Nhưng hiện tại bọn họ đang nhìn thấy gì đây?
Cuộn trục không gian!
Hơn nữa lại rộng đến tận mười mét vuông!
Thứ này nếu đem đến phòng đấu giá, chẳng phải sẽ có giá lên tới hàng vạn tử kim tệ sao?!
"Không phải là lừa người đấy chứ… Tôi sống chừng này tuổi đầu rồi mà chưa từng nghe nói tới thứ gọi là cuộn trục không gian." Một võ giả mới đến tiệm lần đầu không nhịn được lên tiếng nghi ngờ.
Tuy gã công nhận hiệu quả của thuốc trị liệu và thuốc ma năng ở đây thực sự rất tốt, giá cả lại rẻ, nhưng điều đó không có nghĩa gã tin rằng mọi món đồ trong cửa tiệm này đều tốt như vậy.
Dù sao thì thiết bị lưu trữ không gian đối với họ vẫn là thứ quá đỗi xa vời và trân quý. Làm sao nó có thể xuất hiện một cách tùy tiện trong một tiệm tạp hóa nhỏ bé, hẻo lánh và ít người biết đến thế này được?
"Chỉ cất vào chứ không lấy ra… muốn lấy đồ phải xé hủy cuộn trục… Hóa ra đây là cuộn trục không gian dùng một lần, thảo nào lại rẻ thế." Một vị khách khác đọc kỹ lại phần giới thiệu của cuộn trục không gian.
Thiết bị lưu trữ không gian đắt đỏ ở phòng đấu giá đâu phải hàng xài một lần… Hơn nữa muốn cất hay lấy lúc nào cũng được, đâu có rắc rối như cuộn trục này, chỉ cất được chứ không lấy ra được.
Huống hồ bỏ ba mươi kim tệ ra mua một món đồ dùng một lần, đúng là ném tiền qua cửa sổ.
Biết đâu lừa được tiền xong xuôi, khách vừa mang đồ về nhà thì chủ tiệm đã cuốn gói bỏ trốn mất tăm rồi.
"Ăn nói cho cẩn thận, đồ trong tiệm của tôi không có hàng giả."
Kể từ lúc mọi người chú ý đến cuộn trục không gian, Tô Mạt đã bắt đầu quan sát động tĩnh bên đó. Dù nghe thấy người khác nghi ngờ, cô cũng không hề tức giận. Dẫu sao đây cũng là thứ họ chưa từng nhìn thấy, nghi ngờ cũng là lẽ thường tình.
Ngờ đâu gã võ giả kia sau khi nghe Tô Mạt phản bác lại cảm thấy mình bị mất mặt. Gã dứt khoát không tin một cửa tiệm nhỏ bé thế này lại bán thứ đồ trân quý đến vậy.
"Tôi nói bậy chỗ nào, cô lấy gì chứng minh cuộn trục này là hàng thật?" Gã võ giả cứng cổ vặn vẹo lại Tô Mạt.
Những người xung quanh đều lặng lẽ lùi ra xa gã. Dù họ cũng không tin lắm, nhưng lại thông minh chọn cách ngậm miệng. Dù sao họ vẫn muốn mua thuốc nước ở đây, nếu chỉ vì sướng miệng nhất thời mà đắc tội với bà chủ Tô, e rằng sau này đến thuốc nước cũng chẳng có mà mua.
"Mua rồi chẳng phải sẽ biết là thật hay giả sao." Tô Mạt mới không rảnh lãng phí một cuộn trục để làm thí nghiệm cho họ xem.
Loại hàng này vốn dĩ tin thì mua, không tin thì thôi. Tóm lại, một khi cô đã dám bày bán thì đương nhiên đủ bản lĩnh gánh vác hậu quả thật giả.
"Nếu là hàng giả thì tính sao? Cô có hoàn tiền không?"
Tô Mạt lắc đầu: "Vì không phải hàng giả, nên không có chuyện hoàn tiền."
Trận ồn ào bên này đã thu hút sự chú ý của người khác. Đặc biệt là Tân Vu, người tự nhận khá hiểu bà chủ Tô cũng xáp lại gần. Cô ta liếc mắt một cái đã nhận ra nguyên nhân gây tranh cãi - 'Cuộn trục không gian sơ cấp'.
Đọc xong dòng giới thiệu bên dưới, Tân Vu mừng đến mức như muốn nhảy cẫng lên.
"Bà chủ Tô! Cuộn trục này của cô là thật sao?"
Vân Lĩnh nhìn vị đoàn trưởng đang cười rạng rỡ đến ngốc nghếch, vội vàng nhắc nhở cô ta chú ý hình tượng.
"Ừ." Tô Mạt kiên nhẫn đáp.
