"Thì ra là đoàn lính đánh thuê Mạc Lâm, trước đây tôi từng nghe nói đoàn trưởng của họ là nữ, còn tưởng là đồn bậy, không ngờ lại là thật."
"Đã là đoàn trưởng của đoàn lính đánh thuê cấp bốn thì hiển nhiên không cần phải làm cò mồi… Người ta làm gì chẳng được, cớ sao phải đi lừa đảo giúp người khác chứ."
"Vậy cuộn trục không gian này là thật sao? Lẽ nào nó thực sự có thể dùng làm không gian lưu trữ?"
Sắc mặt gã võ giả lúc xanh lúc trắng, căn bản không thốt nên lời. Gã có nằm mơ cũng không ngờ sự việc lại đến nước này.
Tân Vu liếc nhìn bà chủ Tô. Dù cô ta đã để lộ thân phận, nhưng ở đây vẫn có người bán tín bán nghi.
Cô ta ngẫm nghĩ một lát rồi lấy ra một cuộn trục không gian, mở toang trước mặt mọi người. Sau đó, nhân lúc Tiểu Hoàng không chú ý, cô ta liền cất luôn miếng thịt khô nó đang ăn dở vào trong cuộn trục.
Bị nẫng tay trên bất ngờ, Tiểu Hoàng cắn hụt một cái, mặt mày ngơ ngác. Đợi đến khi hoàn hồn, nó lập tức hung dữ gầm gào với Tân Vu.
"Gào!! Gào! Gào gào gào!!"
Tiểu Hoàng: Người ta đang ăn mà lại cất đi! Cô có lịch sự không vậy?!
Tất cả những người chứng kiến cảnh tượng này đều sững sờ tại chỗ. Vài giây sau, họ mới bật ra những tiếng kinh hô thảng thốt.
"Vãi chưởng, là thật này!"
"Tôi đang thấy cái gì thế này?! Thật sự là cuộn trục không gian sao?!!! Đồ vật cứ thế biến mất? Tiện dụng đến mức này cơ à!!"
"Ba mươi kim tệ đấy! Cuộn trục không gian này chỉ cần ba mươi kim tệ là mua được rồi!"
"Biết thế tôi cũng mua một tấm, dù không dùng tới nhưng mang đi làm màu cũng oai mà! Bất quá thì đem ra phòng đấu giá bán lại cũng được!!!"
Không biết từ lúc nào, gã võ giả lên tiếng nghi ngờ ban nãy đã chuồn khỏi tiệm tạp hóa một cách im hơi lặng tiếng.
Hiện tại trong tiệm chỉ còn lại tiếng bàn tán rôm rả của đám đông. Còn Tân Vu thì vuốt ve cuộn trục trong tay, yêu thích không nỡ buông, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt giận dữ của thú chiến đấu Tiểu Hoàng.
Tuy cuộn trục không gian chỉ dùng được một lần, nhưng chừng nào bên trong vẫn còn sức chứa hoặc chưa bị xé rách, thì nó vẫn có thể sử dụng mãi. Dù sao một cuộn trục thế này cũng ngốn của Tân Vu ba mươi kim tệ. Cô ta hiển nhiên sẽ chẳng vì muốn lấy miếng thịt khô ra mà xé bỏ cuộn trục một cách phí phạm.
"Thật sao?! Bà chủ Tô, tôi yêu cô chết mất!" Mắt Tân Vu sáng bừng lên, cả người bổ nhào tới.
Trong thùng to này có đến hơn chục gói thịt khô, đủ cho họ ăn một thời gian. Đương nhiên, với điều kiện là không bị người khác phát hiện. Nếu để kẻ khác nhìn thấy, e rằng chưa đầy hai ngày đã bị chia chác sạch bách.
"Món này ngon đến thế cơ à?"
Á Cách đang ôm một đống thuốc nước chuẩn bị tính tiền, không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng này. Cậu ta bỗng cảm thấy hơi rạo rực trong lòng. Đặc biệt là khi ngửi thấy mùi vị cay nồng tỏa ra sau khi Tiểu Hoàng xé vỏ bọc, nước bọt trong miệng cậu ta lại càng ứa ra không ngừng.
"Tùy sở thích mỗi người thôi, mùi vị chắc cũng tàm tạm?"
Á Cách nuốt nước bọt, nhưng vì nhớ đến hương vị của bát mì gói từng ăn trước đó, cuối cùng cậu ta vẫn không thốt ra yêu cầu đổi mì lấy thịt khô.
Động tĩnh bên này nhanh chóng thu hút sự chú ý của những vị khách khác. Nhưng vì không thân thiết với Tô Mạt, họ cũng chẳng dám tùy tiện tới bắt chuyện. Để tránh việc bản thân cũng thèm thuồng mấy món ăn vặt này, họ đành phải mau chóng trả tiền rồi rời đi.
