Nguyên Khánh vội vàng đứng dậy giả vờ đau lưng mỏi eo, hòa giải, “Ây da—— Đồng chí! Cô ngồi chỗ tôi trước đi, tôi ngồi lâu rồi, đứng nghỉ ngơi một lát, cô ngồi đi.”
Nói rồi vội vàng ấn Mạnh Xuân xuống ghế, lại nhận được một ánh mắt cảnh cáo của Cố Trường An.
Trong lòng Nguyên Khánh khổ sở, cậu ta là vì ai chứ. Cho dù hai người này chiếm chỗ không đúng nhưng trong mắt người ngoài đều là kẻ yếu, nhỡ xảy ra chuyện gì, bị ăn vạ thì làm sao.
Mạnh Xuân ngồi xuống không nói gì nữa. Người phụ nữ mang thai và bà lão ở ghế đối diện tưởng Mạnh Xuân cứ thế nhường chỗ cho họ rồi, cũng không làm ầm ĩ nữa, trên mặt mang theo nụ cười đắc ý.
Bà lão còn yên tâm ngủ thiếp đi, tiếng ngáy vang trời.
Tưởng cô cứ thế nhận thua sao? Chắc chắn là không thể nào!
Sống lại một đời chính là phải có thù báo thù, có oán báo oán, tuyệt đối không thể chịu một chút tủi thân nào. Mạnh Xuân cứ càng nhìn cái bụng của người phụ nữ mang thai này càng thấy không đúng.
Làm gì có ai cứ ôm khư khư mãi, sợ rơi mất vậy.
Trong toa xe yên tĩnh mười mấy phút, Cố Trường An cũng đứng bên cạnh Mạnh Xuân, nói nhỏ: “Em cứ ngồi chỗ của Nguyên Khánh trước, tôi đi tìm cảnh sát trên tàu.”
“Không cần.” Mạnh Xuân lắc đầu.
Trong lúc tất cả mọi người đều chưa kịp phản ứng, Mạnh Xuân đột nhiên trượt một bước dài qua, đá văng túi hành lý đặt dưới chân người phụ nữ mang thai ra xa.
“Ây da——”
Người phụ nữ mang thai phản xạ có điều kiện đứng dậy định đi lấy.
Chỉ trong chớp mắt, Mạnh Xuân bước một bước dài, giật phắt từ dưới bụng người phụ nữ mang thai ra một bọc hành lý nhỏ. Nhìn lại, làm gì có phụ nữ mang thai nào, bụng lập tức xẹp lép.
Mạnh Xuân trào phúng cười nói: “Ây da, thế này là sinh đứa bé ra rồi à? Cô đúng là tài giỏi thật đấy.”
Cô ném bọc hành lý nhỏ đó cho người phụ nữ mang thai.
Người phụ nữ mang thai lúc này mới phản ứng lại bụng mình bị rút mất rồi. Trên mặt cô ta hoảng hốt biến sắc, vẻ đáng thương quét sạch sành sanh. Bà lão ngồi ở ghế bên kia bị đánh thức thấy lộ tẩy rồi, lập tức hùng hổ nhảy dựng lên.
Bà lão này bây giờ cũng không nói nghe không rõ nữa, càng không nói trên người đau chỗ này đau chỗ nọ nữa, ngoài miệng chửi bới liên hồi:
“Mẹ kiếp, cái con nhãi đê tiện này, có mẹ sinh không có mẹ dạy, sinh con ra đầu chốc chân mủ, cản đường chúng tao, mày chết không tử tế đâu!”
Mạnh Xuân xắn tay áo lên, trực tiếp chửi tay đôi với bà ta, “Cái đồ khốn nạn đồ súc sinh đồ rụt đầu rụt cổ nhà bà, tôi thấy phân nhà bà thải ra chắc một mình bà ăn hết rồi nhỉ, nên cái miệng mới thối hoắc thế chứ!
Lừa người lừa đến tận đầu bà cô đây rồi! Tôi cho bà ngồi chỗ của tôi, bà ngồi đi, mới ngồi có một lát đã hút hết vận xui của tôi đi rồi, giờ nó chuyển sạch sang người các người, để các người xui xẻo cả đời.”
Người thế hệ trước tin nhất là cái này. Bà lão sợ hãi lập tức kéo người phụ nữ mang thai cách xa chỗ ngồi đó vài bước, còn điên cuồng vỗ vỗ mông mình.
Trong mắt người phụ nữ mang thai mang theo sự căm hận, “Cô gái à, không phải chỉ ngồi chỗ của cô một lát thôi sao, cô nói chuyện đừng có khó nghe quá. Cô như vậy sau này nhà nào thèm lấy cô, ai muốn cưới một người đanh đá độc mồm độc miệng như cô chứ?”
“Tôi cưới!”
Một giọng nam trầm ấm vừa vang lên, những ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía này. Không biết ai dám cưới cô vợ như vậy về nhà, đều muốn xem dũng sĩ này là ai.
Không ai nghi ngờ anh đang nói đùa. Dù sao bây giờ nhà nào cũng ăn uống bình thường, dinh dưỡng không tốt người mọc thấp bé, đột nhiên gặp một người cao lớn cường tráng, anh vừa đen mặt đã khiến người ta sợ hãi.
