Trương Vân Khê không dễ thương bằng cô em họ của mình. Miệng lưỡi chẳng ngọt ngào chút nào!
Nghĩ đến đối tượng của mình, trong lòng Ngô Đông Lâm lại cảm thấy có chút khó chịu. Gã không ở đó, cũng chẳng biết cô ấy dạo này sống ra sao.
Tên khốn nào đã tố cáo cơ chứ! Nếu để gã biết được kẻ nào đã hại gã phải về nông thôn, gã nhất định sẽ giết chết kẻ đó!!!
Ngô Đông Lâm hậm hực bước ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Trương Vân Khê đang đội một vòng hoa trên đầu. Cô dắt theo cô cháu gái nhỏ, không biết đang nói chuyện gì.
Ráng chiều rực rỡ buông xuống, phủ lên người thiếu nữ một vạt nắng vàng ấm áp. Những đóa hoa màu cam bung nở, rực rỡ như một vị thần mùa thu dịu dàng. Mái tóc đen nhánh của cô được búi lên tùy ý, vài lọn tóc lòa xòa vương bên má. Khoảnh khắc cô cúi đầu mỉm cười, vẻ dịu dàng ấy khiến trái tim người ta bất giác mềm nhũn.
Tim Ngô Đông Lâm chợt đập thình thịch liên hồi.
Gã đứng ngẩn ngơ nhìn thật lâu, mãi đến khi Trương Vân Khê đi khỏi rồi mà vẫn chưa thể hoàn hồn.
Thôi bỏ đi. Nể tình cô trông cũng hợp mắt, gã sẽ cho cô một cơ hội để ở bên mình.
Hy vọng cô sẽ biết điều một chút. Ngoan ngoãn giao hết tiền ra để gã khỏi phải nhắc lại. Nếu không, gã tuyệt đối sẽ không cho cô cơ hội thứ hai đâu!
Sau khi hạ quyết tâm, Ngô Đông Lâm liền đứng đợi Trương Vân Khê trở về ở ngay trước cửa ký túc xá nam thanh niên trí thức.
Lúc này, Trương Vân Khê vẫn đang bận dặn dò Triệu Mặc: "Giả sử dì bị phát hiện, dì sẽ nói với họ là dì đến tìm cháu. Đợi lúc họ hỏi, cháu cứ gật đầu nhé. Còn nếu họ hỏi cháu trực tiếp, cháu cứ bảo dạo này dì đang buồn phiền chuyện nhà cửa trên thành phố nhưng không muốn ai biết. Dì muốn lên núi hóng gió cho khuây khỏa, bảo họ đừng đi tìm, dì sẽ tự về. Cháu hiểu chưa?"
Triệu Mặc trịnh trọng gật đầu: "Cháu nhớ rồi ạ!"
Đây là nhiệm vụ dì nhỏ giao, cô bé nhất định phải hoàn thành cho tốt.
Trương Vân Khê đưa tay đập tay với cô bé: "Giỏi quá đi mất."
"Trương Vân Khê!" Ngô Đông Lâm lớn tiếng gọi.
Trương Vân Khê lạnh lùng liếc gã, giọng điệu mang theo sự giễu cợt không hề che giấu: "Còn dám đến tìm tôi à? Xem ra tiền của anh nhiều lắm nhỉ. Hay anh thực sự nghĩ rằng tôi sẽ đưa tiền cho anh?"
Vài nam thanh niên trí thức đi ngang qua nghe vậy liền dỏng tai lên. Họ cố ý đi chậm lại, định bụng nghe lén một cách quang minh chính đại.
"Cô đang nói linh tinh gì thế hả?" Ngô Đông Lâm bất mãn la lên.
Đang có người ở đây cơ mà. Lẽ ra cô phải quang minh chính đại đưa tiền cho gã chứ. Thế thì mặt mũi gã còn biết vứt đi đâu?
"Để lúc khác cô hẵng tìm tôi." Ngô Đông Lâm cất lời, giọng điệu như thể đó là điều hiển nhiên.
Trương Vân Khê đứng hình luôn. Ây da... không phải chứ. Tên này có chút trí thông minh cơ bản nào không vậy?
Triệu Mặc cau mày, nhỏ giọng nhận xét: "Trông chú ấy có vẻ không được thông minh cho lắm."
Trương Vân Khê cạn lời gật đầu.
"Mặc kệ anh ta đi, chúng ta cứ giải quyết xong chuyện của mình đã. Đây là một hào, lát nữa cháu đem đưa cho bố nhé. Chủ nhật này cháu sang nhà Nhị Cẩu Tử giúp dì phơi khô dây khoai lang có được không?"
"Vâng ạ."
Triệu Mặc có chút buồn bực. Dì nhỏ nhờ cô bé làm việc mà lại còn phải đưa tiền nữa. Nhưng nếu dì không trả tiền, chắc chắn bố sẽ không đồng ý cho cô bé phụ giúp dì cả ngày đâu.
Học sinh tiểu học bây giờ đi học sáu ngày, nghỉ một ngày. Nhưng mùa thu hoạch sắp đến rồi, ở đây thường sẽ cho nghỉ liền một tuần để trẻ con ở nhà phụ giúp việc đồng áng.
Trương Vân Khê đưa Triệu Mặc về đến tận cửa nhà. Viên Đại Bảo sún răng đột nhiên toét miệng cười với cô, trên môi vẫn còn vương một cái bong bóng nước mũi. Trương Vân Khê hoảng hồn, vội vàng quay người bỏ đi.
Về đến ký túc xá, Trương Vân Khê lấy báo ra xem một lát. Trong đầu cô đã hình thành ý tưởng cơ bản cho chủ đề truyện ngắn sắp tới. Sau khi viết xong đại cương, cô cũng lên giường đi ngủ.
