Thương Ương ghé qua lớp 1 một chuyến.
Cô định chiều nay sẽ cùng Hạ Mân đi ăn đồ ngọt, vì thế không thể về nhà cùng cậu ấy.
Vốn dĩ cô không có ý định tới tận lớp tìm người, nhưng Thương Dịch mãi không trả lời tin nhắn, để cho chắc chắn cô đành phải đích thân đi một chuyến.
Các bạn học lớp 1 vừa thấy Thương Ương thì chẳng đợi cô phải lên tiếng, họ đã chủ động giúp cô gọi Thương Dịch một tiếng. Nghe thấy tiếng gọi, thiếu niên đang ngồi với tư thế ngay ngắn liền nhìn về phía phát ra âm thanh, khi nhìn thấy gương mặt tươi cười của Thương Ương, cậu liền đặt cuốn sách trong tay xuống rồi đứng dậy đi tới.
“Học bá lớp các bạn thật nhiệt tình quá, cảm ơn bạn nha.”
Thương Ương lấy ra mấy viên kẹo từ trong túi rồi nhét vào tay bạn nữ vừa giúp mình gọi người.
Bạn nữ ấy khẽ kêu lên một tiếng, vội nói Thương Ương quá khách sáo rồi. Cô ấy còn phải cảm ơn Thương Ương vì đã cho họ được hóng hớt một phen kìa, vì cái vị học bá họ Thương kia, bình quân mỗi ngày chẳng thốt ra nổi một chữ kia lại thân thiết với Thương Ương như vậy, thật là chuyện hiếm lạ mà!
Rất nhanh sau đó, Thương Dịch đã đứng trước mặt Thương Ương, cậu vẫn khẽ cúi đầu như cũ. Tâm trí cậu lúc này có chút xao nhãng, đôi bàn tay chẳng biết nên đặt ở đâu nên đành khẽ đan vào nhau, so với trước kia thì trong lòng đã có thêm một phần mong đợi.
Thương Ương cắn một miếng ở đầu quả dâu tây, rồi tùy ý tựa lưng vào tường và nói: “Chiều nay cậu tự về nhé.”
Giọng nói thanh lãnh của thiếu nữ như một sợi chỉ luồn vào tai, cơn gió thổi qua lọn tóc mai của cô rồi vòng ra sau lưng Thương Dịch. Trong phút chốc, bầu không khí lạnh đến đáng sợ, tựa như tảng băng vừa lấy ra từ kho đông lạnh, tỏa ra làn khói trắng xóa dưới sự thiêu đốt của ánh mặt trời.
Sự mong chờ trong đôi mắt Thương Dịch tan biến sạch sành sanh chỉ trong nháy mắt. Cảm giác chua xót khó tả tức thì xâm chiếm lấy trái tim, khiến cậu nghẹn lời không thở nổi.
Quả nhiên là như vậy, mới trôi qua chưa được mấy ngày mà cậu lại bị đuổi đi rồi. Tia hy vọng khó khăn lắm mới nhen nhóm lên trong lòng giờ đã bị dập tắt hoàn toàn, chỉ còn lại một đống tro tàn đang chế giễu sự ngu ngốc của chính cậu.
Mỗi lần đều như thế, hễ Thương Ương cho cậu chút sắc mặt tốt là cậu hận không thể dán chặt lấy cô ngay lập tức, nhưng khi cô lạnh nhạt trở lại, cậu lại bị đẩy ra xa trong sự lầm lũi.
Dẫu đã sớm quen với việc này, dẫu đã rất nỗ lực đè nén cảm xúc, nhưng tại sao cậu vẫn thấy khó chịu đến vậy?
Cậu đã lâu lắm rồi không gọi Thương Ương là chị. Lần trước nghe thấy Thương Ương mắng Ninh Uyển Quân, cậu còn tưởng mình đang nằm mơ, cậu đã nghĩ có lẽ Thương Ương cuối cùng đã nhìn rõ bộ mặt thật của bà ta, nên mới không nhịn được mà thử gọi một tiếng chị.
Điều khiến cậu hơi sững sờ là trên mặt Thương Ương không hề xuất hiện vẻ chán ghét như dự đoán, ngược lại cô còn giải thích với cậu, thậm chí sáng nay đi học còn cho phép cậu lên xe ngồi cùng.
Vài năm trước, hình ảnh Thương Ương lạnh lùng bắt cậu cút xuống xe vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt. Trong lúc xô đẩy, cậu đã bị thương ở mắt cá chân, vì chuyện đó mà Thương Ương bị Thương Viên Lận mắng cho một trận, sau đó cô lại càng ghét cậu hơn.
Ở trường, Thương Ương vạch ra ranh giới rõ ràng, không cho phép cậu thường xuyên xuất hiện trước mặt cô, không được nhìn nhau ở hành lang, càng không được để người khác biết về mối quan hệ giữa hai người.
Thương Dịch lặng lẽ tuân thủ bộ quy tắc đó, bởi vì chỉ có như vậy thì khi về nhà, những lúc Thương Ương có tâm trạng tốt mới bớt chán ghét cậu đi một chút.
Sự khác thường của cô dạo gần đây khiến mỗi lần cô xuất hiện, mỗi câu cô nói đều giống như những viên đá ném vào mặt hồ đang yên ả. Điều đó khiến cậu không thể dự đoán được những gợn sóng lan tỏa kia là những làn sóng mềm mại hay là một vòng xoáy sẽ nuốt chửng lấy mình.
Cô đối xử tốt với cậu là để cho cậu đứng ở vị trí cao hơn, rồi sau đó mới đích thân đẩy cậu xuống để thưởng thức sự đau đớn và vùng vẫy của cậu sao?