Bà lão và người phụ nữ mang thai đều bị dọa đến không nói được lời nào.
Cảm thấy mắt người đàn ông này mù rồi.
Ở bên cạnh, gương mặt Mạnh Xuân đỏ bừng lên, hắng giọng, “Nghe thấy chưa! Dù sao tôi cũng sẽ không gả cho con trai bà cũng không làm con dâu bà, bà quản tôi đanh đá hay không đanh đá.
Không bằng nhìn lại bản thân mình giả làm phụ nữ mang thai đi, cẩn thận sau này sinh con ra không có hậu môn. Một người giả điếc trên người đau nhức, cẩn thận ngày mai những bệnh này đều báo ứng hết lên người bà!”
Mạnh Xuân rất biết cách chọc tức người khác, chọc cho hai người này ngực phập phồng liên hồi, sắc mặt đỏ bừng. Phía trước có Mạnh Xuân chửi người không chớp mắt, phía sau có Cố Trường An đứng đó đe dọa người.
Hai người biết cứ tiếp tục như vậy cũng chẳng chiếm được lợi lộc gì, chỉ đành cắn răng xám xịt rời đi. Trước khi đi bà lão còn không cam lòng lầm bầm, “Một chút cũng không biết tích đức cho bản thân, sớm muộn gì cũng phải ngã một cú đau.”
Mạnh Xuân hừ một tiếng, nhìn hai người đi tới chỗ nối giữa các toa xe, còn nói vọng theo: “Đi chậm thôi, xui xẻo vừa dính ở chỗ của tôi sắp không đuổi kịp các người rồi.”
Vừa dứt lời, bà lão đi càng gấp hơn, dưới chân không vững, ngã một cú vồ ếch. Không biết là ai không nhịn được phì cười một tiếng.
Người phụ nữ mang thai vội vàng sắc mặt khó coi đỡ bà ta dậy, hai người vô cùng nhếch nhác.
Mạnh Xuân như không có chuyện gì xảy ra vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, nói với Cố Trường An: “Mau ngồi đi, may mà tôi mắt tinh như đuốc, sớm nhìn ra họ không đúng. Không giống những người khác, mắt chỉ để trưng cho đẹp thì thôi đi, còn hùa theo mù quáng, tưởng mình chính nghĩa lắm, nào ngờ bị người ta lợi dụng làm bia đỡ đạn.”
Người ta thường bảo chín bỏ làm mười, nhưng Mạnh Xuân thì có lý không buông tha ai, vô lý cũng phải giành phần thắng bằng được!
Những người vừa rồi vỗ tay khen hay đều cảm thấy như bị đâm trúng tim đen, còn có thể nói gì được nữa. Coi như đã biết rồi, cô gái trẻ này cũng không dễ chọc đâu.
Cố Trường An còn hùa theo gật gật đầu. Ánh mắt hai người bất chợt chạm nhau, Mạnh Xuân lập tức nhớ tới lời Cố Trường An vừa nói, vội vàng quay mặt đi, giả vờ nhìn ngang nhìn dọc lảng tránh.
Cố Trường An ho nhẹ một tiếng, cũng có chút mất tự nhiên, nói với Mạnh Xuân một tiếng, đi lấy nước.
Nguyên Khánh lặng lẽ đi theo, nháy mắt ra hiệu nói: “Trường An này, tớ đã nói với cậu cô ấy là quả ớt hiểm rồi, cậu không trị nổi đâu, cái miệng đó của cô ấy cũng lợi hại quá rồi. Cậu có suy nghĩ gì không?”
Cậu ta biết gia phong nhà họ Cố nghiêm ngặt. Trước kia còn nghĩ nếu hai người này thật sự vừa mắt nhau, không biết Mạnh Xuân có chống đỡ nổi người nhà họ Cố không. Bây giờ xem ra, ai hành hạ ai còn chưa biết được.
Cố Trường An nhẹ nhàng liếc cậu ta một cái, khóe miệng ngậm cười, “Cậu không thấy rất thú vị sao.”
Thú vị? Đanh đá cũng có thể gọi là thú vị sao? Các cô gái trong đại viện thầm thương trộm nhớ Cố Trường An e là phải khóc sập Trường Thành mất.
Cố Trường An không bận tâm Nguyên Khánh nghĩ gì, nói xong anh liền quay về.
Trận chửi bới đó của Mạnh Xuân vẫn có hiệu quả. Gã nghi phạm đối diện không còn phòng bị họ nhiều nữa, bà thím béo nhìn Mạnh Xuân cũng đầy vẻ kính trọng.
Ngược lại để họ dò hỏi được không ít thông tin.
Sau khi tàu đến Thâm Thị, Nguyên Khánh đi theo tên đặc vụ xuống tàu trước. Cố Trường An ở phía sau bảo vệ Mạnh Xuân xuống tàu, dù sao hai người cũng đóng giả người yêu, diễn kịch phải diễn cho trót.
Hai người chia tay ở một cửa ga không gây chú ý.
Cố Trường An: “Khi nào em về?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)