"Tôi đi lấy giấy bút."
Hai người nhanh chóng ký hiệp nghị. Triệu Nhậm Thành lập tức đổi sắc mặt:
"Làm cho tử tế, làm không tốt thì không có tiền đâu!"
"Cái bộ dạng này của anh, chậc chậc." Trương Vân Khê lắc đầu: "Ngày mai tôi lại đến. Chỗ đồ ăn kia làm cho anh đấy, vốn định mượn cớ này để cảm ơn, tiện thể thăm hỏi bệnh tình luôn."
Triệu Nhậm Thành nhìn hộp thức ăn rồi dời tầm mắt sang gương mặt cô. Gương mặt nhỏ nhắn, ngũ quan hài hòa thanh tú, đôi mắt to tròn sáng ngời mang lại cảm giác thân thiện dễ gần. Kết hợp với hàng chân mày cong mảnh, khí chất của cô càng thêm nổi bật, ánh mắt linh hoạt khiến cả người toát lên nét thoát tục.
Triệu Nhậm Thành chợt nhận ra cô trông cũng khá xinh xắn.
"Sau này đừng một mình đến nhà đàn ông, nguy hiểm lắm."
"Tôi biết chứ. Nào giờ tôi toàn coi anh như bậc bề trên đáng kính, đâu nghĩ xa xôi thế." Trương Vân Khê nói thật lòng.
Triệu Nhậm Thành nghẹn lời. Mình già đến mức đó sao?
"Không cần coi như bề trên, làm anh trai là được rồi."
"Cũng được."
Dù sao ngay từ đầu cô cũng gọi anh là đại ca.
"Vậy anh Triệu cứ từ từ ăn nhé, tôi về trước đây, mai lại tới."
Giọng điệu cô gái trong trẻo hoạt bát, phảng phất chút dịu dàng vương vấn. Ba chữ "anh Triệu" dường như chạm vào góc khuất trong tim Triệu Nhậm Thành.
"Được, xuống núi sớm đi. Lên đây bằng cách nào, giải thích ra sao, tự cô nghĩ cách."
"Biết rồi."
Trước khi đi, Trương Vân Khê khép cửa lại giúp anh, tiện miệng tự khen:
"Mình thật chu đáo."
Triệu Nhậm Thành lên tiếng:
"Để cửa mở lấy ánh sáng."
Trương Vân Khê hậm hực mở toang cửa:
"Thế này được chưa?"
Đôi mắt sâu thẳm của Triệu Nhậm Thành vương nét cười. Anh bước tới mở nắp lồng bàn, hương thơm nức mũi lập tức ùa ra. Canh xương thanh ngọt, cà tím xào thịt băm đưa cơm, dây khoai lang xào vừa chín tới, mang lại cảm giác thỏa mãn đã lâu không có. Anh ăn hết chỗ thức ăn, bao mệt mỏi áp lực tựa hồ tan biến hết.
Chẳng biết cô kiếm đâu ra thịt, chắc cũng tốn không ít tâm tư. Đợi làm xong giày, anh sẽ lên núi săn thú, nấu một bữa ngon thiết đãi con hồ ly nhỏ này. Ăn uống no nê, Triệu Nhậm Thành rửa sạch bát đũa, thu hồi tâm trí tiếp tục mài da làm giày.
Sau khi xuống núi, Trương Vân Khê tính toán một hồi rồi quyết định thức khuya! Thường ngày cô làm việc từ bảy giờ sáng đến năm giờ chiều. Khoảng bảy giờ tối đi ngủ, năm giờ sáng hôm sau thức dậy, mỗi ngày nghỉ ngơi mười tiếng. Giờ cô sẽ thức đến mười hai giờ đêm, ngủ đến bảy giờ sáng rồi đi làm luôn.
Cứ vờ như đến kỳ kinh nguyệt nên buồn ngủ là xong. Tiếng xấu lười biếng của cô ai cũng biết, lười thêm chút nữa cũng chẳng sao. Ai hỏi thì cứ bảo đến tháng. Tại sao đến tháng lại kéo dài chục ngày? Vì trước kỳ kinh cũng hay uể oải khó chịu mà.
Qua mặt dân làng thì dễ, nhưng muốn giấu Đặng Đại Mỹ và Hà Tiểu Tiểu lại cần tốn tâm tư. Dù hai người đó ngủ rất say, song lỡ bị lộ thì hỏng bét. Việc kiếm tiền lén lút nhiều rủi ro, nhưng vì một công việc nhàn hạ, cô đành liều mạng.
Triệu Nhậm Thành kiếm được nhiều tiền như vậy, không chừng thu nhập lên tới một hai ngàn đồng. Nhìn dáng vẻ chính trực của anh, ai ngờ được lòng dạ khó lường. Nếu không nhờ biết trước nội dung nguyên tác rằng anh sống độc thân đến lúc Triệu Mặc trưởng thành, có lẽ cô đã sợ hãi. Nghĩ tới cháu gái, Trương Vân Khê liền nảy ra ý kiến.
Bước đến nhà Triệu Mặc, Triệu Hồng Cường đang ngồi uống rượu, Viên Quế Hương gục đầu rơm rớm nước mắt. Trương Vân Khê cất tiếng gọi cháu. Viên Đại Bảo và mấy đứa trẻ xung quanh dán mắt vào cô. Cả làng đều rõ từ ngày có dì nhỏ, Triệu Mặc được mặc áo mới, đeo cặp mới, đến tiệm cơm quốc doanh, thi thoảng còn có kẹo ăn. Cô bé nghiễm nhiên trở thành đứa trẻ đáng ghen tị nhất thôn.