Thương Ương không hề biết những suy nghĩ thầm kín trong lòng Thương Dịch, cô chỉ thấy cậu mãi không trả lời nên đã mất kiên nhẫn mà lắc mạnh cánh tay cậu một cái.
“Nghe thấy không hả, chiều nay bạn học rủ tôi đi ăn đồ ngọt nên cậu cứ về trước đi, không cần đợi tôi đâu.”
Sự dồn nén trong lòng đột ngột dừng lại, Thương Dịch vụt ngẩng đầu lên, con ngươi đột ngột giãn ra như bị ánh sáng mạnh xuyên thấu.
Chỉ là đi ăn đồ ngọt thôi sao…?
Trạng thái của Thương Dịch quá kỳ lạ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy tuyên thành. Thương Ương cứ ngỡ cậu không khỏe nên đã giơ tay lên sờ vào trán cậu, Thương Dịch bị chạm vào thì rùng mình một cái, hơi thở cũng lập tức thu lại.
Cũng đâu có phát sốt đâu nhỉ? Chẳng lẽ là đau bụng sao?
“Tôi gửi tin nhắn cho cậu sao cậu không trả lời?”
Thương Ương thu tay lại, ánh mắt có chút oán trách, đôi môi đỏ hồng khẽ nhếch lên như đang trách cứ đối phương khiến mình phải chạy tới đây một chuyến, dù rằng khoảng cách từ lớp 13 đến lớp 1 chỉ cách nhau có hai hành lang.
“Điện thoại nộp rồi.”
Ồ không đúng, người ta là hạng nhất khối mà. Được rồi, thế giới của học bá đúng là khác hẳn với những người bình thường như cô, nhất là một học bá môn Hóa.
Cô đã lén xem điểm môn Hóa của Thương Dịch, vậy mà lại được tận một trăm điểm! Sao có thể là một trăm điểm được chứ? Trên đời này sao lại có người thi Hóa được hẳn một trăm điểm nhỉ?
Thương Dịch quan sát sắc mặt của cô, thận trọng lên tiếng: “Lần sau sẽ không nộp nữa.”
“Đừng, cứ nộp đi, nếu không thành tích của cậu bị tụt dốc thì ông già lại bảo là do tôi dạy hư cậu đấy.”
Ánh mắt Thương Dịch bỗng chốc trở nên kiên định, cậu nghiêm túc lắc đầu: “Thành tích của tôi sẽ không tụt dốc đâu.”
…..
Được rồi, Thương Ương đành im lặng, là cô đã múa rìu qua mắt thợ rồi.
Cô đưa tay ra, hộp dâu tây liền được đặt vào tay Thương Dịch, bên trong vẫn còn sót lại vài quả dâu tây lấm tấm nước, trông đỏ mọng vô cùng đẹp mắt.
Làm em trai mà, sinh ra vốn là để giúp chị gái xử lý những món đồ ăn còn thừa, hơn nữa cô dám làm vậy chủ yếu là vì nhận ra Thương Dịch khá dễ tính, chỉ là cậu ấy không thích nói chuyện mà thôi.
Mỗi lần cô tới tìm, cậu ấy đều ngoan ngoãn đi ra, không hề có ý phản kháng hay bài xích việc tiếp xúc với cô, lúc tan học còn đứng đợi cô ở cửa lớp để cùng về nhà.
Mối quan hệ chị em này cũng không tệ như cô tưởng tượng. Có một cậu em trai thông minh thế này thì kế hoạch sống an nhàn trong tương lai của cô sẽ sớm được thực hiện thôi.
Thương Ương hài lòng vỗ vỗ vai Thương Dịch, nhìn vào gương mặt cậu mà cô như thấy được những ngày tháng tươi đẹp sau này, nụ cười trên mặt cũng trở nên hiền hậu hơn hẳn.
Em trai ngoan, cứ đi theo chị thì bảo đảm cậu sẽ không chết đâu. Tệ nhất thì cũng là được nhà nước nuôi cơm, so với việc phải chết thì đây đúng là một cuộc đời quá tuyệt vời rồi!
“Bánh Tiramisu và bánh ngàn lớp vị trà xanh, cậu muốn ăn cái nào?”
Thương Ương đang có tâm trạng tốt nên quyết định đại phát từ bi, thể hiện tình yêu của chị gái dành cho em trai. Một người chị tốt như cô, đi chơi mà vẫn không quên mang đồ ăn về cho em trai thật sự không có nhiều đâu.
Thương Dịch bị hạnh phúc làm cho choáng váng, lúc này đầu óc hơi bị đình trệ. Cậu ngẩn ngơ một lúc lâu, thấy Thương Ương sắp hết kiên nhẫn mới vội vàng lên tiếng: “Bánh ngàn lớp vị trà xanh.”
“Được rồi.” Thương Ương quay người vẫy tay: “Đợi chị ‘đi săn’ mang về cho cậu nhé.”
Chị gái sao…
Thương Dịch thầm nhủ trong lòng hai chữ này. Lớp mười nằm ở tầng hai, tầng lầu không cao nên những cây cổ thụ trồng dưới lầu thường vươn cành lá lên tận đây, ngay trước cửa lớp 1 cũng có một cây như thế.
Sắc xanh đậm đặc như không thể tan ra, vài cơn gió nhẹ thổi qua khiến những chiếc lá xanh mướt cọ xát vào nhau, tạo ra âm thanh xào xạc êm tai. Đang là giữa tháng mười, ánh nắng trong trẻo và tràn đầy xuyên qua những cành cây thô ráp, lọt qua những kẽ lá xanh rì, thấp thoáng thấy được nụ cười mờ ảo của cậu.
Đó là chị gái của cậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
