Chàng trai kia bị lôi đến lảo đảo, chưa kịp phản ứng đã bị đè chặt xuống đất, cậu ta trợn tròn mắt đầy kinh ngạc nhìn về phía cô gái không biết sống chết là gì kia, vừa định lên tiếng thì từ cổ tay truyền đến một cơn đau thấu tận tim gan, khiến cậu ta đau tới mức nhe răng trợn mắt, không thốt nổi một lời.
Nhìn thấy chàng trai bị khống chế, đám người kia lập tức nổi giận rồi bắt đầu tiến lại gần, Thương Ương dắt theo con tin lùi về phía sau vài bước, bồi thêm một cú đấm vào lưng cậu ta.
"Đừng qua đây, bước tới một bước là tôi đấm cậu ta một phát!"
Chàng trai đang đau đến mức không nói nên lời, nghe Thương Ương nói vậy thì suýt nữa thì hộc máu, cậu ta phẫn nộ lên tiếng: "Sao cô lại như thế! Tôi còn chưa đánh cô mà cô đã đánh tôi rồi!"
"Tôi có bảo là không đánh cậu đâu, bọn họ định đánh tôi thì tôi chỉ có thể đánh cậu thôi! Cậu bảo họ đừng đánh tôi nữa thì tôi sẽ không đánh cậu."
Thương Ương lý luận vô cùng chặt chẽ, khi nãy lúc còn đang nói nhảm để câu giờ, cô đã nhận ra thái độ của những người kia đối với chàng trai trẻ này đặc biệt tốt, thậm chí còn có phần khách sáo, ngay cả khi cậu ta làm lộ danh tính người mua thì bọn họ cũng không hề trách móc.
Vậy nên chàng trai này nếu không phải là lão đại của bọn chúng thì cũng là người thân cận của kẻ cầm đầu, tổ tiên thông thái từng dạy rằng, bắt giặc phải bắt vua trước.
Quả nhiên, Thương Ương nhìn thấy trên mặt đám người kia thoáng hiện vẻ hoảng loạn, sau khi đưa mắt nhìn nhau, bọn họ định tiến lên phía trước, thấy động tác này, nắm đấm của Thương Ương lại giáng mạnh xuống người chàng trai.
Cô ra đòn chẳng theo quy tắc nào cả, chủ yếu là đánh loạn xạ, miễn là sức lực đủ lớn, chàng trai kia không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của cô nên chỉ có thể chịu trận, khắp con hẻm toàn là tiếng kêu la đau đớn của cậu ta, nghe cũng thật thê thảm.
"Mẹ kiếp! Đừng đánh tôi nữa!"
"Anh đi mà xử cha tôi ấy! Dù sao ông ta cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, nếu anh gặm nổi miếng thịt già đó thì cứ việc đi!"
"A a a! Đừng đánh chỗ đó, đừng đánh chỗ đó! A a a a a!"
Đám người kia không thể nghe nổi nữa, có kẻ thậm chí còn siết chặt nắm đấm: "Thả cậu ấy ra! Đồ con ranh, xem bọn tao xử mày thế nào!"
"Đúng vậy, mau thả Thiếu... thả cậu ấy ra! Nếu không lát nữa bọn tao sẽ không nương tay đâu!"
Tiếng của năm người vang lên liên tiếp rồi cùng xông lên phía trước, thế nhưng ngay sau đó bọn họ thấy Thương Ương rút ra một con dao từ trong túi, kề sát vào cổ chàng trai, bọn họ lập tức dừng lại, không dám cử động.
Chàng trai kia cũng sợ đến ngây người, nằm đờ ra trên đất không dám nhúc nhích, chỉ sợ tay Thương Ương trượt một phát là gửi mình xuống suối vàng luôn.
Con dao này vốn là Thương Ương mang đến trường chuyên dùng để gọt táo, cô không ăn cơm ở căn tin, buổi trưa cũng không thể để bụng đói nên thường mang theo trái cây, không ngờ hôm nay lại có chỗ dùng đến.
