Hồi trước, Kim Diêu Diêu nghĩ có lẽ vì dì Vương đã sống cùng Thẩm Khải Minh lâu, xem anh như con trai ruột nên mới không coi cô là người ngoài. Nhưng bây giờ nghĩ lại, dì nói chuyện với Thẩm Khải Minh lại rất ôn hòa, lễ độ.
Nghĩ thêm một chút, cô cũng thấy hợp lý. Chính cô đã theo đuổi Thẩm Khải Minh suốt mười mấy năm, đến cô còn không xem trọng mình thì làm sao mong người khác coi cô ra gì?
Đồng hồ treo trong phòng khách chỉ đúng bốn giờ chiều. Theo thói quen cũ, lẽ ra cô phải dậy từ ba giờ, bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho Thẩm Khải Minh. Sự không hài lòng của dì Vương cũng đến từ điều này.
Nhưng Kim Diêu Diêu lúc này đang đói đến mức khó chịu, liếc qua dì Vương – người có vẻ muốn trách cứ thêm vài câu, cô cũng chẳng buồn quan tâm mà thẳng tiến vào bếp.
Dì Vương bị ánh nhìn thoáng qua của cô làm sững sờ, lập tức quay qua nhìn người giúp việc còn lại, cả hai chần chừ nhìn nhau. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng khí thế của dì đã giảm đi đáng kể.
“Con bé bị làm sao vậy?” Dì Vương có chút bất an. “Chẳng lẽ thấy tôi nói chuyện không đủ khách sáo à?”
“Không đến mức thế đâu, Diêu Diêu bình thường dễ nói chuyện mà...” Người còn lại cũng bối rối, nghĩ một chút rồi nói: “Chắc vẫn vì cái tin tức của cậu Thẩm sáng nay mà bực bội thôi.”
---
Trong bếp, thịt cá, trứng rau đã được rửa sạch, xếp ngay ngắn trên bàn bếp, chỉ chờ Kim Diêu Diêu vào nấu. Không phải vì dì Vương và mọi người lười biếng mà vì kỹ năng nấu nướng của họ kém xa cô. Thẩm Khải Minh, sau mười mấy năm quen được chăm sóc bởi tay nghề của cô, đã trở nên cực kỳ kén ăn. Những món bình thường, anh chẳng buồn động đũa.
Về điểm này, Kim Diêu Diêu cảm thấy mình nên cảm ơn anh ta. Dù nhà họ Kim kinh doanh trong lĩnh vực ẩm thực, cha cô lại có tư tưởng cực kỳ cổ hủ. Ông chưa từng nghĩ đến việc đào tạo cô – đứa con duy nhất – để kế thừa sự nghiệp gia đình.
Vì thế, kỹ năng nấu ăn của cô, chín phần mười đều là vì Thẩm Khải Minh mà rèn luyện.
Đáng tiếc là khi còn trẻ, cô tầm nhìn hạn hẹp, mang trong mình một kho báu quý giá, nhưng lại chỉ muốn dùng nó để làm một người vợ hiền mẹ đảm.
Kim Diêu Diêu lần theo mùi hương, mở nắp nồi, bên trong là một nồi cháo hải sản đang sôi lăn tăn. Hạt cháo đã nở mềm mịn, nồi cháo được giữ lửa nhỏ, từng bọt khí nhỏ li ti xuất hiện, nhìn trạng thái chắc cũng đã hầm được ba, bốn tiếng, có lẽ là cô tự tay nấu trước khi ngủ trưa.
Cô dùng muỗng dài khuấy đáy nồi, thoáng nhận ra trong cháo có hải sâm, điệp khô và cả lòng đỏ trứng muối.
Được rồi, gần chín rồi.
“Ừm.”
Dì Vương nhìn cô, đột nhiên nuốt khan một cái, nhanh chóng tiếp lấy công việc, vừa cười vừa nói:
“Diêu Diêu à, con đừng đọc mấy bài báo đoán già đoán non của đám nhà báo đó nữa. Người ngoài không biết, chẳng lẽ chúng ta không rõ sao? Ninh Mộng chỉ là trợ lý của Khải Minh thôi, đi cùng cậu ấy tham dự tiệc từ thiện cũng chỉ là công việc, rất bình thường. Hơn nữa, dì đã chăm Khải Minh từ nhỏ, chẳng lẽ lại không nhìn ra? Cậu ấy không chỉ chẳng có ý gì với Ninh Mộng, mà cả những người phụ nữ khác ngoài kia cũng chẳng ai lọt vào mắt cậu ấy. Con mới là vợ sắp cưới của cậu ấy, sắp kết hôn rồi, hà tất phải ghen tuông với mấy chuyện vớ vẩn chứ?”
Kim Diêu Diêu nghe những lời an ủi quen thuộc này, ngẩn ra một chút. Không rõ lý do, cô lấy điện thoại ra tìm kiếm, liền thấy bài báo nóng nhất trên cổng thông tin của thành phố Lâm Giang hôm nay.
Nội dung bài báo nói về việc chào mừng hội nghị từ thiện của thành phố, nhưng ảnh minh họa lại là Thẩm Khải Minh. Anh từ trước đến nay luôn thu hút ống kính, dù đứng giữa dòng người đông đúc trên thảm đỏ, ánh nhìn của mọi người vẫn dễ dàng tập trung vào anh. Trong bức ảnh chụp vội, anh đẹp trai đến mức khiến mọi thứ xung quanh đều mờ nhạt, bao gồm cả người bạn đồng hành đang đi sát bên cạnh.
Người bạn đồng hành này không phải Kim Diêu Diêu, mà là trợ lý của anh, Ninh Mộng.
Thẩm Khải Minh, vài năm gần đây là ngôi sao sáng trong giới tài chính, lại sở hữu khuôn mặt điển trai trời cho. Dù là doanh nhân, sức hút của anh không kém gì các ngôi sao giải trí. Một người phụ nữ xuất hiện công khai bên cạnh anh, không cần nói cũng biết sẽ bị cánh nhà báo suy diễn thế nào. Kim Diêu Diêu nhìn mà thấy buồn cười, thì ra mẹ cô trong cuộc điện thoại sáng nay bảo đừng suy nghĩ nhiều chính là ý này.
Mẹ cô nói đúng, hồi trẻ, cô rất hay suy diễn.
Dù Ninh Mộng chỉ là trợ lý công việc của Thẩm Khải Minh, cô ta cũng không hề che giấu sự yêu mến dành cho anh.
Nhưng ngay cả khi Ninh Mộng tỏ rõ như vậy, Thẩm Khải Minh chưa bao giờ có ý muốn tránh né, thậm chí thường xuyên dẫn cô ta đi tham dự các hoạt động thương mại công khai. Trái lại, cái tên Kim Diêu Diêu, vợ chính thức của anh, trước khi họ ly hôn thậm chí nhiều người còn chưa từng nghe qua. Ngay cả đối tác trong ngành, đến tận lễ cưới mới biết anh đã đính hôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Thế này là coi thường phụ nữ rồi. Bỏ ngay ko hối hận
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)