Đặc biệt là Viên Đại Bảo sún răng, cậu ta hằn học liếc Triệu Mặc, thèm khát có một người dì như Trương Vân Khê. Điều cậu ta thèm muốn nhất là lúc Triệu Mặc sắp bị Triệu Hồng Cường đánh, dì nhỏ sẽ không ngần ngại đứng ra che chở. Còn mẹ đẻ cậu ta lại chẳng làm nổi chuyện đó.
Tại sao mẹ cậu ta không phải Trương Vân Khê? Nếu được vậy, cậu ta đã được ăn ngon mặc đẹp, chứ đâu thảm hại như hiện tại! Vì sợ bị cười nhạo, cậu ta còn chẳng dám ra khỏi nhà. Dựa vào đâu Triệu Mặc được sống sung sướng đến thế!!! Sự căm ghét cuồn cuộn dâng lên trong mắt Viên Đại Bảo.
Triệu Mặc vui vẻ đáp lời:
"Cháu ra đây."
Trương Vân Khê dắt tay cô bé đi một đoạn xa mới thông báo:
"Tối nay chúng ta ăn thịt nhé."
"Thật ạ?"
"Thật mà." Trương Vân Khê đung đưa bàn tay nhỏ bé của cháu: "Lát nữa ăn nhiều một chút."
"Dạ."
Ở cạnh dì, Triệu Mặc hoạt bát hơn hẳn. Cô bé giấu tay phải ra sau lưng, tươi cười hỏi:
"Dì đoán xem tay cháu cầm gì nào?"
"Quả sim hả?"
"Sai rồi, nói luôn cho dì biết nhé, là vòng hoa đấy. Dì ngồi xổm xuống đi, cháu đội cho."
Triệu Mặc lấy vòng hoa ra. Những bông hoa đủ sắc hồng cam xen kẽ lá xanh mướt, kết hợp với nhau tuyệt đẹp.
Trương Vân Khê nghe lời ngồi xuống, nụ cười mang chút đắc ý:
"Dì đội lên sẽ thành cô gái xinh đẹp tuyệt trần đúng không?"
"Dì không đội thì vẫn là cô gái xinh đẹp tuyệt trần."
Triệu Mặc cẩn thận đội lên đầu dì. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của dì, cô bé chắp hai tay lại, đôi mắt ngập tràn ý cười, nhỏ giọng thán phục.
"Đẹp quá đi mất."
Trương Vân Khê bật cười thành tiếng, đưa tay xoa đầu cháu:
"Triệu Mặc nhà chúng ta cũng đẹp lắm."
"Điều đó không quan trọng, dì nhỏ đẹp nhất là đủ rồi."
Dắt tay dì trở về, Triệu Mặc kéo cô đứng trước mặt Hà Tiểu Tiểu và Đặng Đại Mỹ khoe khoang.
"Dì cháu có đẹp không?"
Đặng Đại Mỹ ngơ ngẩn gật đầu. Trời đất ơi, tiên nữ giáng trần đây sao. Tại sao mặc vải thô mà vẫn xinh đẹp nhường này, ông trời thật bất công quá. Hà Tiểu Tiểu kiêu ngạo gật đầu đồng tình:
"Rất hợp."
Vừa thanh tân ngọt ngào lại tỏa ra linh khí. Người đẹp thì mặc gì cũng không thể chê.
Nhận được cơn mưa lời khen, Trương Vân Khê có phần thẹn thùng:
"Nể tình mọi người dẻo miệng, tôi mời mọi người ăn thịt."
Đặng Đại Mỹ reo lên:
"Cảm ơn đồng chí thanh niên trí thức họ Trương hào phóng xinh đẹp nhất quả đất."
Hà Tiểu Tiểu tiếp lời:
"Cảm ơn cô gái xinh đẹp của ký túc xá chúng ta."
Triệu Mặc:
"Cảm ơn người dì tuyệt vời nhất thế gian của cháu."
"Cái mọi người này, bình thường toàn chê tôi sến súa cơ mà."
Trương Vân Khê bưng mặt vờ ngại ngùng rồi nhanh chóng xuống bếp dọn đồ ăn.
Nửa cân thịt lợn xào chung với cà tím tính ra được đĩa khá to, đủ cho bốn người đánh chén. Thêm đĩa dây khoai lang xào, ai nấy đều no căng bụng. Mùi thịt thơm lừng khó lòng che giấu, ký túc xá nam gần đó hiển nhiên cũng ngửi thấy. Ngô Đông Lâm tức lộn ruột!
Nếu không đưa tiền cho Trương Vân Khê, gã đã có thể sống sung túc qua ngày. Mất đi khoản tiền đó, giờ gã kẹt xỉn vô cùng. Bánh hạch đào, bánh quy, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cùng thịt bò khô đều đã ăn sạch. Không được! Gã phải bắt Trương Vân Khê nhả tiền ra. Vì tiền, gã đành hy sinh nhan sắc vậy. Người đàn bà chết tiệt kia, chẳng biết điều chút nào!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)