"Các người mà bước tới nữa tôi cũng sẽ không nương tay đâu! Cùng lắm thì tôi giết cậu ta rồi các người đánh chết tôi luôn! Một mạng đổi một mạng, có giỏi thì nhào vô!"
Về khoản nói lời đe dọa thì Thương Ương có thể tốt nghiệp bằng tiến sĩ, nghĩ mà xem cô đã bôn ba nhiều năm như vậy, tuy không thể đánh nhau với cả đám nhưng gắng gượng đối phó với một người thì vẫn ổn.
Cái người họ Lữ gì đó chắc là chưa nói rõ cho bọn chúng biết người cần xử lý là một cô gái như thế nào, cho nên mấy tên lưu manh này không có ý định đánh chết cô, chắc chỉ định lấy gậy đánh vài cái để cô nhớ đời thôi.
Nhưng mà mông cô vẫn chưa lành hẳn đâu, chỉ có kẻ ngốc mới muốn bị ăn đòn!
Nhìn thấy dao, đám người kia không dám tiến lên nữa, cuối cùng cũng chịu vứt mấy cây gậy và dùi cui điện sang một bên.
Thương Ương cảnh giác nhìn bọn chúng: "Trả điện thoại đây cho tôi!"
"Được, được, cô đừng làm cậu ấy bị thương." Tên mặt sẹo liếc nhìn chàng trai đang nằm dưới đất, giống như những vết thương đó đang đánh vào mặt hắn vậy.
Hắn cầm điện thoại tiến lên hai bước thì lại bị Thương Ương quát dừng: "Đừng lại gần, ném qua đây cho tôi!"
Lỡ như đến gần rồi đánh lén cô thì sao, cô xem không ít phim hình sự đâu, ý thức an toàn cao lắm, sau khi lấy lại điện thoại, Thương Ương thu dao lại, mở máy ảnh hướng về phía chàng trai dưới đất chụp một tấm.
"Cô chụp cái gì đấy?!"
Thương Ương vỗ một phát vào bàn tay đang che mặt của cậu ta: "Bỏ tay ra!"
Sau đó cô lại giơ dao lên khua khoắng một hồi, chàng trai kia lập tức ngoan ngoãn, cô vén tóc cậu ta lên rồi dí sát mặt chụp một tấm ảnh chân dung rõ nét.
Thế là xong, chàng trai dưới thân trông cũng trạc tuổi cô, con trai ở tuổi này không ai là không biết xấu hổ, nếu còn dám tìm cô gây rắc rối nữa thì cô sẽ tung bức ảnh này lên mạng, cho cậu ta mất mặt chết luôn!
Thật là nham hiểm!
Chàng trai bị đè dưới đất trợn tròn mắt, đây là lần đầu tiên cậu ta ra ngoài làm nhiệm vụ mà đã gặp phải chuyện này, sau này còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa!
Uổng công lúc nãy cậu ta thấy cô là con gái nên không định ra tay! Đúng là lòng tốt bị chó tha mà! Đồ ăn cháo đá bát!
Đồ ăn cháo đá bát!!!
Thấy tên mặt sẹo lại muốn tiến lên, Thương Ương lập tức kề dao sát cổ chàng trai, cậu ta theo bản năng rụt cổ lại rồi mắng xối xả: "Tránh ra đi! Còn muốn để cô ta đánh tôi nữa sao! Đám vô dụng các người!"
Bốp!
Lại thêm một cú đấm giáng xuống ngực khiến ngũ quan của cậu ta nhăn nhúm lại vì đau, lại thét lên một tiếng.
Thương Ương vả cho cậu ta một cái: "Câm miệng đi, ồn ào quá, người vô dụng nhất chính là cậu đấy, nếu không phải vì cái đồ phế vật như cậu thì bọn họ đã đánh xong tôi rồi đi về từ lâu rồi, còn ở đây lãng phí thời gian sao!"
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng nói không chắc chắn của Thương Dịch vang lên ở đầu dây bên kia: "Alo?"
