Mạnh Xuân đúng lúc tỏ vẻ hiểu chuyện lên tiếng, “Chiếc giường này không biết có nằm vừa hai người chúng ta không, Nhị Ni à nếu em nằm không quen cũng không sao đâu.”
Trên mặt Mạnh Nhị Ni xẹt qua tia ghét bỏ, nhưng lại nhịn xuống, “Chị cả, chị nói gì vậy, chị đều nằm quen, sao em lại nằm không quen được.”
Nói xong cười vô cùng rạng rỡ, “Chị cả chị đợi đấy.”
Không lâu sau, Mạnh Nhị Ni bưng một bát nước mật ong tới, như dâng vật báu đưa cho Mạnh Xuân, “Chị cả chị sắp đi rồi, trong nhà cũng chẳng có gì ngon cho chị. Đây là mật ong em trộm của mẹ, chị nếm thử đi, nước mật ong ngọt lắm.”
Mạnh Xuân cảm động rơm rớm nước mắt, “Nhị Ni à, đồ ngon thế này chị không nỡ uống, em uống đi.”
Nhưng đột nhiên như bị sặc, Mạnh Xuân túm lấy ống tay áo che miệng, ho sặc sụa không ngừng. Chỗ nước vừa uống toàn bộ lén nhổ ra hết, nước thấm ướt ống tay áo, may mà đây là áo vải đen nên cũng không nhìn ra.
Mạnh Xuân ho một lúc lâu mới dừng lại.
“Nhị Ni à, chị chưa từng uống đồ ngon, bát nước mật ong này ngọt khé cả cổ rồi.” Mạnh Xuân ngại ngùng cười cười, giấu bàn tay kia đi.
Mạnh Nhị Ni vẻ mặt ghét bỏ, đúng là đồ nhà quê chưa từng ăn đồ ngon. Thấy cô đã uống, trong bát cũng chẳng còn lại bao nhiêu, cũng không quan tâm nữa. Trong lòng có một loại hưng phấn kỳ lạ, nôn nóng muốn Mạnh Xuân - con tiện nhân này lập tức gặp họa.
Nếu không phải tại Mạnh Xuân, ả mới không bị chửi là tiểu tam. Sau này Mạnh Xuân sẽ bị nhốt dưới hầm đất bị người ta đánh chết, đến lúc đó ả phải tha hồ thưởng thức bộ dạng thê thảm của Mạnh Xuân mới được.
Nghĩ tới đây, trên mặt Mạnh Nhị Ni mang theo nụ cười ngọt ngào, “Chị ơi chị mệt mỏi bao nhiêu năm nay rồi, chị nghỉ ngơi đi, để em trải giường cho.”
Mạnh Xuân cầu còn không được. Cô nhìn Mạnh Nhị Ni quay lưng về phía mình cúi người đặt chăn xuống, Mạnh Xuân lặng lẽ tiến lại gần chiếc túi vải của mình, lấy viên gạch bên trong ra.
Đây là lúc trước khi bán công việc, Mạnh Xuân sợ kẻ xấu cướp mất tiền của mình nên đã nhặt viên gạch này. Nếu Mạnh Nhị Ni đã muốn đánh ngất cô, cô bắt buộc phải ra tay trước.
Mạnh Xuân hít sâu một hơi, tay cầm viên gạch giấu sau lưng, lặng lẽ không một tiếng động tiến lại gần Mạnh Nhị Ni, thăm dò gọi tên ả, “Nhị Ni.”
Mạnh Nhị Ni không hề phòng bị quay đầu lại.
“Bốp——”
Trên mặt Mạnh Xuân mang theo vẻ tàn nhẫn, một gạch đập thẳng vào trán Mạnh Nhị Ni. Tay kia nhanh chóng bịt miệng Mạnh Nhị Ni lại. Trong miệng ả phát ra tiếng rên rỉ không cam lòng, hai mắt trợn trừng.
Mạnh Xuân mặt không cảm xúc đập thêm một nhát nữa. Trán Mạnh Nhị Ni chảy máu, trực tiếp đau đến ngất lịm đi.