"Mua mua mua." Vừa mới trải nghiệm độ uy tín từ cuộn trục của bà chủ Tô và thu hoạch được hai con linh thú, Tân Vu không chút do dự chọn cách tin tưởng cô.
Có lẽ với người khác, cuộn trục này chẳng có tác dụng gì mấy, nhưng đối với lính đánh thuê như họ thì công dụng lại cực kỳ to lớn.
Ví dụ như khi làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa, họ hoàn toàn có thể nhét hết hàng vào cuộn trục, sau đó nghênh ngang đi trên đường mà chẳng sợ ai cướp bóc. Bởi vì người ngoài căn bản không nhìn ra trên người họ mang theo thứ gì. Đợi đến điểm đích, chỉ cần xé cuộn trục ra là đồ đạc sẽ xuất hiện.
Ngoài ra, họ thường xuyên nhận những phi vụ săn giết yêu thú ở khắp nơi. Xương thịt và lông da của mấy con yêu thú đó đều là đồ tốt, nhưng thường bị bỏ lại giữa chừng vì quá nặng. Nay có cuộn trục không gian, họ hoàn toàn có thể gom sạch mọi thứ, đợi túi đầy rồi mang đi bán.
Tuy hơi tiếc vì chỉ dùng được một lần, nhưng nhìn chung sự tiện lợi mà nó mang lại đã vượt xa giá trị thực tế.
"Vậy mà chỉ có mười tấm thôi sao? Thật đáng tiếc…" Tân Vu gom toàn bộ mười cuộn trục không gian xuống, đếm đủ số lượng rồi bất giác cảm thấy hụt hẫng.
Vân Lĩnh vốn luôn tin tưởng chị Vu của mình, cộng thêm việc từng tận mắt chứng kiến uy lực của cuộn trục thuần thú ở đây nên khi thấy Tân Vu muốn bao trọn mười cuộn trục, cô ấy cũng không ngăn cản. Ngược lại, Vân Lĩnh còn rút túi tiền ra chuẩn bị thanh toán.
Đám đông xung quanh đều không ngờ sự việc lại diễn biến đến bước này. Món đồ mà họ đinh ninh là hàng giả lại có thể bán sạch bách một cách nhẹ nhàng như vậy sao?
Đối mặt với vẻ hoài nghi của mọi người, kẻ khơi mào ban nãy càng lúc càng cảm thấy khó xử. Đặc biệt là khi thấy những người khác bắt đầu tin vào tác dụng của cuộn trục không gian sau màn bạo chi của Tân Vu, gã nhịn không được hét lớn:
"Các người không tin thật đấy chứ?"
"Theo tôi thấy, hai ả đàn bà này chính là đồng bọn của bà chủ! Ba người họ căn bản là một ruột với nhau! Là cò mồi! Mọi người hiểu không?"
"Các người không thực sự ngu ngốc đến mức tin rằng cuộn trục không gian có tồn tại đấy chứ? Cho dù có thật, tại sao cô ta không mang đến phòng đấu giá mà bán? Lẽ nào cô ta không muốn kiếm thêm tiền sao!!"
Mặc dù gã đàn ông này đang cố tình gây rối, nhưng Tô Mạt cũng phải thừa nhận gã nói đúng một điểm.
Cô quả thực rất muốn kiếm thêm chút tiền. Nếu không phải do hệ thống hạn chế, cô đã tống sạch toàn bộ hàng hóa ở đây đến phòng đấu giá từ lâu rồi.
"Tôi đường đường là đoàn trưởng của một đoàn lính đánh thuê cấp bốn, cớ sao phải đi làm cò mồi cho người khác? Anh nghĩ tôi thiếu tiền chắc?"
Dưới góc nhìn của Tân Vu, mặc dù bà chủ Tô có vẻ ngoài hơi lạnh lùng nhưng thực chất lại là người cực kỳ tốt. Điểm này chỉ cần nhìn Tiểu Hoàng nhà cô ta hiện tại vẫn còn đang ngấu nghiến thịt khô là đủ hiểu.
Nếu thực sự tham tiền, bà chủ Tô hoàn toàn có thể tăng giá thuốc trị liệu sơ cấp, thuốc ma năng sơ cấp, thậm chí là thuốc ma năng trung cấp. Chẳng lẽ làm vậy không kiếm được nhiều tiền hơn việc bán vài cuộn trục không gian sao?
Chỉ dựa vào việc cô ấy không thèm tăng giá, đã có thể khẳng định cô không phải là một tên gian thương lừa gạt!
Tô Mạt: À, ngại quá, tôi cũng muốn tăng giá lắm, ngặt nỗi không làm được.
"Đoàn lính đánh thuê cấp bốn…"
"Tôi đã bảo sao nhìn quen mắt thế, dấu hiệu trên áo cô ta chính là huy hiệu của đoàn lính đánh thuê Mạc Lâm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
