"Ây dà, ông xem chuyện này đi."
Thạch Diễm Xuân cầm miếng thịt trên tay, trả lại không được mà giữ lấy cũng chẳng xong.
Đại đội trưởng Triệu xua tay:
"Không sao đâu, bà cứ nhận đi. Cô bé đó mặt dày lắm, lần sau chắc chắn sẽ còn tìm tôi nhờ vả tiếp."
Thạch Diễm Xuân bật cười:
"Ông nói xấu con gái nhà người ta thế là không hay đâu."
"Có gì mà không hay, con gái con lứa da mặt cũng đừng mỏng quá. Nhất là con bé không cha không mẹ, mặt mà mỏng thì có nước bị người ta bắt nạt đến chết."
Đại đội trưởng Triệu thấy việc Trương Vân Khê lặn lội về quê vì cháu gái là một quyết định thiếu khôn ngoan, nhưng ông lại rất tán thưởng tấm lòng lương thiện của cô. Mặt dày đôi khi cũng chẳng phải chuyện xấu.
Thạch Diễm Xuân vốn có ấn tượng rất tốt với Trương Vân Khê:
"Vậy tôi lấy thịt lợn xào một món nhé?"
Thường thì nhờ vả chồng bà làm việc chẳng ai biếu xén nhiều thế này. Cô gái Trương Vân Khê này quả là người biết điều, cư xử rất khéo léo.
"Được." Đại đội trưởng Triệu cũng có chút vui vẻ. Vốn dĩ ông chỉ muốn giúp Triệu Mặc, nay nhà lại có thêm món ngon, thật không tệ chút nào.
Trong ký túc xá nữ thanh niên trí thức, Trương Vân Khê đang tất bật sơ chế nguyên liệu. Hôm nay không phải phiên cô nấu cơm nhưng cô muốn chuẩn bị sẵn mọi thứ. Chiều nay làm xong bốn công điểm thật sớm, cô sẽ về xào đồ ăn rồi mang lên cho Triệu Nhậm Thành.
Buổi chiều ra đồng, Trương Vân Khê làm việc với tốc độ nhanh hơn hẳn ngày thường. Vừa đạt đủ bốn công điểm, cô lập tức chạy đến tìm chú kế toán:
"Cháu hoàn thành nhiệm vụ bốn công điểm rồi ạ. Hôm nay cháu hơi mệt, muốn xin nghỉ sớm một chút, mong tổ chức xét duyệt."
Chú kế toán phẩy tay giục cô mau đi. Dù sao cô cũng chẳng làm nên trò trống gì, bắt cô ngày nào cũng kiếm bốn công điểm cứ như đòi mạng cô vậy.
Trước khi về ký túc xá, Trương Vân Khê còn tiện tay hái ít dây khoai lang. Mùa này khoai đã thu hoạch xong, dây khoai có thể ngắt về ăn, coi như phúc lợi của người nông dân. Đào được bao nhiêu khoai thì được ngắt bấy nhiêu dây. Trương Vân Khê định bụng ngày mai sẽ tìm Trần đại nương nhờ bà làm rau sấy khô, để dành sau này có món ngon thưởng thức.
Nồi canh xương hầm củi nãy giờ vẫn rỉ rả sôi. Vừa mở vung, mùi thơm béo ngậy của nước xương đã tỏa ra ngào ngạt. Nếu không nghĩ đến việc phải mang cho người bệnh, có lẽ Trương Vân Khê đã tu ực một hơi cạn sạch.
Múc canh ra xong, cô bắt tay vào làm món cà tím xào thịt. Đúng lúc ngoài đất phần trăm có sẵn, cô hái luôn hai quả. Cô dự tính xào xong sẽ chia một nửa cho Triệu Nhậm Thành, nửa còn lại để mọi người cùng ăn. Cuối cùng, cô xào thêm đĩa dây khoai lang. Hai món mặn một món canh, thực đơn thế này cũng coi như thịnh soạn.
Trương Vân Khê thao tác nhanh chóng, xếp gọn gàng đồ ăn vào lồng bàn. Lồng bàn này tất nhiên là mượn của Hà Tiểu Tiểu. Cô nàng đó hệt như chiếc túi thần kỳ của Doraemon, thứ gì cũng có, thật vi diệu.
Trương Vân Khê men theo đường núi bước lên. Cô thực sự khâm phục sự lựa chọn của Triệu Nhậm Thành khi cất nhà trên núi. May mà cô đã hỏi thăm Triệu Mặc từ trước để biết rõ đường đi, nếu không chắc chắn sẽ đi lạc. Vừa lên tới lưng chừng núi, đứng trước căn nhà của anh, Trương Vân Khê cảm thấy tầm mắt mở rộng thênh thang, bao quát trọn vẹn cả núi non và thôn làng phía dưới.
Giữa hai gốc cây có mắc một chiếc võng, trước cửa đặt ghế bập bênh. Cạnh đó là một căn lều nhỏ với chiếc bàn con và hai cái ghế tre, mang đậm phong vị điền viên. Trương Vân Khê ưng mắt căn nhà này ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nơi đây hệt như chốn dưỡng lão lý tưởng trong mơ của cô.
Thấy cửa phòng không đóng, cô tiến tới gõ nhẹ. Xuyên qua khe cửa, cô lập tức nhận ra điểm bất thường.
Triệu Nhậm Thành chậm rãi ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn đong đầy ý cười cợt của cô.
"Xem ra tôi làm phiền công việc của anh rồi."