Cô cúi đầu nhìn một cái, cầm lấy chiếc khăn gối bên cạnh hung hăng ấn chặt lên cái trán đang chảy máu của Mạnh Nhị Ni. Một lúc lâu sau máu không chảy nữa, Mạnh Xuân trực tiếp lau sạch trán cho ả, lột quần áo của ả ra thay quần áo của mình vào.
Cô mặc quần áo của Mạnh Nhị Ni lên người mình.
Mạnh Nhị Ni nợ cô đếm không xuể. Trong lòng Mạnh Xuân không hề có chút áy náy nào. Trước kia Mạnh Nhị Ni dùng tên cô làm tiểu tam, đã thích dùng tên cô như vậy, Mạnh Xuân sẽ thành toàn cho ả.
Đợi đến nửa đêm gà gáy, đại tạp viện càng thêm tĩnh mịch, vạn vật đều đã chìm vào giấc ngủ.
Ngoài cửa vang lên tiếng gọi nhỏ của Mạnh Cương, “Nhị Ni, Nhị Ni?”
Mạnh Xuân và Mạnh Nhị Ni cùng nhau chung sống lâu như vậy, cộng thêm vóc dáng hai người cũng giống nhau. Mạnh Xuân trong bóng tối ép thấp giọng, “Anh cả, nó ngất đi rồi, mọi người vào đi.”
Người nhà họ Mạnh cũng không dám thắp đèn, sợ bị ai trong đại tạp viện thức dậy đi vệ sinh nhìn thấy. Mạnh Cương và Ngô Lương Bình cứ thế tối lửa tắt đèn bước vào, hai người còn cầm theo một chiếc bao tải lớn.
Mạnh Xuân mặc quần áo của Mạnh Nhị Ni, tóc xõa tung che khuất nửa khuôn mặt, trong bóng tối không ai nhìn ra điểm bất thường.
Mạnh Cương không yên tâm hỏi một câu, “Chắc chắn bát nước mật ong đó, nó uống hết rồi chứ?”
“Uống rồi, em nhìn nó uống hết rồi.” Mạnh Xuân dùng giọng gió nói chuyện, căn bản không nghe ra gì khác biệt.
“Vậy thì ổn rồi.” Mạnh Cương thở phào nhẹ nhõm, trực tiếp đẩy kéo Mạnh Nhị Ni đang hôn mê trên giường, nói với Mạnh Xuân: “Nhị Ni, qua đây phụ một tay, đứng ngây ra đó làm gì.”
Mạnh Xuân im lặng tiến lên. Ba người hợp sức khiêng Mạnh Nhị Ni cứ như khiêng lợn chết, nhét vào trong bao tải. Mạnh Cương và Ngô Lương Bình hai người đều thở hồng hộc.
Ánh mắt Mạnh Xuân nhìn chằm chằm vào chiếc bao tải lớn đó, hận đến mức tay cũng run rẩy. Chiếc bao tải này vốn dĩ dùng để đựng cô!
“Làm nhanh tay lên một chút, kẻo lát nữa nó tỉnh lại. Cương tử mày đưa Ngô Lương Bình đi nửa đường, rồi mày hẵng quay lại.” Bóng dáng đen sì của Mạnh Thành Sơn đứng ở cửa giục giã.
Cơ thể Mạnh Xuân lập tức cứng đờ, nín thở ngưng thần, tim đập thót lên tận cổ họng, sợ bị nhìn ra chút gì đó. May mà trong bóng tối Mạnh Thành Sơn cũng không nhìn rõ.
Cả hai người bọn họ đều không dám nói nhiều. Bọn họ là châu chấu trên cùng một sợi dây, đều sợ bị phát hiện, nhanh chóng buộc chặt bao tải lại.
Mạnh Thành Sơn lại không nhịn được nói thêm một câu, “Nhớ kỹ nhốt vào trong hầm đất, đừng để bất cứ ai nhìn thấy nó nữa. Nó mà dám chạy thì đánh gãy chân nó đi. Sau này nó là vợ cậu, không có bất kỳ quan hệ gì với nhà chúng tôi nữa.
