Mở cửa tiệm, tiếng chuông gió treo trước cửa vang lên vài tiếng lanh lảnh. Tiệm đồ ngọt được trang trí rất ấm cúng, trên mỗi bàn đều đặt một con gấu bông nhỏ, hương cà phê thoang thoảng lan tỏa khắp không gian cửa tiệm không quá lớn.
Nghe tiếng chuông, một người đàn ông trung niên với gương mặt tuấn tú từ phòng trong bước ra. Ông ấy mặc đồ giản dị, đeo tạp dề và mỉm cười nhẹ nhàng với khách vừa vào cửa.
"Chào mừng quý khách, mọi người muốn dùng gì ạ?"
Thương Ương tìm một chỗ ngồi sát tường, chủ tiệm đặt một cuốn thực đơn tinh xảo lên bàn. Bên trong đều là hình vẽ tay, cạnh mỗi món tráng miệng đều có ảnh chụp đi kèm, trông cũng khá bắt mắt.
"Cho tôi một phần kem Parfait dâu tây này nhé, cảm ơn ông."
"Được rồi." Chủ tiệm khẽ gật đầu rồi quay sang nhìn Hạ Mân: "Vậy còn vị khách này muốn dùng gì?"
Hạ Mân vốn rất sợ phải nhìn vào mắt người khác, huống hồ hiện tại cô ấy còn đang lo lắng bồn chồn. Sau khi dời tầm mắt, cô ấy tùy ý chọn một chiếc bánh Daifuku rồi cúi đầu nhìn điện thoại.
Chủ tiệm mỉm cười ra hiệu đã hiểu rồi quay lại phòng trong. Không đợi quá lâu, hai phần đồ ngọt đã được bưng lên, chúng trông giống hệt trong ảnh, hoàn toàn không có chuyện hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.
Điều này khiến Thương Ương cảm thấy hài lòng về mặt thị giác. Cô cầm thìa nhỏ múc một miếng cho vào miệng, trong thoáng chốc đã bị chinh phục bởi hương vị rất thanh mát. Nguyên liệu ở đây rất đầy đặn và sử dụng loại cao cấp, vị chua ngọt hòa quyện cùng hương trái cây.
Đây là một món tráng miệng vô cùng xuất sắc.
Đây cũng là món ăn mà Thương Ương đánh giá cao nhất kể từ khi xuyên không vào sách, ngoại trừ cơm do Dì Triệu nấu. Cô không ngờ một cửa tiệm nhỏ giấu mình trong ngõ sâu lại có tay nghề đỉnh như vậy.
Cô gọi thêm một phần bánh crepe ngàn lớp vị matcha và bánh Brownie: "Gói mang về giúp tôi nhé, cảm ơn ông."
Thấy Thương Ương thích, chủ tiệm rất vui mừng. Không một thợ làm bánh nào có thể từ chối vẻ mặt tận hưởng của thực khách dành cho món ăn của mình. Ông ấy đang định vào phòng trong thì lại bị Thương Ương gọi lại.
Thương Ương đặt thìa xuống, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Ở đây có thể làm thẻ thành viên không ạ?"
"Hả?"
Chủ tiệm lần đầu tiên nghe thấy câu hỏi như vậy. Ông ấy suy nghĩ vài giây rồi từ quầy lấy ra một tấm thẻ nhỏ xinh xắn vẽ tay đưa cho Thương Ương.
"Có thể làm chứ, nạp năm trăm tặng một trăm được không? Chỉ cần cầm tấm thẻ này đến là được."
Nhìn tấm thẻ rõ ràng là không chính thống này, trước vẻ mặt muốn nói lại thôi của Hạ Mân, Thương Ương không chút do dự nhận lấy rồi trực tiếp quét mã QR trên bàn chuyển khoản một nghìn tệ qua.
Đúng là khách hàng lớn mà!
Chủ tiệm cười rạng rỡ hơn hẳn, lập tức vào phòng trong để chuẩn bị phần đồ ngọt đóng gói thật tinh xảo cho Thương Ương. Sau khi ăn xong và rời đi, Hạ Mân đột nhiên ôm bụng, sắc mặt trắng bệch rồi dừng lại.
Thương Ương nhận thấy sự khó chịu của cô ta nên liền đỡ lấy cánh tay: "Đau bụng à, cậu có cần đi vệ sinh không?"
Hạ Mân tái nhợt mặt mày nhưng vẫn cố rặn ra nụ cười, cô ta ôm bụng ngại ngùng nói: "Hơi đau một chút, Ương Ương cậu đứng đây đợi tớ một lát nhé, tớ đi tìm nhà vệ sinh rồi sẽ quay lại ngay."
"Được."
Đi qua một góc cua trong hẻm, Hạ Mân lập tức gửi tin nhắn đến một số điện thoại. Cô ta khẽ ló đầu nhìn Thương Ương đang đứng bên đường nghịch điện thoại, vẻ đắc ý trong mắt không thể che giấu.
Chuyện xảy ra đến mức này thì phải trách bản thân Thương Ương cứ nhất định phải ở bên cạnh Thương Dịch. Làm sao họ có thể ở bên nhau được, không thể, tuyệt đối không thể nào.
Thương Ương mặc đồng phục của Trường số 1 Kinh Thành, mái tóc xõa trước ngực. Đứng trong ngõ nhỏ, cô là một sắc trắng vô cùng nổi bật, đang thong thả lướt video ngắn để giải trí.
Nhạc nền từ video bay bổng trong ngõ nhỏ, len lỏi qua những cánh cổng cổ kính, những tán cây già cỗi và những cột đá không mấy sạch sẽ, thời gian cũng theo đó mà chậm lại.
