Đội ngũ "tình báo viên" chuyên hóng hớt bên cửa sổ khi chứng kiến cảnh tượng này thì kinh ngạc đến mức suýt chút nữa đã quên cả chụp ảnh lại.
Người đứng đầu khối vốn nổi tiếng là lạnh lùng đến mức tự kỷ, luôn phớt lờ tất cả mọi người như nhau mà hôm nay lại biết cười ư?!!
Đúng là tin sốt dẻo mà, những người có tố chất nghề nghiệp cao đã sớm chụp lại khoảnh khắc này rồi nhanh chóng soạn sẵn tiêu đề cùng nội dung để đăng lên diễn đàn trường chỉ bằng một cú nhấp chuột.
[Kinh ngạc! Học bá lạnh lùng mỉm cười vì tình, 99 điều ngọt ngào của đôi tình nhân nhỏ!]
Ngay khi bài viết vừa được đăng tải đã lập tức thu hút một lượng truy cập khổng lồ. Các lượt bình luận cũng theo đó mà tăng lên nhanh chóng và tạo nên một cơn sốt chưa từng có từ trước đến nay.
[Ngủ sớm dậy sớm vẫn thấy buồn ngủ: Khoảng cách giữa hai người họ lớn quá mà, một người có thành tích cực tốt còn một người thì bình thường. Hơn nữa gia cảnh của Thương Dịch hình như cũng rất có thực lực... Trước đây tôi từng thấy đồng hồ của cậu ấy rồi, nó thật sự rất đắt tiền, còn trên người Thương Ương thì chẳng thấy có món đồ hiệu nào cả...]
[1111: Thật ngưỡng mộ phụ nữ, chỉ cần có gương mặt xinh đẹp là có thể ôm được đùi vàng rồi. Chậc, tôi thấy cô gái này cũng không hề đơn giản đâu, còn nhỏ tuổi mà đã biết cách trèo cao rồi.]
[Mở tài khoản lật sách trong thư viện: Tôi nghe nói là do cô ta mặt dày mày dạn theo đuổi thì học bá mới đồng ý đấy, thật là dùng đủ mọi thủ đoạn mà. Hơn nữa danh tiếng của cô gái này rất tệ, nhân phẩm cũng chẳng ra gì.]
Lữ Yên nhìn chằm chằm vào những bức ảnh trên diễn đàn trường rồi "bộp" một tiếng, ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất. Cô ta lạnh mặt không nói lấy một lời nhưng bầu không khí xung quanh lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
Nữ sinh đứng sau lưng cô ta nhíu chặt mày: "Yên Yên cậu đừng giận nữa, để mình tìm người xóa mấy bài viết này đi."
"Xóa thì có ích gì chứ? Nụ cười của Thương Dịch có xóa được không?" Lữ Yên bực bội khoanh tay trước ngực, hận không thể xé nát khuôn mặt của Thương Ương trong tâm trí mình ngay lập tức.
Đúng là một con hồ ly tinh! Cứ hễ có thời gian rảnh là lại đi đeo bám Thương Dịch của cô ta.
"Không sao đâu, chiều nay đám người đó sẽ cho cô ta một bài học nhớ đời thôi. Chắc chắn cô ta sẽ không còn gan để tiếp tục ở lại trường này nữa."
Nghe thấy câu nói này, đôi lông mày u ám của Lữ Yên mới hơi giãn ra một chút. Cũng đúng, chỉ là một kẻ diễn trò hề mà thôi, cô ta có đầy cách để tống khứ những kẻ muốn tiếp cận Thương Dịch ra ngoài.
Cô ta đã điều tra tư liệu của Thương Ương ở trường, đó chỉ là một người bình thường không đáng để bận tâm. Nếu không dựa vào khuôn mặt hồ ly kia thì chắc chắn Thương Dịch sẽ chẳng bao giờ thèm liếc nhìn cô lấy một cái!
Nghĩ đến đây thì tâm trạng của Lữ Yên đã thoải mái hơn nhiều: "Đi thôi, đi mua chút đồ ăn ngon cho Thương Dịch nhà mình nào."
Nhìn chiếc bánh kem bỗng nhiên xuất hiện trên bàn, Thương Dịch vô cảm dùng bút đẩy nó ra xa. Thật phiền phức, một lát nữa cậu lại phải khử trùng mặt bàn và cả bút nữa.
