Yết hầu Cố Trường An không kiểm soát được vô thức chuyển động một cái. Anh trầm giọng nói bát tự của mình ra, giả vờ không bận tâm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhưng đôi tai lại bất giác vểnh lên.
“Ây da! Bát tự của hai đứa hợp quá đi mất, quả thực là trời sinh một cặp. Chỉ là đằng trai hơi lớn tuổi một chút, lớn tuổi tốt! Lớn tuổi biết thương người!”
Cố Trường An cảm thấy hơi nhói lòng. Anh mới hai mươi lăm tuổi, vậy mà lại bị chê già. Anh lặng lẽ cúi đầu nhìn Mạnh Xuân một cái, Mạnh Xuân căn bản không để ý bà thím béo nói gì.
Trong đầu chỉ có việc tận tâm tận lực hoàn thành nhiệm vụ của mình. Cô bâng quơ hỏi, “Thím ơi, thím đi một mình định đi đâu vậy ạ?”
“Hây dà! Thím không đi một mình. Không sợ cháu chê cười, chồng thím mất sớm, thím cứ sống một mình bao nhiêu năm nay. Mấy hôm trước thím và lão Lưu chuẩn bị góp gạo thổi cơm chung rồi, nên định đi Thâm Thị thăm cha mẹ ông ấy.”
Bà thím béo cười rạng rỡ nhìn lão Lưu bên cạnh, niềm vui sướng trong lòng bộc lộ ra ngoài. Lão Lưu lại nhìn Mạnh Xuân thêm một cái, trên mặt cũng mang theo nụ cười thật thà chất phác, nhưng đôi mắt đó lại cảnh giác đánh giá Mạnh Xuân một lượt.
Lão Lưu chính là người mà Cố Trường An và những người khác nghi ngờ là gián điệp. Mạnh Xuân nhìn bà thím béo thế này e là cũng chẳng biết gì cả. Cô tiếp tục cười nói, “Chúng cháu cũng đi Thâm Thị, đi Thâm Thị làm thuê tích cóp tiền kết hôn.”
Bà thím béo cười nói: “Kết hôn tốt, kết hôn xong sinh một cặp búp bê bụ bẫm, đời người chẳng phải cứ trôi qua như vậy sao.”
Mạnh Xuân cũng cười gật đầu, cùng bà thím béo nói nói cười cười. Giữa chừng Nguyên Khánh cũng xen lời vào. Lão Lưu đều trả lời không mặn không nhạt.
Người nói nhiều như Nguyên Khánh cũng có chút nản lòng. Đợi tàu đến ga lớn, thời gian nghỉ giữa chừng dài, Nguyên Khánh nháy mắt với Cố Trường An, chủ động xuống tàu nghỉ ngơi trước.
Không lâu sau Cố Trường An cũng xuống. Mạnh Xuân qua cửa sổ toa tàu, nhìn thấy hai người đang đứng hút thuốc sau cây cột trên sân ga.
Mạnh Xuân thực sự không ngờ Cố Trường An vậy mà cũng biết hút thuốc. Anh một tay kẹp điếu thuốc, toát lên vẻ hoang dã, phóng khoáng bất kham, hoàn toàn khác với người quân nhân nghiêm túc và lạnh lùng trước kia.
Còn khá mới mẻ.
Cố Trường An dường như chú ý tới có người đang nhìn mình, ánh mắt lập tức khóa chặt lại, trong mắt mang theo sát khí. Nhìn thấy là Mạnh Xuân, sát khí trong nháy mắt thu lại, anh vẫy vẫy tay với cô.
Mạnh Xuân chỉ vào mình, mấp máy môi hỏi: “Tôi á?”
Cố Trường An ở đằng xa cách cửa sổ gật đầu với cô. Mạnh Xuân thu dọn đồ đạc của mình rồi xuống tàu. Nguyên Khánh không biết từ lúc nào đã lên rồi, nhường không gian cho hai người này.
Cố Trường An lập tức dập tắt điếu thuốc trong tay, nói: “Lát nữa lên tàu không cần dò hỏi bà thím béo đó nữa, kẻo bị lộ, người đó cảnh giác rất cao.”
Sắc mặt anh có chút lạnh lùng, hơi hối hận vì đã nghe theo lời Nguyên Khánh để Mạnh Xuân xen vào. Nếu gặp nguy hiểm... Thôi bỏ đi, anh sẽ bảo vệ tốt cho cô.
Mạnh Xuân không biết trong vài phút ngắn ngủi này, trong lòng Cố Trường An không ngừng biến hóa. Cô chỉ gật đầu, rồi ánh mắt có chút mới mẻ nhìn phong cảnh xung quanh.
Cố Trường An cúi đầu vừa vặn có thể nhìn thấy xoáy tóc của cô. Lão gia tử nhà anh từng nói đời người quan trọng nhất chính là phải quang minh lỗi lạc. Anh thừa nhận sự bất thường của mình khi gặp Mạnh Xuân.
Ánh mắt anh luôn bất giác xoay quanh Mạnh Xuân, từ lần đầu tiên anh gặp Mạnh Xuân. Nhưng Cố Trường An không định kiềm chế, anh muốn đi theo trái tim mình.
Tiếng còi báo hiệu tàu sắp chạy vang lên.
Mạnh Xuân vội vàng kéo lấy ống tay áo Cố Trường An, “Sắp chạy rồi, chúng ta mau lên tàu thôi.”
Lúc này cô quay đầu nhìn Cố Trường An một cái. Ở ga tàu hỏa đông đúc chật chội, Cố Trường An quả thực vô cùng nổi bật, hệt như hạc giữa bầy gà. Trên mặt anh đang mang theo suy tư, không biết đang nghĩ gì.
