Mạnh Thành Sơn vừa tỏ thái độ, Mạnh đại tẩu lập tức xả hết cục tức kìm nén bấy lâu nay ra, “Ngô Lương Bình, cậu đừng quên ai gọi cậu lên thành phố, đồ không biết điều! Bây giờ cút ngay về quê cho tôi.”
Ngô Lương Bình cợt nhả ngoáy ngoáy tai, cười lệch miệng, “Tôi không quên đâu, là các người gọi tôi lên để bảo tôi hại người mà.”
Bây giờ gã không còn là thằng nhóc nhà quê mới lên thành phố nữa. Lúc trước Mạnh Thành Sơn hứa cho gã một trăm đồng, cộng thêm một cô vợ thành phố, gã còn tưởng miếng bánh từ trên trời rơi xuống, sợ miếng bánh này bay mất nên muốn mau chóng lừa người về nhà.
Bây giờ mới biết Kinh Thị này lại tốt đẹp đến vậy, càng biết Mạnh Xuân chính là một cục vàng. Bây giờ lớp vàng bên ngoài bị gia đình này lột sạch, định ném cục đá cho gã.
Gã không chịu đâu!
“Nhà khách cậu đang ở bây giờ là nhà chúng tôi bỏ tiền ra, đồ ăn thức uống đều là nhà chúng tôi chi, chúng tôi còn chưa bắt cậu trả mà cậu còn dám sủa bậy bạ. Cậu chỉ là một thằng nhóc nhà quê nghèo kiết xác, cậu hãy nhìn rõ thân phận của mình đi!”
Mạnh Cương chỉ thẳng vào đầu Ngô Lương Bình mà chửi. Ngô Lương Bình cũng chẳng bận tâm, “Tôi tiêu là tiền cha mẹ Mạnh Xuân gửi tới, là tiền của vợ tôi, dựa vào đâu mà phải trả.”
Mạnh Cương không ngờ Ngô Lương Bình lại vô lại đến mức này. Lúc trước tìm đến Ngô Lương Bình cũng là vì gã là một tên vô lại, có thể bám riết lấy Mạnh Xuân. Bây giờ trong lòng Mạnh Cương tràn ngập sự hối hận và bực dọc.
“Bớt nói nhảm đi, chú đưa trước cho cháu năm nghìn, cháu đang gấp rút làm ăn.” Ngô Lương Bình nhìn gia đình này lề mề, bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Cái đồ trời đánh thánh đâm nhà mày, mày với con ranh Mạnh Xuân kia đúng là cùng một giuộc! Tiền thì không có, mạng thì có một cái đây!”
Hách Hồng Mai tức đến mức tim gan phèo phổi đều đau, thế mà cũng dám mở miệng đòi. Trên mặt bà ta toàn là sự xót xa, xem ra số tiền tiêu trước đó một xu cũng không lấy lại được rồi. Ngay từ đầu đã không nên để thằng nhãi này ở lại thành phố.
Ngô Lương Bình khôi phục lại bộ dạng vô lại đó, “Không có tiền? Vậy thì tôi sẽ đi nói chuyện tử tế với Mạnh Xuân và công an, xem các người đã dỗ dành lừa gạt tôi lừa Mạnh Xuân về làng như thế nào. Cả nhà các người đều là bọn buôn người.”
Gã vô cùng đắc ý, trong tay nắm thóp của gia đình này, gã không sợ bọn họ không đưa tiền.
Mạnh Thành Sơn hận nhất là bị người khác đe dọa, huống hồ lại là một thằng nhóc nhà quê không gốc gác này. Đúng là không biết trời cao đất dày, tưởng thế này là có thể nắm thóp được ông ta.
Mạnh Thành Sơn tỏ vẻ không quan tâm, “Cậu đi thử xem, nói miệng không bằng chứng ai sẽ tin cậu? Cậu thực sự nghĩ cậu lêu lổng ở Kinh Thị vài ngày là cậu có thể đe dọa người khác sao? Kinh Thị không phải là ở làng, vài câu nói là có thể úp bô phân lên đầu người khác. Ở đây không có chứng cứ thì cậu chính là vu khống.”
“Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, nhóc con, nếu không phải tôi cho cậu tiền, ở Kinh Thị này cậu có đi lang thang dưới gầm cầu cũng chẳng có chỗ cho cậu đâu. Tôi cho cậu tiền là để cậu làm việc, bây giờ cậu muốn quay lại đe dọa tôi sao?”
Mạnh Thành Sơn cười lạnh, “Chúng tôi còn có hàng xóm làm nhân chứng, là cậu muốn bắt cóc con gái nuôi của tôi, lừa gạt chúng tôi. Nếu cậu không muốn công an tới bắt tên buôn người là cậu, thì biết điều một chút cho tôi. Ngày mai đưa Mạnh Xuân mau chóng cút về làng cho tôi.”
Ngô Lương Bình không ngờ Mạnh Thành Sơn lại có thể rũ sạch quan hệ một cách hoàn hảo như vậy. Gã quả thực chẳng có chứng cứ gì, sự tự tin chắc mẩm trước đó lập tức tan biến.
Nói cho cùng gã cũng chỉ là một thằng nhóc nhà quê chưa từng đi học. Cái thói ngang ngược hống hách ở làng lên đến Kinh Thị này, không dùng được nữa rồi.