Lữ Yên nở nụ cười ngọt ngào rồi ngồi xuống vị trí phía trước Thương Dịch, nhẹ nhàng vén lọn tóc ra sau tai: "Đây là món mình đặc biệt mua cho cậu đấy, cậu không thích hương vị này sao? Vậy lần sau mình sẽ đổi sang loại khác nhé."
Cô ta biết Thương Dịch mắc bệnh sạch sẽ nên đã ném chiếc bánh kem trên bàn vào túi rồi đưa cho người đi cùng. Một khi Thương Dịch đã không cần thì chiếc bánh thơm nồng mùi bơ này cũng chỉ là rác rưởi mà thôi.
"Bố mình vừa cho mình hai tấm vé xem buổi hòa nhạc của một nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng thế giới. Không phải cậu rất thích nghe nhạc sao, cuối tuần này chúng ta cùng đi có được không?"
Thương Dịch lạnh lùng nhìn về phía cô gái đang luyên thuyên không dứt trước mặt mình. Lữ Yên thấy cậu ấy chịu để ý đến mình thì lập tức lộ ra vẻ mặt vừa mừng vừa sợ xen lẫn chút thẹn thùng.
Xem ra thông tin cô có được không hề sai, Thương Dịch quả nhiên rất thích vĩ cầm. Thật không uổng công cô đã khổ luyện học đàn lâu như vậy vì cậu ấy.
Tuy nhiên niềm vui chưa kịp kéo dài quá hai giây, Thương Dịch đã trực tiếp đứng dậy khỏi chỗ ngồi và rời khỏi lớp học. Lữ Yên ngẩn người mất vài giây rồi cũng vội vàng đuổi theo sau.
Thấy Thương Dịch sắp đi đến cửa văn phòng, cô ta tiến lên một bước thật nhanh để chặn đường cậu ấy lại. Nhìn khuôn mặt lạnh lùng ngàn năm không đổi của Thương Dịch khi đối diện với mình, cô ta bỗng nhớ đến nụ cười trong bức ảnh kia và cảm thấy tức giận vô cùng.
"Tại sao cậu cứ luôn lạnh nhạt với mình nhưng lại sẵn lòng mỉm cười với Thương Ương? Mình có điểm nào không bằng cô ta chứ? Rõ ràng là mình quen biết cậu trước mà!"
Nghe thấy cái tên Thương Ương thốt ra từ miệng Lữ Yên, ánh mắt của Thương Dịch bỗng trở nên sắc lẹm. Khí chất của cả người cậu ấy thay đổi ngay lập tức khiến Lữ Yên bị dọa sợ đến mức đồng tử run rẩy bất an.
"Tránh xa chúng tôi ra."
Tránh xa chúng tôi ra.
Sắc mặt Lữ Yên bỗng chốc trắng bệch, vì đây là câu nói đầu tiên Thương Dịch nói với cô ta sau bao lâu nay.
Chúng tôi ư? Cậu ấy và Thương Ương sao? Hai người họ đã có thể gọi nhau là "chúng tôi" rồi sao?
Nhìn bóng lưng Thương Dịch khuất dần, cô ta hận đến mức nghiến răng kèn kẹt. Sự không cam lòng và uất ức trong lòng không có nơi nào để phát tiết, cô ta đường đường là đại tiểu thư nhà họ Lữ mà hằng ngày phải đi theo sau nịnh bợ cậu ấy để rồi đổi lại được một câu "chúng tôi" sao?!
Hai nữ sinh đi cùng thấy dáng vẻ này của cô ta thì sắc mặt cũng không mấy dễ coi. Sau một hồi ngập ngừng, họ đều không ngừng lên tiếng an ủi.
"Cậu ráng nhịn thêm chút nữa đi, chẳng mấy chốc nữa là người phụ nữ đó sẽ phải cút xéo thôi, cô ta sẽ không thể trở thành vật cản đường của cậu được đâu."
"Đúng vậy, cô ta chẳng có điểm nào bằng cậu cả, nhất là về gia thế thì lại càng không cần phải bàn tới. Thương Dịch chỉ nhất thời bị cô ta che mắt thôi."
Lữ Yên siết chặt nắm đấm rồi nghiến răng thốt ra từng chữ: "Ngày mai đừng để tôi nhìn thấy cô ta nữa."
