Lâm Bộ Phù dạo quanh Tiên Tôn điện được hai vòng thì cảm thấy linh khí bắt đầu cạn kiệt, thời gian hóa hình đã hết. Bạch quang lóe lên, hắn biến trở lại thành kiếm, y phục rơi xuống đất được quân hầu nhặt lấy. Lâm Bộ Phù lảo đảo bay về chủ điện tìm Vạn Quân.
Vừa bay vào cửa điện đã thấy Tư Mệnh vẫn chưa đi, đang ghé sát Vạn Quân nói năng hăng hái. Vạn Quân ngồi sau ngọc án, biểu tình đạm nhiên, thấy hắn vào cũng chỉ nâng mắt nhìn. Ngược lại là Tư Mệnh cười chào hỏi: "Tiểu điện hạ đã về rồi."
Vạn Quân liếc gã ta một cái, đối với xưng hô này cũng không phản đối gì. Lâm Bộ Phù đung đưa thân kiếm xem như đáp lễ.
Tư Mệnh thu hồi ánh mắt, chuyển sang Vạn Quân với vẻ khẩn cầu: "Tiên Tôn, sắp tới là Tam Giới Thịnh Yến trăm năm một thuở, lần này ngài nhất định phải tham dự! Các tiên quan trẻ tuổi của Thiên giới không trấn giữ được đại cục, chỉ trông chờ vào ngài tới trấn bãi mà thôi."
Vạn Quân nâng mắt nhìn: "Lần nào ngươi cũng nói vậy."
"Không cần, bản tôn tự đi." Tư Mệnh thấy ngài đồng ý thì hớn hở cáo lui.
Trong điện chỉ còn lại hai người một kiếm, Lâm Bộ Phù mới lắc lư hỏi: "Tam Giới Thịnh Yến là gì vậy?"
Vạn Quân: "Chẳng có gì, là lúc người của ba giới trăm năm tụ họp một lần, mang chút trân bảo ra khoe khoang lẫn nhau, một lũ người nhàm chán tổ chức một yến tiệc nhàm chán."
Lâm Bộ Phù đã hiểu, nói trắng ra là phiên bản "Hội nghị giao lưu quốc tế" của ba giới.
Vạn Quân nhìn hắn: "Ngươi có muốn đi không?"
Lâm Bộ Phù ngạc nhiên: "Ta cũng có thể đi sao?"
Vạn Quân: "Có thể. Thời gian này ngươi hãy chăm chỉ tu luyện, cố gắng duy trì hình người lâu hơn một chút, đến lúc đó ta sẽ mang ngươi đi. Yến tiệc này tuy nhàm chán, nhưng vật phẩm trong đó không tệ, ngươi ăn nhiều một chút sẽ có ích cho ngươi."
Lâm Bộ Phù: "Ta đi cùng ngươi có khiến người ta dị nghị không?"
Vạn Quân: "Yên tâm, bọn họ không có gan đó đâu."
Lời này nói ra mới thực khí phách. Lâm Bộ Phù quyết định tạm thời nhường danh hiệu "Nam nhân ngầu nhất" cho y mượn dùng một thời gian.
Nói là nỗ lực tu luyện, nhưng cũng chẳng phải một bước mà thành.
Qua một tháng, Lâm Bộ Phù từ chỗ chỉ có thể duy trì nửa canh giờ, nay luyện đến mức có thể kiên trì suốt hai canh giờ, cũng coi như là một bước tiến lớn. Hiện giờ linh lực của hắn vẫn chưa ổn định, Vạn Quân không cho phép hắn tùy ý ra ngoài. Thật ra chẳng phải sợ hắn gây chuyện, mà chủ yếu là do tiên nhân trên trời tính khí đa phần cổ quái, sợ Lâm Bộ Phù ra ngoài sẽ gặp phải nguy hiểm.
Hai người hiện giờ chung sống trong bầu không khí rất kỳ lạ. Vạn Quân có thể đối đãi thoải mái với Lâm Bộ Phù khi trong thân kiếm, nhưng hễ Lâm Bộ Phù hóa thành nhân thân, y liền tỏ vẻ lãnh đạm xa cách. Lâm Bộ Phù cảm thấy điều này là do bản chất Vạn Quân vẫn coi hắn như một đứa trẻ chứ không phải người trưởng thành, cho nên khi đối mặt với hình thể trưởng thành của hắn, Vạn Quân có chút lúng túng không biết phải cư xử ra sao.
Thoắt cái đã đến ngày Tam Giới Thịnh Yến.
Vạn Quân từ sớm đã mang theo Lâm Bộ Phù hướng về Thiên Cung dự tiệc. Quang cảnh yến tiệc tại Thiên Cung được bài trívô cùng xa hoa, mười dặm hồ sen đều được treo đèn lưu ly lộng lẫy. Tiên khí, ma khí và yêu khí đan xen vào nhau, náo nhiệt đến mức có phần ồn ả.
Lâm Bộ Phù vừa đi theo Vạn Quân bước vào liền thu hút vô số ánh nhìn, có kẻ khiếp sợ, kẻ tò mò, kẻ lại dò xét. Những ánh mắt ấy tràn đầy vẻ quái dị.
Ai mà chẳng biết Vạn Quân Tiên Tôn tính tình cô độc, vạn năm qua luôn độc lai độc vãng, đừng nói là mang người khác tham dự thịnh yến, ngay cả việc để người khác tới gần trong vòng ba thước ngài cũng chẳng dung. Vậy mà hôm nay cư nhiên hiếm lạ mang theo một thiếu niên, không, phải nói là một thanh niên, chẳng qua thân hình có phần gầy yếu hơn những nam tử cao lớn của Thiên giới mà thôi.
Có mấy vị thượng tiên quen biết với Vạn Quân tiến lên hàn huyên, ánh mắt cứ như có như không liếc về phía Lâm Bộ Phù, lời ra tiếng vào đều là muốn thăm dò lai lịch.
Lâm Bộ Phù cũng chẳng hề câu nệ, thoải mái hào phóng để mặc bọn họ đánh giá, đôi khi chạm phải ánh mắt người khác, hắn còn mỉm cười gật đầu chào hỏi. Điều này khiến một số kẻ càng thêm không rõ hư thực thân thế của hắn.
Lâm Bộ Phù trước đây vốn chẳng thiếu những lúc trải qua đại cảnh tượng, chỉ là thay đổi một vòng tròn xã giao mà thôi. Hơn nữa hắn đến đây là để xem náo nhiệt chứ không phải gây chuyện, có gì mà phải gò bó.
Vạn Quân đối với những lời thử dò xét quanh co của hạng người này nửa câu cũng không tiếp, chỉ nhạt nhẽo ứng phó vài lời rồi dẫn Lâm Bộ Phù về phía chỗ ngồi, khiến những vị thượng tiên muốn hóng chuyện chỉ đành mất hứng quay đi.
"Chà! Vạn Quân, rốt cuộc ngươi cũng tới rồi!" Giọng nói oang oang của Liễu Phong đột nhiên truyền đến, hắn vừa phe phẩy quạt xếp vừa chen tới, ánh mắt dừng thẳng trên người Lâm Bộ Phù.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
