Trên mặt Mạnh Thành Sơn có chút không giữ được thể diện, nháy mắt với Hách Hồng Mai đang sợ đến mức run lẩy bẩy từ sớm. Hách Hồng Mai nuốt nước bọt, như phát điên lao tới giật lấy tờ giấy đó, tay chân nhanh nhẹn xé tờ giấy thành từng mảnh vụn.
Bà ta túm lấy Tiêu Hải Triều bắt đầu ăn vạ, “Cái thằng ranh con này, mày đúng là trên đầu mọc mụn dưới chân chảy mủ —— xấu xa đến tận cùng rồi! Đồng chí công an, các anh đừng tin nó. Nó có thù với nhà chúng tôi, nó cố ý hãm hại đấy.”
“Im miệng!” Sắc mặt đồng chí công an nghiêm nghị, “Chuyện này liên quan đến bọn buôn người, chúng tôi bắt buộc phải điều tra rõ ràng. Mọi người nói xem, người trên bức chân dung vừa rồi mọi người có quen biết không?”
Đồng chí công an không thèm để ý đến bộ dạng ăn vạ lăn lộn này của Hách Hồng Mai, quay đầu hỏi hàng xóm đại tạp viện.
Thím Ngọc vội vàng lên tiếng, “Quen biết! Cậu ta tên là Ngô Lương Bình, nghe nói là một nhân viên nghiên cứu, làm nghiên cứu khoa học, cất công về đón Mạnh Xuân về kết hôn.”
Bà thím đối diện cười khẩy lên tiếng, “Ngô Lương Bình làm nghiên cứu khoa học cái gì, nó chính là thằng lưu manh ở làng chúng tôi, suốt ngày lêu lổng, ngay cả vợ cũng không lấy nổi. Cũng không biết giẫm phải c*t chó vận may gì mà đi theo Mạnh Cương lên Kinh Thị, lại còn có việc làm nữa.”
Thím Ngọc: “Người tôi quen biết cũng là Ngô Lương Bình trông giống trong tranh vẽ. Lúc cậu ta tới là cùng Mạnh Cương vào sân. Nhà họ Mạnh này nói cậu ta làm nghiên cứu, chúng tôi đâu biết thân phận thật của cậu ta...”
Hàng xóm đại tạp viện nghi ngờ và khiếp sợ nhìn về phía Mạnh Thành Sơn.
Mạnh Thành Sơn đang cứng đờ đột nhiên nổi khùng, hung hăng tát Mạnh Cương đang đứng trong đám đông một cái.
“Cái thằng nghịch tử này! Mày mở miệng ra là nói gặp Ngô Lương Bình trong ngõ, nói cậu ta là do cha mẹ Mạnh Xuân phái tới. Mày ngay cả cha mày mày cũng dám lừa, Mạnh Xuân là em gái mày, rốt cuộc mày có chủ ý gì!”
Cái tát này của Mạnh Thành Sơn trực tiếp đánh Mạnh Cương choáng váng. Anh ta há miệng định phản bác, lại thấy Mạnh Thành Sơn nhíu mày nháy mắt với mình.
Mạnh Cương chỉ đành cắn răng, quỳ sụp xuống đất, “Cha, là con bị quỷ ám rồi. Con, con thấy Mạnh Xuân ở nhà luôn chọc tức cha, con tức quá nên muốn tìm người đưa nó đi.”
“Mày đúng là hồ đồ mà! Mạnh Xuân cũng là con gái tao, sao mày có thể giấu tao làm ra chuyện như vậy.” Mạnh Thành Sơn vẻ mặt đau đớn tột cùng, “Bây giờ mày mau đi đuổi theo, đuổi em gái mày và Ngô Lương Bình về đây!”
Công an lại trực tiếp còng tay Mạnh Cương, “Cậu theo chúng tôi về đồn một chuyến trước đã.”
Mạnh Cương suýt chút nữa bị dọa tè ra quần, túm chặt lấy ống quần Mạnh Thành Sơn, “Cha, cha con không đi đâu, cha cứu con với.”
Mạnh Thành Sơn trầm mặt kéo anh ta ra, ngấm ngầm trao cho Mạnh Cương một ánh mắt bảo hắn yên tâm. Đến lúc đó ông ta đi tìm phó xưởng trưởng Lưu, Mạnh Cương có thể ra ngoài rồi.
“Đồng chí công an, các anh nhất định phải mau chóng tìm Mạnh Xuân về!” Tiêu Hải Triều nhìn công an dẫn Mạnh Cương chuẩn bị rời đi, vội vàng đuổi theo.
Thím Ngọc cũng tiếp lời: “Phải mau chóng tìm về, con bé Mạnh Xuân bây giờ không biết bị Ngô Lương Bình đưa đi đâu rồi.”
“Yên tâm, chúng tôi sẽ mau chóng tìm đồng chí Mạnh Xuân về.” Công an hứa hẹn xong, dẫn Mạnh Cương đi.
Trên mặt Mạnh Thành Sơn là sự lo lắng, trong lòng lại cười lạnh, tìm về?