Cô ta quen biết Thương Dịch vào kỳ nghỉ hè năm lớp tám, khi bố gửi cô ta đến một phòng chơi cờ để học tập. Chính tại nơi đó cô đã tình cờ gặp được Thương Dịch đang yên tĩnh chơi cờ bên cửa sổ.
Đám con trai thời đó đa phần đều rất nghịch ngợm và ồn ào. Một người trầm ổn nội liễm lại có ngoại hình ưu tú như Thương Dịch thật sự quá hiếm thấy. Cậu ấy cứ luôn lẳng lặng nhìn chằm chằm vào bàn cờ với sống lưng thẳng tắp như cây tùng cây trúc, chỉ cần nhìn một cái là Lữ Yên đã thích cậu ấy ngay lập tức.
Suốt cả kỳ nghỉ hè năm đó hễ có thời gian là cô ta lại chạy đến phòng chơi cờ. Thương Dịch có khi ở đó nhưng cũng có khi không, những lúc có mặt cậu ấy thì cô ta đều tìm đủ mọi lý do để bắt chuyện, nhưng tính tình Thương Dịch vốn lạnh lùng nên chẳng bao giờ đoái hoài đến ai.
Ngoại trừ những lúc đánh cờ với chủ quán thì Thương Dịch mới thốt ra vài lời cực kỳ ngắn gọn, ngoài ra thì không còn gì thêm nữa. Một Thương Dịch như vậy lại càng khiến Lữ Yên say đắm hơn.
Vì thế nên khi lên cấp ba, cô ta đã chọn thi từ trường quốc tế sang Trường Trung học số 1 Kinh Thành. Cô ta đã thuê không ít giáo viên nổi tiếng để nâng cao thành tích học tập mới có thể lọt vào danh sách cuối cùng để vào lớp 1 và ngồi cùng một lớp với Thương Dịch.
Trong lòng Lữ Yên thì Thương Dịch cứ luôn như vậy là tốt nhất, không cần để ý đến bất kỳ ai cả, vì trong mắt cậu ấy thì tất cả mọi người đều giống nhau. Chờ đến khi đủ tuổi thì cô ta sẽ cầu xin bố để mình được gả cho Thương Dịch.
Tuy rằng Thương Dịch cũng có chút tiền nhưng gia thế chắc chắn không bằng nhà cô ta, thế nhưng cậu ấy ưu tú như vậy nên chắc chắn bố cô ta sẽ đồng ý thôi.
Nhưng sự xuất hiện của Thương Ương đã phá vỡ sự cân bằng này. Một Thương Dịch vốn dĩ không bao giờ cười đùa mà nay lại vì cô mà thay đổi!
Cô ta sẽ không cho phép chuyện này xảy ra, cô ta sẽ tìm mọi cách để khiến Thương Ương hoàn toàn biến mất.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Thương Ương thu dọn cặp sách rồi nhìn đống bài tập đầy ắp mà khẽ thở dài một tiếng. Kể từ sau bài kiểm tra Hóa học 28 điểm kia thì Thương Viên Lận hằng ngày đều đích thân giám sát cô làm bài tập, sau khi bình Pháp lang thái bị vỡ thì tình cảnh của cô lại càng đáng thương hơn.
Nếu là trước đây thì làm gì có chuyện cô phải làm bài tập chứ, ngay cả trường học cô cũng chẳng mấy khi đến, nói gì đến việc đeo cặp sách ra dáng một học sinh ngoan như thế này.
"Thương Ương, tớ thu dọn xong rồi, chúng ta đi thôi."
Hạ Mân mỉm cười dịu dàng đi tới với chiếc cặp sách màu tím nhỏ nhắn đáng yêu trên vai. Thương Ương gật đầu rồi khoác cặp lên vai và cùng cô ta đi ra ngoài.
Trường Trung học số 1 Kinh Thành có vị trí địa lý cực kỳ đắc địa, đi về phía bên trái vài trăm mét là có một trung tâm thương mại. Học sinh được phép ra ngoài ăn trưa nên quản lý cũng không quá khắt khe.
Phía bên phải lại là những dãy nhà trong hẻm truyền thống của Kinh Thành. Bên trong đó đường sá quanh co với đủ loại cửa hàng khác nhau nên rất được học sinh yêu thích, chỉ có điều là rất dễ bị lạc đường. Hai người đi theo chỉ dẫn của bản đồ một hồi thì cuối cùng cũng dừng lại trước một cửa tiệm nhỏ mang phong cách thanh nhã và tươi mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)