm lớn đến mức nào.
Nhà họ Chu theo nghiệp binh đao, đặc biệt là ông cụ Chu đang nắm quyền lớn trong quân đội, cha Chu lại đảm nhiệm chức Tổng tư lệnh quân khu Kinh Đô, thực sự là khiến nhiều người đỏ mắt ghen tị.
“Vâng.”
“Vậy cứ cho 1000 đồng tiền mặt, cộng thêm '32 chân' đồ nội thất, đồng hồ, xe đạp, đài phát thanh và máy may.”
“Hải Thị và Kinh Đô đều phải tổ chức tiệc, mọi chi phí nhà mình lo hết.”
“Đó là phần công khai, chờ các con lập gia đình xong, mẹ và cha con sẽ cho thêm 2000 đồng tiền lập nghiệp nữa.”
Cha mẹ Chu chỉ có hai người con là Chu Duật Hành và Chu Dục Thư. Tuy mẹ Chu không đi làm nhưng cha Chu chức cao, lương bổng cũng hậu hĩnh.
Bao nhiêu năm qua, ngoài khoản của hồi môn cho Chu Dục Thư khi xuất giá, trong nhà cơ bản cũng không có việc gì lớn phải tiêu đến tiền. Ông bà nội Chu mỗi tháng đều có tiền dưỡng lão, ăn ở y tế đều có nhà nước lo, nên cha mẹ Chu tích cóp được không ít tiền.
“Hiện tại ông nội con đang nắm quyền, chúng ta cũng không nên quá phô trương.”
“Vâng, thế này là tốt rồi ạ.”
Sính lễ mà cha mẹ Chu đưa ra có thể nói là có một không hai. Thời buổi này, sính lễ có 500 đồng đã được coi là cực kỳ tốt rồi.
“Nếu con không có ý kiến gì, vậy ngày mai mẹ và cha con đi mời bà mối, rồi đi mua đồ cầu hôn.”
Người nhà họ Chu đã sắp xếp xong xuôi, mà lúc này tại nhà họ Hứa cũng đang mở một cuộc họp gia đình.
“Tiểu Lạc, tới đây ngồi đi con.”
“Cha, mẹ.”
Hứa Thanh Lạc đi tới ngồi xuống sofa nhìn cha mẹ. Mẹ Hứa lấy ra chiếc hộp sắt đựng tiền của gia đình, sau đó đưa cho cô một cuốn sổ tiết kiệm.
“Đây là gì ạ?”
“Đây là tiền riêng mà cha mẹ dành dụm cho con.”
“Từ năm con sinh ra, cha mẹ mỗi năm đều cất đi một khoản tiền cho con.”
Hứa Thanh Lạc không ngờ cha mẹ lại để dành tiền cho mình từ khi mới lọt lòng. Cô năm nay 23 tuổi, cha mẹ đã để dành cho cô suốt 23 năm trời.
Hứa Thanh Lạc mở ra xem, bên trong có tận 1518 đồng. Mỗi năm cha mẹ đều gửi vào đó 66 đồng, mang ý nghĩa cầu chúc cho con gái mọi sự thuận lợi.
“Đây không phải của hồi môn, mà là lời chúc phúc của cha mẹ dành cho con.”
Hứa Thanh Lạc nghe vậy không kìm được mà đỏ hoe mắt, cổ họng như nghẹn lại, không nói nên lời.
“Cái con bé ngốc này, khóc cái gì chứ?”
“Con không khóc, con chỉ cảm thấy hai người là người cha người mẹ tốt nhất trên đời này thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

