Ánh mắt Phương Mặc rời khỏi khóe mắt cô, lại rơi xuống chiếc túi mua sắm trên tay cô, cuối cùng vẫn trả lời cô một chữ "Ừ."
Xe buýt chiều về đông đúc hơn chiều đến, không cần Phương Mặc cố ý, hai người đã bị tách nhau ra rồi. Mãi đến khi xuống xe, Phương Mặc mới nhìn thấy cô gái ăn mặc chỉnh chu khó khăn mà bức ra khỏi đám đông. Cô lúc này có chút chật vật, mái tóc tết thành bím đã hơi bung ra, vài sợi tóc con vương vào chỗ phiếm hồng nơi khóe mắt cô.
Dấu vết cô đã khóc vẫn còn, phần yếu đuối đó cũng đã sớm bị giấu đi, nhưng đều đó chẳng liên quan gì đến anh cả.
Anh quay người, định rời đi thì lại một lần nữa - bị cô kéo lấy góc áo: "Đàn anh, em có chuyện muốn tìm anh."
"Buông ra, tôi không có thời gian…" Anh còn phải đi làm thêm.
"Có người bỏ tiền thuê em làm bạn gái anh, anh có muốn cùng kiếm số tiền này với em không? Chia ba bảy." Tô Khanh Mộng cong cong đôi mắt, khóe mắt đều là sự tinh ma ranh mảnh.
"…" Chuyện này cũng có thể nói thẳng ra vậy sao?
Đôi mắt vốn dĩ lạnh nhạt của Phương Mặc lộ ra thêm vài phần phức tạp. Cô gái trước mắt này, thật không biết nên nói cô làm việc quá mức đơn giản hay là quá gian xảo nữa…
Đối với những gì Tô Khanh Mộng vừa nói, Phương Mặc cũng không cảm thấy kinh ngạc, thậm chí anh đã lập tức đoán được là ai tiêu tiền để Tô Khanh Mộng tới làm bạn gái anh rồi.
Anh là con ngoài giá thú của nhà họ Lăng - đây là chuyện mà từ nhỏ người mẹ Phương Đình Lan của anh đã liên tục lặp đi lặp lại cho Phương Mặc nghe, rằng anh vốn là một đứa trẻ không nên có mặt trên đời này, nhưng cuối cùng - bởi vì Phương Đình Lan mềm lòng bên mới để anh có cơ hội có mặt trên đời này. Cho nên, chỉ cần được sống thôi là cũng đã đủ để anh mang ơn đội nghĩa rồi, không nên mơ tưởng đến những thứ khác, bao gồm cả cha anh và gia sản của nhà họ Lăng.
Hồi nhỏ, Phương Mặc không để tâm đến những lời này lắm, anh cũng từng thích cười, cũng từng hoạt bát, cũng từng vì đạt được thành tích xuất sắc nhất mà đi khoe với mẹ. Mãi cho đến khi anh lớn lên, ánh mắt mẹ nhìn anh ngày càng phức tạp, rồi bọn họ cũng bắt đầu chuyển nhà liên tục.
Đến khi Phương Mặc lên cấp hai, Phương Đình Lan mới trở lại bình thường, ánh mắt nhìn anh cũng có thêm vài phần áy náy. Phương Mặc cho rằng môi trường xung quanh quá tệ, vì vậy anh thầm hạ quyết tâm, nhất định phải kiếm thật nhiều tiền, đưa Phương Đình Lan rời khỏi khu nhà tập thể này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)