"Em trai à, chị bị người ta bao vây đánh rồi, em tìm vài người đến đón chị đi, đừng nói cho ông già biết nhé." Để Thương Viên Lận biết chắc chắn sẽ mắng cô là đồ gây chuyện sinh sự cho xem.
Chàng trai dưới đất: ?? Sao cô có thể mặt dày mà nói ra câu đó vậy?!
Đám lưu manh: Xin ông trời hãy phân rõ trắng đen!
Cuộc gọi bị ngắt.
Thương Ương cầm dao thong dong ngồi trên "ghế sofa thịt người", cứ thế giằng co với bọn chúng, đám lưu manh muốn bỏ chạy nhưng người quan trọng nhất đang bị bắt, bọn chúng mà đi thì không thể ăn nói với đại ca nên chỉ có thể đứng đờ ra đó.
Nếu để đại ca biết bọn chúng bỏ mặc thiếu chủ ở đây mà chạy thì chẳng cần đợi đến ngày mai, ngay tối nay người nằm trên đất sẽ là bọn chúng.
Chao ôi, bây giờ bọn chúng vô cùng hối hận, tại sao lại đi nhận nhiệm vụ này, lúc đó khi đại ca giao việc, bọn chúng cứ nghĩ xử lý một đứa học sinh thì quá nhẹ nhàng đơn giản, tiền lại dễ kiếm nên mới tranh nhau đến.
Sớm biết kết quả như thế này thì bọn chúng đã chẳng tới, giờ còn để thiếu chủ bị người khác cưỡi lên người thế này, thật là không ổn chút nào!
Thương Ương lấy quả táo trong túi ra, vừa chăm chú gọt vỏ vừa cảnh cáo bọn chúng: "Đã ra ngoài nhận tiền đánh người thì đừng tự coi mình là đại ca xã hội đen mà còn có tâm trạng thương hoa tiếc ngọc, thấy người ta là con gái mà còn do dự không dám ra tay thì chỉ có chịu thiệt thôi."
Lời cô nói ra vô cùng cảm khái, khiến mấy tên lưu manh nghe xong mặt mày đầy vẻ cạn lời.
Chẳng mấy chốc, trong hẻm vang lên tiếng bước chân vội vã, Thương Ương nhướng mày, đến nhanh hơn cô tưởng đấy, ở đầu hẻm, Thương Dịch cùng mấy tên vệ sĩ đồng thời xuất hiện, nhìn thấy Thương Ương đang ngồi trên đất liền vội vàng chạy tới, hơi thở có chút dồn dập.
Cậu ấy mặt mày nghiêm trọng, ánh mắt nhìn Thương Ương chằm chằm từ trên xuống dưới để xác nhận xem cô có bị thương hay không, nếu nhìn kỹ sẽ thấy tay cậu ấy đang khẽ run rẩy.
"Không sao rồi."
Cậu ấy trấn an Thương Ương, cũng giống như đang trấn an chính mình, sau đó quay đầu nhìn đám lưu manh đã bị vệ sĩ bao vây, ánh mắt như những lưỡi dao găm thẳng vào người bọn chúng.
Chàng trai đang nằm trên đất định lồm cồm bò dậy chuồn lẹ thì bị Thương Ương nắm lấy cổ áo sau lôi lại: "Định chạy đi đâu hả?"
Chàng trai nhục nhã ngẩng đầu lên: "Chúng tôi còn chưa động tay, tại sao không để chúng tôi đi!"
Ồ, giờ lại còn định nói lý lẽ với cô à, muộn rồi, lúc nãy khi cô nói lý lẽ thì các người làm gì, giờ thấy mình yếu thế muốn chạy à, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.
Đôi mắt Thương Dịch lóe lên tia sáng u tối, đôi lông mày khẽ cau lại, vô cùng không hài lòng với chàng trai đang gào thét kia, khi cậu ta chạm phải ánh mắt của cậu thì khựng lại một chút rồi lập tức dời đi.
Đáng... đáng sợ quá, ánh mắt đó cứ như muốn giết chết cậu ta vậy.
"Báo cảnh sát đi, tôi muốn tóm gọn cả lũ bọn chúng!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)