"Thực ra tôi thấy có lẽ là thật đấy… Nếu để lừa tiền, chẳng phải người ta sẽ bày thẳng ra chỗ dễ thấy để mọi người cùng nhìn thấy sao?"
"Một khi bà chủ Tô đã đặt ở cái góc khuất này, chắc chắn chỉ người có duyên mới nhìn thấy, người có lòng tin mới mua được!"
Võ giả trẻ tuổi hơi xuôi tai. Nhưng dù có bị thuyết phục thì ích gì, trên người họ làm gì có đủ một trăm kim tệ để mua cái thứ gọi là Huyền Vũ Đan này. Hơn nữa với thực lực của hai người bọn họ, ăn thứ này cũng là phí phạm.
"Đúng rồi! Chẳng phải người đó vẫn luôn thu mua bảo bối nâng cao thực lực sao… Cậu thấy món này thế nào?"
'Người đó' trong miệng cậu ta thực chất là thiếu chủ của gia tộc họ. Vì thiên phú không cao, năm nay đã ngoài hai mươi tuổi mà vị thiếu chủ này vẫn lẹt đẹt ở mức võ giả cấp ba. Gia chủ nhà họ vì thế mà sầu đến rụng cả tóc.
Phải biết rằng thiên phú kém chẳng đáng ngại, cùng lắm thì dùng đủ loại thiên tài địa bảo để bồi đắp về sau. Ngặt nỗi hắn đã xài bao nhiêu đồ tốt mà thực lực vẫn giậm chân tại chỗ.
Chỉ một thời gian ngắn nữa là đến đợt tỷ thí trong gia tộc. Nếu năm nay thiếu chủ của họ vẫn thua, vị trí người thừa kế chắc chắn phải đổi chủ! Dẫu gia chủ có muốn bao che con trai đến mấy cũng vô dụng.
Dù sao gia tộc cũng không thể để một kẻ có thực lực hèn kém như vậy trở thành gia chủ tương lai.
Nhớ hồi còn nhỏ, có một lần hai người họ bị bắt nạt trong gia tộc, chính thiếu chủ đã ra tay giúp đỡ. Dù bản thân thiếu chủ có lẽ chẳng mảy may nhớ chuyện này, nhưng bọn họ vẫn luôn khắc cốt ghi tâm.
Trước kia không có thực lực để báo đáp, nay đã nhìn thấy bảo bối này, bọn họ đương nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội.
"Tôi thấy cũng khả thi… nhưng chỉ sợ thiếu chủ không tin chúng ta…"
Đây quả là một vấn đề hóc búa. Nếu hôm nay không tận mắt chứng kiến thứ thần kỳ như cuộn trục không gian, cộng thêm việc tự mình kiểm chứng độ hiệu nghiệm kỳ lạ của thuốc nước chỗ bà chủ Tô, có lẽ chính họ cũng chẳng tin trên đời lại tồn tại loại bảo bối uống vào là tăng thực lực thế này.
"Hơn nữa, cho dù thiếu chủ có tin chúng ta, nhỡ lúc ngài ấy đến nơi món này đã bán mất thì sao?"
Một khi họ đã sẵn lòng tin tưởng, khó đảm bảo người khác không tin vào tác dụng của viên thuốc. Một trăm kim tệ với họ là con số trên trời, nhưng với những kẻ giàu có thực sự hay con cháu thế gia thì chẳng bõ bèn gì.
Nhất là ở đây hiện tại còn có vị đoàn trưởng của đoàn lính đánh thuê cấp bốn. Nếu không nhờ góc này quá khuất, e rằng cô ta đã sớm nhìn thấy rồi gom sạch sành sanh.
"Hay là chúng ta đến thương lượng với bà chủ Tô một chút?"
"Vậy cứ thử hỏi xem sao, tôi thấy bà chủ Tô cũng rất tốt… Gã ban nãy cố tình gây sự thế mà cô ấy chẳng hề nổi cáu, đổi lại là tôi thì gã đã bị tống cổ ra ngoài từ lâu rồi."
Thế là hai người đùn đẩy nhau đi về phía quầy thu ngân.
Tô Mạt tuy đã biết rõ mục đích của họ, nhưng khi thấy hai người bước tới, cô vẫn giả vờ như không hay biết gì.
"Bà chủ Tô." Võ giả trẻ mỉm cười bẽn lẽn với cô, trông có vẻ hơi căng thẳng và lúng túng.
Tô Mạt liếc nhìn cậu ta rồi khẽ gật đầu: "Có việc gì sao?"