E là cả đời này cũng không thể tìm về được rồi. Trước đó ông ta đã dặn dò Ngô Lương Bình, cho dù công an có điều tra tới cửa cũng phải nói Mạnh Xuân nửa đường bỏ chạy không tìm thấy nữa.
“Mạnh Xuân? Tìm Mạnh Xuân làm gì?”
Ông lão họ Lý trong viện vừa tập thể dục buổi sáng về cười ha hả nói: “Sáng nay tôi còn nhìn thấy Mạnh Xuân chạy bộ tập thể dục buổi sáng trong ngõ mà, con bé Mạnh Xuân bị sao vậy?”
“Ông nói cái gì?” Hách Hồng Mai không dám tin trợn tròn mắt, “Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào! Chắc chắn là ông nhìn nhầm rồi.”
Ông lão họ Lý không vui, “Không thể nào cái gì, tôi tận mắt nhìn thấy con bé chạy qua, tôi có thể nhận nhầm Mạnh Xuân sao? Mạnh Xuân chạy nhanh lắm, quả nhiên người trẻ tuổi chính là thể lực tốt.”
Hách Hồng Mai nhũn chân ngồi phịch xuống đất, trong mắt kinh hãi bất định. Tối qua người trong bao tải là ai?
Trái tim bà ta đột nhiên rơi thẳng xuống đáy, sốt ruột nhìn sang Mạnh Thành Sơn, “Nhị Ni, Nhị Ni! Lão Mạnh! Sáng nay ngủ dậy đã không thấy Nhị Ni đâu, tối qua...”
Mạnh Thành Sơn và bà ta đưa mắt nhìn nhau, biết trong lòng bà ta đang nghĩ gì. Trong lòng Mạnh Thành Sơn chùng xuống, cả người lửa giận bốc lên ngùn ngụt, không phải chỉ là một con ranh con thôi sao, còn muốn lật trời chắc!
“Đến cục công an!”
Cả người Hách Hồng Mai đã tức phát điên đứng cũng không đứng nổi. Công việc của Cương tử, việc thăng chức của lão Mạnh, ngôi nhà mới của bà ta, toàn bộ tan thành mây khói rồi! Lại còn để con tiện nhân kia chạy thoát!
Bà ta đột nhiên hoa mắt, lập tức tức giận công tâm ngất xỉu, cả nhà họ Mạnh loạn thành một đoàn.
Còn Ngô Lương Bình lúc này mới biết người trong bao tải là Mạnh Nhị Ni, gã vẻ mặt ảo não.
Mạnh Nhị Ni sau khi tỉnh táo lại ở trong bao tải không ngừng chửi bới, “Ngô Lương Bình, mày mau thả tao ra, để cha tao biết được, tao bảo ông ấy lấy mạng mày!”
“Mạnh Xuân con đĩ thối này, dám đánh ngất tao. Đợi đấy, đợi tao về tao cho chúng mày chết hết, một đứa cũng không thoát được.”
“Cái đồ chó má lưu manh nhà mày! Tai mày điếc rồi à, một con chó nhà quê nhờ hào quang nhà tao mới được sống yên ổn ở thành phố vài ngày, mau thả tao ra ngoài.”
Ngô Lương Bình càng nghe càng tức, gã dựa vào đâu mà phải chịu đựng cục tức của con tiện nhân này.
Bắt nhầm người rồi, Mạnh Thành Sơn sẽ không tha cho gã. Gã không bằng tương kế tựu kế.
Ngô Lương Bình nhẫn tâm, dứt khoát đưa tay cầm lấy cây gậy bên cạnh.
Nhắm thẳng vào Mạnh Nhị Ni vẫn đang chửi bới trong bao tải hung hăng đập xuống. Sau một tiếng hét chói tai, âm thanh trong bao tải lập tức im bặt.
Trong lòng Ngô Lương Bình một trận sảng khoái. Dù sao Mạnh Thành Sơn cũng đã đưa tiền cho gã rồi, gã bán ai mà chẳng là bán.
Đã quyết định xong, Ngô Lương Bình trực tiếp bán Mạnh Nhị Ni đang hôn mê cho lão già độc thân nghèo đã bàn bạc từ trước, cầm tiền rồi bỏ trốn.
Cả nhà họ Mạnh đều sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, còn Mạnh Xuân trên tàu hỏa cũng sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, thực sự là bà thím đối diện quá nhiệt tình.
Nguyên Khánh ngồi vào chỗ phát hiện bà thím béo ở ghế đối diện có lẽ là có quan hệ với tên đặc vụ kia. Cậu ta liên tục nháy mắt với Mạnh Xuân, bảo Mạnh Xuân đi dò hỏi.
Không ngờ bà thím béo còn nhiệt tình hơn cả Mạnh Xuân. Nghe nói Mạnh Xuân và Cố Trường An là đối tượng của nhau, vẻ mặt hưng phấn hỏi bát tự ngày sinh của hai người.
Mạnh Xuân làm sao biết bát tự ngày sinh của Cố Trường An. Cô cố ý giả vờ ngại ngùng nói bát tự của mình, thẹn thùng đấm Cố Trường An một cái, “Anh tự nói đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