Đây là đêm đầu tiên trong suốt quãng thời gian qua cô được ngủ trọn vẹn mười tiếng đồng hồ.
Ngày hôm sau, Trương Vân Khê giữ sức làm việc. Khi chú kế toán hỏi cô kiếm được bao nhiêu công điểm và biết cô lại chỉ được bốn công điểm, chú liền bất mãn nhìn cô, lắc đầu nói: "Cháu là thanh niên trí thức, sao không chịu tiến thủ một chút vậy?"
"Cháu cũng muốn lắm chứ, nhưng dạo này người không được khỏe. Dù vậy, cháu vẫn nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ chú giao. Cháu cứ tưởng chú sẽ khen cháu, ai ngờ chú hết lần này đến lần khác đả kích cháu. Dù cháu là thanh niên thời đại mới, nhưng cứ bị phê bình mãi thế này thì cũng buồn chứ..."
"Thôi thôi, đi đi." Chú kế toán vội vàng xua tay, con bé này, giả vờ khóc thật luôn kìa.
Trương Vân Khê lập tức chuồn thẳng.
Về đến ký túc xá, cô đi hấp cơm và canh cà tím. Món canh cà tím mềm mại, phần cuống cà được mọi người gọi đùa là "đùi gà". Trương Vân Khê hấp ba cái "đùi gà", chia cho mỗi người một cái. Đặng Đại Mỹ đặc biệt thích ăn cay, canh cà tím chan với tương ớt trộn cơm thì phải nói là ngon tuyệt cú mèo.
Đợi hai người kia đi ngủ và bắt đầu ngáy nhè nhẹ, Trương Vân Khê mới rón rén bước xuống giường đi ra ngoài.
Đêm nay không có trăng nên chẳng có chút ánh sáng nào soi rọi. May mà cô mang theo đèn pin, vớt vát lại được chút ánh sáng dưới chân. Toàn bộ đại đội họ Triệu đều chìm trong tĩnh lặng. Những ngọn núi đằng xa và ngôi làng trước mắt đều lẩn khuất trong màn sương mờ ảo, tĩnh mịch vô cùng.
Mỗi bước đi, cô đều có thể nghe rõ tiếng chân của chính mình. Trương Vân Khê vừa quơ đèn pin loạn xạ, vừa lẩm nhẩm mấy câu giá trị quan cốt lõi để lấy can đảm.
"Cô đang lẩm nhẩm cái gì thế?"
Triệu Nhậm Thành sợ một cô gái như cô lên núi giữa đêm hôm khuya khoắt sẽ bị hoảng nên đã căn giờ ra chân núi đón cô. Ai ngờ vừa tới nơi đã nghe cô lầm bầm y như đang tụng chú vậy.
"Ối giời ơi, anh làm tôi giật bắn cả mình!" Trương Vân Khê đưa tay vuốt ngực.
Giữa đêm tối đen như mực, một bóng người cao lớn lù lù xuất hiện trước mặt rồi đột nhiên cất tiếng nói, dọa người ta sợ chết khiếp đi được.
"Đi thôi." Triệu Nhậm Thành cất bước dẫn cô lên núi.
"Vâng."
"Ban chỉ huy đại đội có. Tôi có một người anh em xuất ngũ đang làm ở trạm điện. Hồi mới về xây nhà, tôi muốn kéo đường dây điện nên đã nhờ cậu ấy giúp duyệt trước hồ sơ đăng ký của đại đội. Nhưng người trong làng thấy tiền điện đắt đỏ quá, lại nghĩ không cần thiết lắm nên sau một cuộc bỏ phiếu, mọi người quyết định không kéo điện nữa. Cuối cùng chỉ có nhà tôi và ban chỉ huy đại đội là kéo thôi."
Anh vẫn nhớ hồi đó mình còn bị chửi mắng thậm tệ. Mọi người bảo anh là đồ phá gia chi tử. Đặc biệt là bố mẹ anh, ông bà đã mắng anh xối xả không thương tiếc.
"Mối quan hệ của anh cũng rộng phết nhỉ." Trương Vân Khê kinh ngạc cảm thán.
Người của trạm điện vậy mà lại bằng lòng tốn biết bao công sức kéo điện cho anh và ban chỉ huy đại đội.
"Chủ yếu là vì chỗ này khá gần công xã." Nếu không, anh cũng chẳng dám hao tổn nhiều nhân lực vật lực như vậy chỉ vì chút ham muốn cá nhân.
"Được rồi, chúng ta bắt đầu làm việc thôi. Tôi phụ trách làm gì đây?"
"Cô phụ trách cắt da, khâu da và dán da. Đây là máy khâu quay tay, chủ yếu dùng để làm giày, cô biết dùng không?"
"Để tôi học thử xem." Trương Vân Khê ngắm nghía, đây là lần đầu tiên cô thấy thứ này.
"Cũng đơn giản lắm." Triệu Nhậm Thành hướng dẫn cô những thao tác cơ bản nhất.
Trương Vân Khê rất thông minh, cô lĩnh hội ngay lập tức. Triệu Nhậm Thành lại tiếp tục dạy cô cách khâu ráp và dán vải: "Cô biết may quần áo thì chắc học cái này cũng không khó đâu."
"Ừ, tôi chỉ cần nhớ các số đo cắt xén là được." Trương Vân Khê mất một lúc để làm quen với công việc.
Triệu Nhậm Thành cứ để mặc cô tự xoay xở. Anh tập trung hoàn thành phần việc của mình trước, đem phần vải vừa dạy cô bọc lên khuôn giày rồi đóng đinh thép cố định. Tiếng "đinh đang" vang lên đều đặn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