Hai người đứng đối diện đưa mắt nhìn nhau. Một người trong số đó vô cùng lịch sự lên tiếng:
"Chuyện là thế này, chúng tôi thấy đằng kia có Huyền Vũ Đan… Hiện tại chúng tôi chưa mang đủ tiền… Nhưng chúng tôi xin thề! Ngày mai nhất định sẽ tới mua! Liệu có thể phiền bà chủ Tô giữ lại giúp chúng tôi một phần được không…"
Tô Mạt nheo mắt, để lộ vẻ mặt hơi nghi hoặc. Ngón tay cô gõ nhẹ lên mặt bàn, phát ra những tiếng vang lách cách nhịp nhàng.
Rõ ràng là âm thanh trong trẻo, nhưng lọt vào tai hai người họ lại chẳng khác nào đang gõ thẳng vào tim. Từng nhịp từng nhịp, khiến cõi lòng họ bất giác dâng lên nỗi căng thẳng khó tả.
"Nếu không được thì cũng không dám làm phiền cô…" Võ giả trẻ thở dài.
Tuy kết cục này đã nằm trong dự liệu, cậu ta vẫn không khỏi chạnh lòng. Nhưng cậu ta cũng chẳng oán trách Tô Mạt. Người ta mở tiệm buôn bán, hai bên lại chẳng hề thân quen, cớ sao phải giữ hàng lại cho mình. Nhỡ ngày mai mình lật lọng không đến mua, chẳng phải cô sẽ giữ công cốc sao.
Tô Mạt chỉ tay về một hướng: "Nếu không tự mình sử dụng thì hai cậu cũng không mua được."
Hai người đứng đối diện đều ngớ ra, sau đó nương theo hướng tay của Tô Mạt nhìn sang. Chỉ thấy trên đó viết rõ: 'Huyền Vũ Đan và Tẩy Tủy Đan không được phép mang ra khỏi cửa tiệm, mua xong phải uống ngay tại chỗ.'
"Cái này…"
Rõ ràng tờ giấy được dán ngay trên bức tường gần sát bên, thế mà ban nãy họ lại chẳng mảy may chú ý. Ngẫm lại chắc do lúc thấy Huyền Vũ Đan kích động quá, thành ra chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm tới thứ khác.
"Hay là bỏ đi… Thiếu chủ bề bộn nhiều việc, dạo này lại còn liều mạng luyện tập, ngộ nhỡ thứ này không có hiệu quả, chẳng phải sẽ khiến ngài ấy tốn công vô ích sao…"
Vốn dĩ họ đã lưỡng lự, nay đọc xong quy định này, sự chần chừ lập tức biến thành nản lòng thoái chí.
"Nếu thiếu chủ của hai cậu bằng lòng đích thân tới mua, tôi có thể giúp các cậu giữ lại một phần."
Quy định này của Tô Mạt chủ yếu là để tạo hiệu ứng truyền thông. Nếu có người uống đan dược ngay tại tiệm rồi thăng cấp thành công, những vị khách chứng kiến chắc chắn sẽ nổi lòng tham muốn mua. Dù không mua, họ cũng sẽ ghim tạc thứ thuốc này vào đầu. Thậm chí chỉ cần buột miệng nhắc tới lúc tán gẫu với bạn bè, mục đích quảng cáo cũng coi như đã hoàn thành xuất sắc.
Đương nhiên, ngoài ra, sự sắp đặt này của cô còn mang một hàm ý khác - chính là để phòng hờ kẻ nào đó mang đan dược ra ngoài làm giá rồi quảng cáo vô tội vạ nhằm trục lợi để bán giá cắt cổ.
Thuốc nước dẫu có thể kiếm lời, nhưng lợi nhuận thu được hoàn toàn không thể sánh ngang với hai món này. Dù sao đan dược cũng giúp nâng cấp thực lực vĩnh viễn, còn thuốc nước chỉ là đồ tiêu hao dùng một lần, hai thứ căn bản không thể đặt chung lên bàn cân. Hơn nữa thuốc nước còn có hàng thay thế. Thuốc sơ cấp bán nhan nhản bên ngoài dẫu kém cỏi hơn đồ trong tiệm, nhưng ít ra vẫn dùng tạm được.
Nhưng hai loại thuốc này thì lại hoàn toàn khác biệt. Khắp gầm trời này, chỉ có tiệm của cô là có hàng độc quyền có một không hai.
"Bà chủ Tô nói thật chứ?!" Nhận được cái gật đầu của Tô Mạt, cả hai vừa mừng rỡ tột độ, cõi lòng lại bắt đầu dao động không ngừng.
Tô Mạt gật đầu. Cũng chỉ là một bình thuốc thôi. Cô nhẩm tính thử, với tình hình hôm nay e rằng cũng chẳng bán hết được. Nhỡ khách đến sau có nẫng mất, cùng lắm cô lại nhập thêm hàng chứ sao!
Thêm nữa, dựa theo những gì hai người này kể, nếu thực lực của vị thiếu chủ kia thực sự khó cải thiện, mà đồ của cô lại giúp anh ta đột phá, thì đây quả là một cơ hội quảng cáo tuyệt vời cho tiệm tạp hóa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)