Ngô Lương Bình cười gượng, “Chú Mạnh, chú đừng keo kiệt thế, chuyện này cháu chắc chắn sẽ làm thành công cho chú. Chỉ là một trăm đồng đã nói trước đó, chú đang đuổi ăn mày đấy à? Cháu muốn một nghìn!”
Mạnh Thành Sơn trào phúng nhìn gã, dường như đang cười nhạo sự tự cao tự đại của gã, Ngô Lương Bình càng lúc càng mất tự tin.
Ngô Lương Bình cắn răng, “Năm trăm, nếu không thì chúng ta ai cũng đừng hòng sống yên ổn!”
“Tôi cho cậu năm trăm, ngày mai cậu lập tức đưa Mạnh Xuân về làng. Tôi nhớ trong làng đều có hầm đất, trói nó vào hầm đất cho tôi, đừng để nó ra ngoài gặp người khác nữa, càng đừng để người trong làng các cậu nhìn thấy nó. Còn lại cậu muốn xử lý thế nào thì xử lý.”
Trên mặt Mạnh Thành Sơn hiện lên vẻ tàn nhẫn.
Nhìn mà trong lòng Ngô Lương Bình sởn gai ốc, Mạnh Thành Sơn này đối với con gái nuôi của mình đúng là tàn nhẫn thật.
Trong lòng gã cũng có toan tính riêng. Mạnh Xuân thoạt nhìn là một người đơn thuần, đến lúc đó gã lại bán sang tay Mạnh Xuân, bán vào trong núi sinh con, lại có thể kiếm thêm vài trăm đồng. Gã cầm số tiền này đi làm ăn.
Kiếm được tiền rồi muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có, dù sao gã tuyệt đối sẽ không về làng nữa.
Trong lòng nghĩ như vậy, ngoài mặt gã lại nhận lời, “Yên tâm đi, cháu tuyệt đối sẽ không để mọi người gặp lại Mạnh Xuân nữa.”
“Mấy ngày nay Mạnh Xuân có chỗ nào bất thường không?” Mạnh Thành Sơn bây giờ trong lòng lờ mờ có chút bất an, thực sự là dạo gần đây Ngô Lương Bình để lộ quá nhiều sơ hở.
Ngô Lương Bình thật sự bị Mạnh Thành Sơn dọa sợ, càng bị vẻ mặt tàn nhẫn của Mạnh Thành Sơn làm cho khiếp sợ. Trong lòng thầm may mắn vì mình không đối đầu với lão già này.
Lúc Mạnh Xuân trở về nhìn thấy cả nhà hòa thuận vui vẻ, trong lòng đã có chút dự cảm, lập tức nâng cao cảnh giác.
Lúc ăn cơm, Mạnh Nhị Ni còn chu đáo gắp thức ăn cho Mạnh Xuân, “Chị cả, em nghe đồng chí Ngô nói định ngày mai đi, tối nay em ngủ cùng chị nhé.”
Tay cầm đũa của Mạnh Xuân khựng lại, nhìn sang Ngô Lương Bình trước.
Trên mặt Ngô Lương Bình mang theo vẻ sốt ruột, “Đúng vậy! Tiểu Xuân tối nay em thu dọn đồ đạc đi, số liệu nghiên cứu trong tay anh có chút vấn đề, phải mau chóng chạy về.”
Mạnh Xuân chần chừ một chút, rồi mới gật đầu, “Vậy lát nữa tôi đi thu dọn.”
“Chị cả, em thật sự không nỡ xa chị. Hai chị em mình làm chị em mười mấy năm, trước kia là em nhỏ không hiểu chuyện. Bây giờ chị sắp đi rồi, em mới phát hiện người thân thiết nhất với em chính là chị. Chị ơi tối nay hai chị em mình ngủ cùng nhau nói chuyện thêm nhé.”
Mạnh Nhị Ni cứ bám riết lấy Mạnh Xuân, ngoài miệng tuôn ra những lời ngon tiếng ngọt không ngớt.
Hách Hồng Mai ngứa mắt, trực tiếp vỗ bàn quyết định, “Mạnh Xuân, em gái mày không nỡ xa mày muốn ngủ cùng mày, tối nay hai đứa ngủ cùng nhau đi.”
Mạnh Xuân tin bọn họ mới là có quỷ. Cô cứ hùa theo bọn họ, xem đám người này rốt cuộc muốn làm gì.
Mạnh Xuân nghĩ thông suốt rồi, trên mặt tỏ vẻ như bị Mạnh Nhị Ni làm cho cảm động, “Em gái tốt của chị, chị cũng không nỡ xa em. Em muốn ngủ cùng chị, chị vui còn không kịp nữa là.”
Trong lòng Mạnh Nhị Ni bị Mạnh Xuân làm cho buồn nôn không nhẹ, lại cảm thấy Mạnh Xuân ngu ngốc, vài câu nói đã bị cảm động thành ra thế này, bản thân ngu ngốc thì đáng đời bị người ta bán!
Nhưng trên mặt Mạnh Nhị Ni lại tỏ vẻ hưng phấn và vui mừng. Ăn cơm xong liền ôm chăn đi vào phòng Mạnh Xuân. Mạnh Xuân ở trong một căn phòng chứa đồ nhỏ, chỉ có chiếc giường rách nhặt từ bên ngoài về, bình thường một mình Mạnh Xuân ngủ cũng đã rung lắc cọt kẹt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