Tô Mạt nhìn từng vị khách nối gót rời đi, bất giác cảm thấy hơi nghi hoặc.
Cô cứ có cảm giác hình như thiếu thiếu thứ gì đó…
Đúng rồi! Huyền Vũ Đan và Tẩy Tủy Đan cô mua đâu rồi?!
Chẳng phải đã dặn hệ thống đặt ở chỗ nào dễ thấy một chút sao? Sao cô nhìn quanh tiệm mà chẳng thấy bóng dáng hai món này đâu? Vô lý ở chỗ, đám người này ngay cả cuộn trục không gian đặt tận tít phía trong còn phát hiện ra, cớ sao lại không nhìn thấy hai thứ đồ này.
"Thống Tử, cậu cất Huyền Vũ Đan và Tẩy Tủy Đan đi đâu rồi."
Hệ thống cảm thấy mình hơi oan uổng. Chẳng phải bảo nó đặt hai món này ở chỗ dễ thấy sao… Cho nên nó đã đem đặt thẳng lên biển hiệu rồi đấy! Thế này đã đủ bắt mắt chưa! Bất cứ ai đi ngang qua cũng đều có thể nhìn thấy. Tuy nó cũng chả hiểu sao đám người kia dường như đều bị mù.
"Tôi đặt chúng lên biển hiệu bên ngoài rồi! Chuyện này không thể trách tôi được, biển hiệu to đùng ngã ngửa thế kia, họ không nhìn thấy là vấn đề của họ!"
Để không bị ký chủ mắng, hệ thống bắt đầu ngoan cố ngụy biện.
Tô Mạt hít sâu một hơi, cố gắng tự an ủi bản thân ngàn vạn lần đừng nổi giận.
"Thế cậu có từng nghĩ lý do tại sao họ không nhìn thấy chưa?"
Hệ thống cũng mù tịt, vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi. Nó không tài nào hiểu nổi tại sao đám người này lại không nhìn thấy đồ trên biển hiệu. Thế là nó đành tự mình chạy ra ngoài ngó một cái.
Một lát sau.
"Tôi biết tại sao rồi! Hôm qua chúng ta đổi biển hiệu mới mà… Thế nên biển hiệu cũ, cùng với đồ đạc đặt trên đó cũng bị tháo xuống hết luôn…"
Nói cách khác. Đúng là nó có đặt đồ lên biển hiệu thật. Nhưng vì biển hiệu bị thay, nên hai loại đan dược kia cũng bị gỡ xuống theo. Bởi vậy không phải người ta không nhìn thấy, mà là trên biển hiệu căn bản chẳng có cái quái gì cả!
Tô Mạt… hoàn toàn cạn lời, không biết phải nói gì cho cam.
"Thôi bỏ đi… Bây giờ cậu lên kệ lại hàng đi. Đúng rồi! Nhớ để ở chỗ nào khuất khuất một chút."
"Rõ!!"
Dù có ngu ngốc đến mấy thì xét cho cùng cũng là hệ thống nhà mình. Cô còn có thể làm sao nữa… Tạm dùng vậy thôi! Đâu có đổi trả được.
Hệ thống đang chìm trong sự tự trách nặng nề khẽ đáp lời. Sau đó nó tìm một góc chẳng ai buồn đoái hoài, lẳng lặng đặt mười bình thuốc lên đó.
Tuy vị trí rất khuất, nhưng vì lượng khách trong tiệm khá đông, nên sau khi lượn lờ vài vòng, họ nhanh chóng phát hiện ra mười chiếc bình chứa viên thuốc đen sì nằm lăn lóc trong góc.
"Thứ gì đây? Nãy giờ ở đây có đồ sao… Mình nhớ rõ ràng là không có mà nhỉ…"
"!! Vãi chưởng! Cái thứ quỷ gì mà đắt dữ vậy. Còn đắt hơn cả cuộn trục không gian… Chỉ một viên thuốc bé tẹo thế này mà đòi tận một trăm kim tệ á?"
"Kêu ca cái nỗi gì, đắt tự nhiên có lý do của đắt, cậu chả chịu nhìn kỹ xem trên đó viết cái gì cả."
Người ban nãy còn đang sốc vì mức giá trên trời, sau khi đọc xong dòng chữ 'Có thể nâng cao thực lực bản thân của võ giả dưới cấp Đại võ sư', lập tức câm như hến, chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc.
"Cậu nói xem thứ này là thật sao… Thật, thật sự có đan dược giúp nâng cao đẳng cấp của võ giả ư?"
Gã võ giả trẻ tuổi nuốt nước bọt trong sự khó tin tột độ. Lúc lên tiếng, gã chỉ cảm thấy miệng khô khốc, lời thốt ra cũng khàn đặc và lắp bắp.
Còn bạn của gã cũng có chút do dự, nhất thời chưa thể đưa ra quyết định.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
