Sau khi Tô Khanh Mộng đi không lâu, Lăng Uyên Bạch nhận được điện thoại của tài xế: "Cậu chủ, cô ấy để mắt đến một chiếc túi giá ba mươi vạn."
Lăng Uyên Bạch quả thực là tức giận đến bật cười, đây là còn chưa làm việc mà đã coi y thành kẻ xem tiền như rác rồi à. Y nhàn nhạt nói: "Bảo cô ta đừng có quá đáng."
"Thật keo kiệt…" Trong điện thoại của tài xế truyền đến giọng nói của Tô Khanh Mộng, giọng nói nhẹ nhàng keo dài, nghe như là đang làm nũng: "Vậy ba vạn được không?"
"… Ừ." Lăng Uyên Bạch cúp điện thoại, đưa tay đẩy đẩy mắt kính, không nhịn được mà nghĩ đến cái lúc Tô Khanh Mộng chạm vào mũi y, rốt cuộc làm sao mà cô nhận được…
Y đột nhiên nhớ đến câu nói kia của Tô Khanh Mộng: Muốn một người đàn ông động lòng, trước tiên phải khiến anh ta chú ý cái đã.
Dường như không biết từ lúc nào, y đã bước vào cái bẫy của cô, Lăng Uyên Bạch nhếch mép: "Tự cho là thông minh…"
Tô Khanh Mộng vừa xuống xe thì lại nghe thấy hệ thống nhắc nhở: [Xin ký chủ trong vòng ba tháng trở thành bạn gái của Phương Mặc.]
"Đoạn này có cốt truyện và lời thoại chi tiết không?" Tô Khanh Mộng hỏi.
[Không có.]
Tô Khanh Mộng nhớ lại ký ức của nguyên chủ, về việc làm thế nào để trở thành bạn gái của Phương Mặc thì quá mơ hồ, dường như cô ấy cũng không theo đuổi Phương Mặc được bao nhiêu thì anh đã gật đầu đồng ý rồi. Hơn nữa, ngay cả khi đã trở thành bạn gái của anh, nguyên chủ ngoài việc cảm thấy anh lạnh lùng thì cũng không có ký ức cụ thể nào khác.
Ký ức về nguyên chủ trong đầu cô giống như được sinh ra dựa trên cốt truyện, nếu cốt truyện cụ thể thì những ký ức đó sẽ rõ ràng, còn nếu cốt truyện chỉ đề cập qua thì ký ức cũng trở nên rất mơ hồ. Giống như những ký ức trước đây của nguyên chủ lúc ở cô nhi viện – mơ mơ hồ hồ, thoáng qua, chỉ có chút rây ria, không liên quan đến yêu ghét, như thể nguyên chủ không có tình cảm, trong mắt chỉ có tiền vậy.
Tô Khanh Mộng như có điều suy nghĩ, cô lấy điện thoại ra, mở danh bạ, mãi đến khi kéo đến cuối cùng mới thấy một số lưu lưu với cái tên là "Mẹ viện trưởng", cô không do dự mà gọi điện đến số đó luôn.
"Sao vậy? Con đang khóc sao? Có phải gặp chuyện gì khó khăn không con?" Giọng nói bên kia đầy quan tâm và lo lắng.
"Không có gì ạ, chỉ là đột nhiên nhớ mẹ thôi. Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá…" Tô Khanh Mộng mặc cho nước mắt nơi khóe mắt chảy dài trên má, không ngừng kể lể nỗi nhớ của mình.
Cô vô tình ngẩng đầu lên, trong làn nước mắt mơ hồ, cô nhìn thấy Phương Mặc đang đứng cách mình không xa. Cô liền vội vàng cúp điện thoại, lau nước mắt, mỉm cười hỏi: "Đàn anh cũng đợi xe buýt về nhà sao?"
Nếu không phải khóe mắt còn ửng hồng thì hoàn toàn không nhìn ra cô vừa mới khóc, hay vừa lộ ra vẻ yếu đuối như sắp bị người ta bỏ rơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