Ánh phản quang trên điện thoại bị che khuất, hình ảnh trong màn hình trở nên rõ nét hơn. Thương Ương nghi hoặc ngẩng đầu lên, không biết từ lúc nào đã có vài tên du côn đứng trước mặt cô.
Đúng là đám du côn thực thụ, kiểu điển hình với trang phục lôi thôi lếch thếch, trên người không có miếng vải nào tử tế, không biết còn tưởng là người của Cái Bang tới.
"Sao lại là phụ nữ thế này?"
Tên cầm đầu ngậm thuốc lá, nhíu chặt mày, có vẻ đặc biệt không hài lòng khi thấy đối tượng là nữ.
Hello? Có ý kiến gì với giới tính của cô sao?
Nếu thật sự không thích thì vẫn còn một phiên bản nam trông gần giống cô để cho cậu ta lựa chọn đấy.
Điện thoại trong tay Thương Ương bị giật mất, cô kêu lên một tiếng định lấy lại thì bị một chiếc dùi cui điện dọa cho phải dừng động tác.
Cướp thì cứ cướp đi, đừng có lôi dùi cui điện ra nói chuyện chứ, ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị quá đi mất.
Cô cũng nhận ra rồi, nhìn tư thế của mấy người này thì tám chín phần mười là đến tìm cô gây rắc rối.
Tên cầm đầu tặc lưỡi một cái rồi lùi lại hai bước: "Tao không đánh phụ nữ."
À, cậu ta cũng có nguyên tắc đấy chứ.
Cậu ta hất cằm với mấy tên còn lại: "Tụi bây đánh đi."
Thương Ương: ....
Những tên khác: .....
Thương Ương bị những lời này làm cho bật cười. Cô nhìn sang bà lão đang ngồi trên chiếc ghế bập bênh bên cạnh, đưa hộp bánh trong tay cho bà. Bà lão mắt gần như không mở ra nổi, nhưng Thương Ương vẫn thấy được sự nghi hoặc trong mắt bà.
Sau khi gửi gắm bánh xong, Thương Ương mới nhìn lại mấy kẻ đến tìm chuyện: "Mặc dù theo kịch bản cũ rích nhưng tôi vẫn muốn hỏi, là ai bảo các người đến đây vậy?"
Những kẻ đó có ánh mắt dữ tợn, bọn chúng nhìn Thương Ương hừ lạnh vài tiếng chứ không có ý định trả lời. Bọn họ làm nghề đánh thuê ở khu này, chắc chắn sẽ không tiết lộ thông tin của khách hàng.
"Ồ, cái cô gì đó ấy, là một phụ nữ, hình như tên là Lữ Yên."
Tên vừa lùi ra ngoài thản nhiên nói ra thông tin mà những tên khác đang ngậm chặt miệng, điếu thuốc trong miệng cậu ta cứ chực chờ rơi xuống.
Trong đó, tên mặt sẹo nhanh chóng quay đầu nhìn tên cầm đầu, hắn có chút sốt ruột: "Ê! Cái này không được nói đâu nhé, người ta bỏ tiền ra để làm việc, chúng ta mà tiết lộ thông tin thì sau này còn làm ăn gì được nữa?"
Tên đó thản nhiên tặc lưỡi một cái rồi ngậm thuốc lá tựa vào tường: "Cô ta làm sao biết là chúng ta nói, vạn nhất là do người ta thông minh tự đoán ra thì sao? Ngu xuẩn."
Tên mặt sẹo: .... Được rồi, không thèm chấp anh.
Thương Ương lục tìm trong đầu cái tên Lữ Yên này nhưng không thấy, lại là ai nữa đây? Cô là một nhân vật phản diện, sao cứ hay bị người khác tìm chuyện thế này? Chẳng phải cô nên đi tìm rắc rối cho người khác sao?
Cô bực bội gãi cằm, cố gắng thương lượng với mấy tên du côn này: "Tôi đưa tiền cho các anh, không đánh nữa được không?"
"Không được, sao có thể như vậy được em gái, quy tắc giang hồ sao bọn anh có thể bị mua chuộc chứ? Sau này còn mặt mũi nào hành nghề ở đây nữa!"
Người nói là một gã đàn ông khác có vẻ ngoài khá chỉnh tề, nhưng vừa mở miệng đã nghe mùi thuốc lá nồng nặc, ước chừng hắn ta hút thuốc còn nhiều hơn ăn cơm.
"Liên quan gì đến tôi." Thương Ương vô cảm thốt ra mấy lời này.
Đám du côn: ....
Tên đứng bên cạnh bật cười, tự mình đắc ý ở đó.
Được rồi, xem ra đạo lý không có tác dụng gì cả. Cô nhìn con đường phía sau, ngõ quá sâu, nếu chạy thẳng thì dễ vào đường cùng. Đám du côn này nhìn là biết thường xuyên lượn lờ ở đây, chiêu “chạy là thượng sách” không dùng được rồi.
Thương Ương thở dài, cô đặt cặp sách xuống rồi đi ra giữa ngõ. Nhìn năm kẻ hung hăng đối diện, nhất thời cảm thấy có chút sầu não.
Rốt cuộc là ai đánh giá cao cô thế này, lại tìm hẳn sáu người đến chặn đường cô!
Ha ha ha ha cái đệch! Thật sự coi cô là nữ hiệp ba đầu sáu tay chắc?
Ánh mắt cô có chút oán hận: "Đến đi, đánh nhẹ tay chút nhé."
Đám du côn: .....
Cô nói thế này thì bọn tôi làm sao mà ra tay được?
Nhân lúc bọn họ còn đang do dự, ánh mắt Thương Ương lóe lên, cô nhanh tay lẹ mắt áp sát tên đứng bên tường rồi nắm chặt cổ áo cậu ta nhấn xuống đất.
"Cái đệch?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)