Ngón tay Lăng Uyên Bạch gõ nhẹ vào tay vịn ghế, chậm rãi mở lời: "Cô quen Phương Mặc nhỉ, vậy thì hãy làm một việc mà cô giỏi nhất đi - trở thành bạn gái của cậu ta."
Đợi mãi mà Tô Khanh Mộng vẫn không nghe thấy câu tiếp theo của y, cô ngạc nhiên nhìn Lăng Uyên Bạch: "Hết rồi sao?"
Thấy Lăng Uyên Bạch từ tốn gật đầu, cô do dự một chút, nhỏ giọng hỏi: "Anh có phải thầm thương trộm nhớ anh ta không, muốn em trở thành bạn gái của anh ta rồi cắm cho anh ta một cái sừng, sau đó khiến anh ta sợ phụ nữ từ đó luôn? Hay là vì không có được nên muốn tìm bạn gái cho đối phương, chỉ cần đối phương sống tốt là anh vui rồi?"
"…" Khuôn mặt Lăng Uyên Bạch lạnh hẳn đi: "Không nói chuyện thì không ai bảo cô bị câm đâu."
"Được, không thành vấn đề. Nhưng mà…" Tô Khanh Mộng linh động mà đảo quanh đôi mắt, cười khanh khách nói: "Nếu muốn tán tỉnh một người đàn ông, sợ là không thể thiếu quần áo và túi xách rồi…"
Lăng Uyên Bạch nhìn thấy trong đôi mắt cô là sự tham lam trần trụi, như thể trùng điệp với Tô Khanh Mộng trong những ảnh chụp kia - giả tạo, ngu ngốc, ham tiền, chỉ được mỗi vẻ ngoài xinh đẹp…
Loại phụ nữ như vậy mới là dễ khống chế nhất. Nhưng không hiểu sao, trong lòng Lăng Uyên Bạch lại dâng lên một chút tức giận khó hiểu, y nhàn nhạt đáp: "Tài xế của tôi đang ở bên ngoài, lát nữa bảo anh ta đưa cô đến trung tâm thương mại gần đây, cô muốn gì thì cứ mua, sau khi xong việc tôi sẽ trả thêm tiền cho cô."
"Được, cảm ơn đàn anh Lăng." Nụ cười trên khuôn mặt Tô Khanh Mộng tươi tắn hơn vài phần, cô gật đầu với y, đứng dậy rồi lại tiến đến gần Lăng Uyên Bạch: "Đàn anh Lăng có thêm WeChat không? Để em tiện báo cáo tình hình với anh."
Cô cười tươi như hoa, nhưng y lại lạnh nhạt từ chối:
"Không cần thiết, tôi muốn tìm cô thì tự nhiên sẽ có thể tìm được."
Lăng Uyên Bạch tưởng Tô Khanh Mộng sẽ còn tiếp tục dây dưa, nhưng cô chỉ cười nói "Được." rồi dứt khoát đi thẳng, chẳng chút lưu luyến. Mà xung quanh y, vẫn còn thoang thoảng mùi hương nhàn nhạt kia.
Khi cô mở cửa, Lăng Uyên Bạch như bị ma xui quỷ khiến mà gọi cô lại.
Tô Khanh Mộng quay đầu lại, ánh đèn vàng ngoài cửa rải rác đậu trên mặt mày cô, đôi mắt vừa mang vẻ tham lam giờ lại trở nên dịu dàng như nước.
Lăng Uyên Bạch dừng lại một chút rồi mới nói: "Tô Khanh Mộng, chuyện tôi bảo cô làm…"
"Anh biết em biết và sẽ không để người thứ ba biết, cũng tuyệt đối sẽ không làm qua loa. Em biết anh có hàng trăm cách khiến em không thể sống nổi ở Đại học Bắc Kinh hay không thể tiếp tục lượn quanh trong vòng giao tiếp của các anh nữa, yên tâm đi." Tô Khanh Mộng trực tiếp tiếp lời y.
Lăng Uyên Bạch hiếm khi bị nghẹn lời như vậy, nếu để y tự nói, y sẽ không nói tráng ra thế đâu, nhưng mà chung quy cũng là ý này.
Y nhìn bóng dáng cô rời đi, bóng lưng cô gái mảnh mai mà thướt tha, dáng đi như cành liễu nhẹ nhàng lay động trong gió. Lăng Uyên Bạch nheo mắt lại, Tô Khanh Mộng… Là một người đầy mâu thuẫn, y có chút không thể nhìn thấu được cô…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

