“Mẹ cũng nhớ con. Ngày nào mẹ cũng nghĩ đến con cả.”
Kim Diêu Diêu nhìn ngắm núi phong đỏ rực, giơ tay lau khóe mắt:
“Vậy hôm nay con về nhà ở nhé?”
“Còn gì phải hỏi! Ngày nào con về cũng được. Con có về ăn tối không? Để mẹ bảo dì giúp việc đi mua đồ!”
---
Cúp máy, mẹ cô mừng rỡ đi qua đi lại trong nhà, không quên gọi với lên chồng đang xuống cầu thang:
Mẹ cô lườm ông một cái:
“Ông nói vậy mà nghe được à? Con bé từ lúc đính hôn rồi thì về nhà càng lúc càng ít. Tôi vui mừng một chút không được chắc?”
Bố cô khẽ hừ một tiếng:
“Nó sắp lấy chồng rồi, cưới xong phải lo cho nhà riêng, cứ suốt ngày về nhà mẹ đẻ thì ra làm sao?”
Bà không thèm để ý, dặn dò dì giúp việc xong liền mở tủ lạnh, lẩm bẩm:
“Diêu Diêu thích nhất là món mỡ cua. Tôi phải chuẩn bị nhanh mới được...”
Vừa quay đầu, bà đã thấy ông đứng ngay sau lưng, tức tối hỏi:
“Làm gì đấy?”
Ông lập tức chen bà sang một bên, mặt mày nghiêm túc, xắn tay áo lên:
“Mỡ cua bà làm thì ăn được chắc? Đừng để con bé ăn xong lại đau bụng. Món này là sở trường của tôi, tránh ra.”
---
Kim Diêu Diêu siết chặt chiếc điện thoại trong tay, đứng giữa làn gió lạnh. Chiếc nhẫn đính hôn cấn vào ngón giữa khiến cô đau nhói. Cô giơ tay lên, ánh mắt cụp xuống, cuối cùng hoàn toàn tin rằng mình đã trở về năm hai mươi bốn tuổi.
Hai mươi bốn tuổi, cha mẹ còn sống, cô vẫn chưa kết hôn với Thẩm Khải Minh. Thật là một độ tuổi tuyệt vời.
Nếu đây là một giấc mơ, vậy thì xin đừng bao giờ tỉnh lại.
---
Trước khi cảm thấy mình sắp bị cảm lạnh, Kim Diêu Diêu ôm lấy đầu, nơi cơn choáng váng vẫn không ngừng kéo dài từ lúc tỉnh dậy, rồi quay người vào phòng.
Đây là một thế giới kỳ lạ, nơi ánh mắt cô chạm đến đâu, cũng toàn màu hồng.
Giường công chúa cột trụ, viền ren lấp lánh; tấm thảm lông cừu hồng nhạt bên giường; đèn lông vũ trên trần nhà với hai tông hồng và trắng; rèm cửa màu hồng nhạt phủ xuống. Cô bước qua cánh cửa trượt, tiến vào một phòng thay đồ, nơi phong cách Rococo màu hồng phấn ngự trị.
Trong gương toàn thân ở góc phòng, một cô gái hiện lên.
Cô gái ấy trẻ trung, xinh đẹp, làn da trắng mịn, căng tràn collagen, không chút dấu vết của tuổi già dù là loại điều trị đắt đỏ nhất cũng khó quay ngược được thời gian.
Kim Diêu Diêu lại gần, ngắm nhìn. Cô trong gương tựa một quả đào căng mọng, chỉ có đôi mắt đen trắng rõ ràng kia là ánh lên tia sắc sảo không thuộc về tuổi trẻ.
Ánh mắt cô rời xuống một mẩu giấy dán bên khung gương, góc giấy đầy họa tiết hoa lá, nét chữ mềm mại ghi rõ:
“Sáng nửa quả táo, trưa salad rau, tối nhất định không được ăn! Mục tiêu 40kg, chỉ còn 1kg nữa, cố lên!”
Kim Diêu Diêu: “...”
Cô nhìn lại mình trong gương, cao 1m69.
Quả nhiên, từ lúc tỉnh lại, cảm giác chóng mặt, hoa mắt đều không phải bệnh tật gì. Cô đói mà thôi.
Nghĩ đến bệnh đau dạ dày mãn tính mà mình phải chịu đựng nhiều năm sau này, Kim Diêu Diêu lại cảm thấy giận không chịu nổi. Nhưng khi nghĩ rằng những việc ngốc nghếch đó là do chính bản thân mình làm ra, cô lại không còn sức mà tức giận nữa.
Cũng may, khi suy nghĩ kỹ, cô nhanh chóng nguôi ngoai. Dù sao, những chuyện ngu ngốc cô từng làm không phải chỉ có một, hai lần.
Vì nghĩ rằng mình quá cao, không đủ dịu dàng nhỏ nhắn, cô liều mạng giảm cân. Vì giọng nói trời sinh hơi khàn, không đủ ngọt ngào đáng yêu, cô cố gắng chậm rãi nói chuyện bằng giọng nũng nịu. Vì muốn trông giống một quý cô, cô không tiếc khoác lên người những kiểu trang phục chẳng hợp chút nào. Tốt nghiệp nhiều năm, cô chưa từng nghĩ đến việc tự lập, trong đầu chỉ có ý nghĩ làm sao chăm sóc chu toàn cho ăn ở của Thẩm Khải Minh. Cô gần như muốn khắc bốn chữ “hiền thê lương mẫu” lên mặt mình.
Sau khi tỉnh ngộ, nhìn lại những gì mình từng làm, cô chỉ có thể cảm thán: Tình yêu quả là điều kỳ diệu, có thể khiến người ta dẫm nát cả lòng tự tôn.
---
Kim Diêu Diêu thật sự không muốn nhìn thêm dáng vẻ này của bản thân nữa. Cô chọn một sợi dây buộc tóc kiểu viền ren, đơn giản nhất có thể, cột gọn mái tóc lên. Lục lọi cả phòng thay đồ, cô mới tìm được một chiếc áo len trắng rộng rãi. Điều khiến cô bất đắc dĩ hơn cả là việc không hề tìm được một chiếc quần nào. Cô ngẫm nghĩ kỹ mới nhớ ra rằng, hồi trẻ, đúng là cô quanh năm suốt tháng đều ăn mặc xuề xòa.
Không còn cách nào khác, cô đành chọn một chiếc váy dệt kim dày nhất, sau đó lôi tiền mặt, thẻ tín dụng, bằng lái xe và chứng minh nhân dân ra. Những món trang sức và đồng hồ có giá trị cũng được cô nhét vào một chiếc ba lô mini. Xách theo áo khoác, vừa mở cửa phòng, cô đã ngửi thấy hương thơm đồ ăn từ phía cầu thang vọng lại.
Đi theo mùi hương xuống tầng, cô dần nghe thấy tiếng nói chuyện. Hai người giúp việc trong nhà đang trò chuyện, có vẻ nghe được động tĩnh, một người ngẩng đầu nhìn về phía cô rồi lên tiếng trách nhẹ:
“Diêu Diêu à, hôm nay con ngủ lâu vậy. Không nhanh lên thì chút nữa Khải Minh tan làm về rồi đấy.”
Người lên tiếng là dì Vương, người giúp việc lâu năm đã chăm sóc Thẩm Khải Minh từ nhỏ. Với thâm niên của mình, dì luôn có dáng vẻ của bậc trưởng bối, nói chuyện với Kim Diêu Diêu cũng giữ nguyên thái độ này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Hóng
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)