Minh Dạ Chiêu khựng lại động tác xếp quạt, kinh ngạc nhướng mày: "Vạn Quân Tiên Tôn?" Cậu nhìn từ trên xuống dưới cái nơ con bướm thắt trên thân kiếm, bấy giờ mới phản ứng kịp.
Cũng chẳng trách được, thời gian qua xác thực có rộ lên trào lưu thắt nơ cho linh khí, câu nhất thời chưa nhớ ra.
"Đưa ngươi trở về thì không thành vấn đề," Minh Dạ Chiêu thu quạt lại, "Bất quá ta phải tới Thiên Cung phục mệnh trước. Ngươi cứ đi theo ta, xong việc ta sẽ đưa ngươi về Tiên Tôn phủ."
Lâm Bộ Phù vội vàng gật đầu, ngoan ngoãn bay theo sau cậu ta hướng về phía Thiên Cung. Trên đường đi, một người một kiếm trò chuyện đôi câu, Lâm Bộ Phù mới biết người này là vị hoàng tử thứ năm của Thiên Đế, tên gọi Minh Dạ Chiêu.
Vừa tới Thiên Cung, đã bắt gặp Vạn Quân đang từ trong điện bước ra. Y phục màu ngân bạch còn vương chút ma khí, sắc mặt vẫn lạnh lùng như trước, hiển nhiên là vừa xử lý xong chuyện ma binh.
Minh Dạ Chiêu mắt sáng lên, bước nhanh tới cười nói: "Thật khéo quá, Vạn Quân Tiên Tôn. Kiếm của ngài lạc đường chạy tới tận Thiên Ngoại Thiên, ta đang định đưa nó về, ngài đã ở đây thì thật tiện cho ta quá."
Ánh mắt Vạn Quân dừng trên thanh kiếm đang đung đưa với vẻ chột dạ rõ rệt, lạnh mặt đáp: "Đa tạ Ngũ điện hạ, cáo từ."
Y liếc Lâm Bộ Phù một cái: "Còn không mau đi?"
Lâm Bộ Phù: "Dạ."
Trở lại Tiên Tôn điện, Vạn Quân vẫy tay lùi quân hầu, xoay người nhìn thanh kiếm đang bay phía sau, lạnh lùng thốt: "Ngươi cũng có bản lĩnh lắm, dám kháng lệnh bản tôn, lại còn dám bỏ chạy?"
Giọng Lâm Bộ Phù mang theo chút bực bội: "Ngươi nói thì dễ lắm! Ngươi đâu phải là kiếm, ngươi có biết cảm giác khi bị dùng để đâm cắt da thịt, vấy đầy máu tanh là thế nào không?"
"Ngươi vốn dĩ là kiếm." Vạn Quân nhìn chằm chằm hắn, ngữ khí cứng nhắc, "Bản tôn là chủ nhân của ngươi, ngươi sinh ra là để trảm yêu trừ ma. Chẳng lẽ, ngươi muốn bản tôn dùng ngươi để thái rau sao?"
Lời này chọc cho Lâm Bộ Phù nổi trận lôi đình. Hắn vốn là linh hồn người nhập vào kiếm, sao có thể thực sự coi mình là công cụ giết chóc? Thân kiếm mà cãi nhau thì thật chẳng có khí thế, hắn đột ngột thúc động linh khí, bạch quang lóe lên, một thiếu niên trần trụi hiện ra đứng trước mặt nam nhân.
Đồng tử Vạn Quân co rụt, trước mắt là một mảnh trắng ngần lóa mắt. Đầu óc y chưa kịp phản ứng nhưng động tác tay đã đi trước một bước, y dứt khoát cởi phăng áo ngoài, đổ ập xuống đầu đối phương: "Mặc vào!"
Lâm Bộ Phù luống cuống tròng y phục vào, bao nhiêu lời định nói đều nghẹn lại nơi cổ họng. Không khí căng thẳng lúc nãy đột ngột tan biến, chẳng còn cảnh giương cung bạt kiếm, thay vào đó là sự ngượng ngùng dâng cao.
Vạn Quân: "... Sau này ngươi đừng có đột nhiên hóa hình người như vậy, đặc biệt là không được hóa hình khi ở bên ngoài."
Lâm Bộ Phù: "... Dạ."
Vạn Quân: "... Ta còn có việc, phạt ngươi cấm túc tại đây, không có lệnh của ta không được chạy loạn."
"A Phù, ngươi ra ngoài chơi đấy à?" Mặc Thủy thấy hắn, mỉm cười chào hỏi.
Lâm Bộ Phù cũng cười đáp: "Phải, ta ra ngoài đi dạo một chút. Ngươi đang có việc bận đúng không, ta không quấy rầy nữa, ta đi dạo tiếp đây."
Mặc Thủy: "Được, có chuyện gì nhớ dặn dò quân hầu bên cạnh."
Lâm Bộ Phù gật đầu rồi lướt qua họ. Tư Mệnh nhìn theo bóng lưng Lâm Bộ Phù, há hốc mồm kinh ngạc. Gã vừa thấy gì đây? Trong cung điện của Vạn Quân Tiên Tôn cư nhiên xuất hiện một thiếu niên lạ mặt xinh đẹp! Nhìn dáng vẻ chẳng giống thuộc hạ, chẳng lẽ Vạn Quân Tiên Tôn đơn độc đã lâu nên rốt cuộc cũng tìm cho mình một "tiểu sủng" sao?
Mặc Thủy gọi mấy tiếng, Tư Mệnh mới bừng tỉnh. Gã khép miệng lại, kéo ống tay áo Mặc Thủy hạ giọng: "Mặc hầu quan! Vị vừa rồi là ai vậy? Ta thấy hắn như thể bước ra từ tẩm điện của Tiên Tôn?"
Mặc Thủy nhớ đến sự quan tâm của Vạn Quân dành cho Lâm Bộ Phù, bèn cân nhắc đáp: "Có thể tính là tiểu chủ nhân của Tiên Tôn điện đi? Hiện tại đang ở cùng Tiên Tôn, đương nhiên là ra từ tẩm điện rồi."
"Ở cùng!?" Tư Mệnh kinh hô. Chẳng lẽ thực sự là...!
Mặc Thủy kỳ quái nhìn gã, không hiểu sao phản ứng của gã lại lớn đến vậy: "Phải, A Phù là kiếm linh của Tiên Tôn, không ở cùng ngài ấy thì ở đâu?"
Tư Mệnh: "..." Cái thằng ranh này, nói chuyện không thể nói một hơi cho rõ ràng sao? Gã suýt chút nữa đã nghĩ lệch lạc...
Nhưng mà... thanh kiếm vốn không rời thân của Vạn Quân Tiên Tôn cư nhiên sinh ra kiếm linh, đây quả là tin động trời. Xem ra sau này sẽ có nhiều kịch hay để xem rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