Ngày nào đó cho dù công an có điều tra đến cậu, cậu cũng phải nói Mạnh Xuân nửa đường bỏ chạy rồi. Tôi muốn Mạnh Xuân hoàn toàn biến mất, nếu không tôi tuyệt đối không tha cho cậu.”
Mạnh Xuân cắn chặt răng, cô ngay cả thở cũng không dám, sợ bị người ta nghe thấy tiếng tim đập như sấm của mình. Cô sợ chứ, nếu nửa đêm bị Mạnh Thành Sơn phát hiện, sẽ lập tức ném cô về hầm đất trong làng.
May mà Mạnh Thành Sơn nói xong liền bảo hai người kéo đi một mạch. Tảng đá lớn trong lòng ông ta đã rơi xuống. Ông ta không sợ cha mẹ ruột của Mạnh Xuân tới tìm, ông ta vô tội mà, cũng là người bị hại.
Cùng lắm thì còn có Mạnh Nhị Ni, để Nhị Ni giả làm Mạnh Xuân cũng chưa hẳn là không được.
Không ai quan tâm đến Mạnh Xuân trong phòng nữa. Mạnh Xuân cứ đứng bên cửa sổ nhìn hai người họ kéo chiếc bao tải lớn ra khỏi đại tạp viện, trong bóng tối bóng dáng hai người biến mất không thấy tăm hơi.
Trong lòng Mạnh Xuân lúc lạnh lúc nóng, bây giờ mới phát hiện mình toát mồ hôi lạnh đầy đầu. Cô lại một lần nữa chứng kiến tâm địa của Mạnh Thành Sơn rốt cuộc tàn nhẫn đến mức nào. Xảy ra những chuyện này, Mạnh Xuân đương nhiên không thể ở lại nhà họ Mạnh được nữa.
Cô định trời sáng sẽ lặng lẽ rời đi. May mà ngay từ đầu cô gửi thư cho cha mẹ ruột, địa chỉ nhận thư hồi âm viết là địa chỉ trường cấp hai của cô. Cô chẳng có gì phải vướng bận.
Mạnh Xuân thức trắng đêm thu dọn đồ đạc, trời vừa sáng cô liền trèo cửa sổ rời đi. Một mình chạy thục mạng trong ngõ, gió bên tai thổi vù vù, cô ngay cả dừng lại cũng không dám, sợ lại gặp phải biến cố gì.
Trong đầu chỉ có chạy! Chạy nhanh lên!
Cuối cùng cũng chạy tới ga tàu hỏa, Mạnh Xuân thở hồng hộc chạy tới mua vé đi Thâm Thị.
Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi. Vốn dĩ định đi cùng Tiêu Hải Triều, bây giờ chỉ đành để cô đi lấy hàng trước, đến lúc đó gọi điện thoại cho Tiêu Hải Triều nói rõ ràng.
Cô nhanh chóng mua vé tàu hỏa, nhưng không dám đợi trong ga. Cô trùm khăn kín đầu rúc vào trong góc, cảnh giác nhìn từng người qua lại.
Mạnh Nhị Ni trong bao tải có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, Mạnh Thành Sơn càng có khả năng phát hiện cô đã bỏ trốn bất cứ lúc nào.
Cô tuyệt đối không thể lơ là.
Mạnh Xuân theo dòng người cùng nhau soát vé lên tàu. Cho đến khoảnh khắc ngồi xuống ghế, Mạnh Xuân mới thực sự thả lỏng. Cô sờ sờ hai trăm tám mươi đồng được khâu trên người.
Đây là số tiền còn lại sau khi thuê nhà, cũng là toàn bộ gia tài của cô. Cô bắt buộc phải mau chóng kiếm được tiền, nếu không cô sẽ chết đói trên đường phố này mất.
“Ây da! Đồng chí, lại gặp nhau rồi, thật trùng hợp, hai chúng ta vậy mà lại cùng một toa. Chuyến đi này có ý nghĩa rồi đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