Triệu Nhậm Thành ghim chặt ánh mắt vào cô. Vết thương trên khóe mắt khiến khuôn mặt anh thêm phần hung tợn. Lúc im lặng, anh trông hệt như con chó săn ẩn mình trong đêm đen đang nhắm chuẩn con mồi. Cái nhìn sắc lạnh bễ nghễ ấy khiến người ta không rét mà run. Trương Vân Khê thót tim, trực giác của cô quả không sai, người đàn ông này tuyệt đối không dễ chọc.
Cô đẩy cửa bước vào. Thu trọn toàn cảnh căn phòng vào tầm mắt, cô vờ điềm tĩnh nhướng mày:
"Chỗ này của anh kiếm được khối tiền đấy nhỉ."
"Cô đến đây làm gì?" Triệu Nhậm Thành cất giọng trầm đục.
Anh từng lường trước việc sẽ có người mò tới đây, thậm chí đã chuẩn bị sẵn dây thừng để tối nay thiết lập bẫy rập. Chẳng ngờ Trương Vân Khê lại xuất hiện ngay trước khi anh kịp ra tay.
"Đến mang đồ ăn cho anh, tôi tốt quá phải không." Trương Vân Khê đặt lồng bàn lên bàn, tiện tay nhấc một đôi giày lên xem xét. Não bộ nhảy số liên tục, cô mỉm cười nói:
"Một đôi giày anh bán mười ba đồng, chí ít cũng lãi bảy đồng. Chuẩn bị nhiều nguyên liệu thế này, lại xin nghỉ ốm nhiều ngày, chắc anh kiếm bộn tiền rồi. Giả sử… anh bị phát hiện thì thê thảm lắm đây."
Đôi mắt vốn tĩnh lặng của người đàn ông bỗng chốc co rụt lại, từng lớp sóng lạnh lẽo cuộn trào từ tận đáy mắt. Khuôn mặt Triệu Nhậm Thành đánh mất vẻ bình thản, anh gằn giọng cho cô cơ hội nói lại lần nữa.
"Nói lại trăm lần cũng thế thôi." Trương Vân Khê đặt đôi giày da xuống, cười tủm tỉm nhìn anh. "Đội trưởng đội dân quân, nói nghe thử xem, trò này kiếm tiền thế nào vậy?"
"Cô muốn gì?"
"Tôi cần tiền, cần tem phiếu, cần một công việc. Nếu anh không giúp, tôi sẽ vạch trần chuyện này." Trương Vân Khê lùi ra đứng ở cửa. "Điều kiện này không quá đáng chứ."
"Hừ." Triệu Nhậm Thành bật cười lạnh lẽo. "Cô cũng tham lam gớm."
"Sao sánh bằng anh được." Trương Vân Khê nhẩm tính số hàng này chí ít cũng giúp anh đút túi cả ngàn đồng.
"Những điều cô nói tôi có thể đồng ý."
Trương Vân Khê nhướng mày:
"Chắc chắn chứ?"
"Nhưng tôi có điều kiện."
"Nói nghe xem."
Trương Vân Khê thừa hiểu trên đời này làm gì có bữa ăn nào miễn phí, nhưng tình cờ khám phá ra bí mật làm giàu của anh cũng coi như một cái duyên. Tuy buôn bán chợ đen thời nay vô cùng nguy hiểm, nhưng vị trí địa lý nhà anh lại nắm giữ ưu thế tuyệt đối. Chỉ cần đề phòng được người trong làng, lỡ có người đeo băng đỏ đi kiểm tra, anh chỉ cần nhận được tin báo trước một lát là dư sức vứt hết đồ đạc xuống núi. Hơn nữa, cô từng đọc tiểu thuyết và biết rõ về sau anh vẫn sống yên ổn, chẳng gặp tai ương gì, chứng tỏ khả năng phòng bị của anh rất tốt.
Hiện tại cô thiếu tiền, thiếu tem phiếu, lại càng khao khát một công việc ổn định. Hợp tác với anh là phương án hoàn hảo nhất. Trước đây cô còn loay hoay tìm lối thoát, giờ cơ hội đã bày ra trước mắt, nhất định phải nắm thật chặt!
"Làm việc cho tôi trong mười ngày. Mỗi ngày tới đây phụ năm tiếng!"
Triệu Nhậm Thành chưa từng tính đến biến số mang tên Trương Vân Khê. Đã lỡ xuất hiện lại còn buông lời uy hiếp, vậy thì anh đành tận dụng cô triệt để.
Trương Vân Khê kéo chiếc ghế tre ngoài cửa vào nhà, ung dung ngồi xuống nhìn anh:
"Bao nhiêu tiền, bao nhiêu phiếu, công việc cụ thể ra sao, chúng ta nói cho rõ ràng rồi lập biên bản đi."
"Mười đồng, mười tờ tem lương thực loại năm cân…"
"Khoan đã, tem lương thực địa phương hay toàn quốc?"
Giá trị của hai loại tem này chênh lệch một trời một vực. Tem toàn quốc đem ra trạm lương thực đổi có thể quy đổi được vô số tem địa phương.
"Được, làm mười ngày, mười đồng, thế là hậu hĩnh lắm rồi."
"Tiền nong thì ổn thỏa, thế còn công việc?"
"Tôi sẽ sắp xếp cho cô một công việc nhàn hạ, không phải phơi mặt ngoài đồng. Nhưng cô lên núi cũng nên cẩn thận một chút, lỡ bị phát hiện tôi sẽ không mảy may nương tay đâu."
"Tôi tự biết chừng mực."
Muốn kiếm tiền thì phải chấp nhận rủi ro. Chuyện này cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