Khoảnh khắc này làm Mạnh Xuân ngẩn ngơ trước vẻ đẹp trai của anh. Cô hơi mất tự nhiên cúi đầu đi lên trước.
Cố Trường An bám sát theo sau cô. Hai người lên tàu, nhìn lại mới phát hiện hai chỗ ngồi vậy mà lại bị người mới lên chiếm mất rồi. Nguyên Khánh ở bên cạnh có chút luống cuống, hai người này trực tiếp ngồi xuống, nói thế nào cũng không chịu đứng lên.
Cứ coi như không nghe thấy, Nguyên Khánh một người đàn ông con trai cũng không tiện so đo.
Mạnh Xuân mặc kệ ba bảy hai mươi mốt, trực tiếp vỗ vỗ vào người phụ nữ mang thai kia, “Đồng chí chào cô, đây là chỗ ngồi của chúng tôi, xin các người nhường chỗ.”
Người phụ nữ mang thai khó nhọc đỡ lấy cái bụng bầu vượt mặt của mình, quay đầu nhìn Mạnh Xuân một cái, kéo kéo cánh tay của bà lão tóc hoa râm bên cạnh, “Mẹ, chúng ta ngồi vào chỗ của người ta rồi, chúng ta là vé đứng phải đứng, người ta tới đòi chỗ rồi kìa.”
Nói thì nói vậy, nhưng người phụ nữ mang thai này không hề nhúc nhích.
Mạnh Xuân cứ đứng bên cạnh cô ta chờ đợi. Đều là bỏ tiền ra mua vé, cho dù là phụ nữ mang thai, cũng không thể ngồi chỗ của cô được. Nếu cô phải đứng suốt cả chặng đường thì chân rã rời mất.
Đúng lúc này, bà lão kia động tác chậm chạp quay đầu lại.
“Hả? Cô nói gì cơ? Tôi nghe không rõ, cái gì cơ!”
Bà lão run rẩy đứng cũng không đứng nổi, khiến những hành khách xung quanh nhìn mà có chút không đành lòng.
“Đồng chí, cháu xem hai người các cháu sức dài vai rộng, người ta một già một bầu, nhường một chút thì đã sao. Xã hội mà toàn những người ích kỷ như cô, mọi người làm sao đoàn kết nhất trí làm cách mạng được.
Thế hệ thanh niên các cháu phải học cách chịu thiệt, chịu thiệt là phúc!”
Người đàn ông ghế bên cạnh vẻ mặt chính nghĩa nói xong, xung quanh vang lên những tiếng vỗ tay lác đác, còn có người vỗ tay khen hay.
“Nói hay lắm! Loại người ích kỷ này chính là sâu mọt của xã hội, may mà có đồng chí như anh uốn nắn lại.”
Người đàn ông đắc ý nhìn Mạnh Xuân một cái, được khen đến mức vẻ mặt tự hào, còn giả vờ giơ tay lên, bảo mọi người đừng vỗ tay nữa.
Mạnh Xuân trong lòng cười lạnh, chịu thiệt? Cô không phải là người có thể chịu thiệt!
Mắt thấy Cố Trường An đen mặt, bước lên một bước, Mạnh Xuân nhanh chóng nháy mắt với anh, lùi lại, để cô!
Mạnh Xuân trực tiếp quay đầu nhìn người đàn ông kia, nói: “Nếu anh đã chí công vô tư như vậy thì nhường chỗ của mình cho họ đi, chịu thiệt là phúc mà! Cái phúc này anh cứ đón nhận cho kỹ vào, loại người ích kỷ như tôi không hưởng nổi cái phúc này đâu!”
Những cô gái lớn thế này đều là người da mặt mỏng, làm gì có ai trực tiếp nói mình ích kỷ. Người đàn ông lập tức bị nghẹn họng, anh ta nhường chỗ cái rắm.
Đứng mệt lắm, anh ta lại không biết chắc?
Phương châm của Mạnh Xuân chính là tấn công không phân biệt địch ta, dù sao cũng chẳng ai quen biết ai, không xả được cục tức này, người khó chịu chính là cô!
Những người vừa rồi đều bị cô chửi một lượt. Đã từng thấy nữ đồng chí nào mắng người sắc sảo thế này chưa, ai mà chửi lại cô? Từng người lập tức ngượng ngùng không mở miệng nữa, người đàn ông kia cũng bắt đầu giả chết.
Nguyên Khánh và Cố Trường An hai người nhìn biểu cảm của Mạnh Xuân giống hệt nhau, một người kinh ngạc hơn một người. Nguyên Khánh vừa quay đầu lại vậy mà phát hiện trong mắt Cố Trường An lại thoáng hiện ý cười đầy đáng sợ.
Thấy không có ai nói đỡ cho mình nữa, người phụ nữ mang thai ôm lấy bụng mình, cứ như dính chặt vào chỗ ngồi, bắt đầu đáng thương rơi nước mắt, ai không biết lại tưởng cô ta bị làm sao.
“Cô gái à, bụng dạ tôi nặng nề thế này không đứng được, lỡ xảy ra mệnh hệ gì thì cô gánh không nổi đâu. Cô xem cô còn trẻ trung khỏe mạnh, đứng một lát, chẳng phải nhẹ nhàng hơn một người mang thai như tôi sao?”
Bà lão bên cạnh cũng đột nhiên ây da ây da kêu đau chỗ này đau chỗ nọ.
Những người xung quanh đều có vẻ muốn xem kịch vui. Cứ để cho cô gái này mạnh miệng đi, lát nữa bị ăn vạ, nếm chút đau khổ mới biết tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)