Một giọng nam quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của Mạnh Xuân. Cô ngẩng đầu nhìn lên, là Cố Trường An và đồng chí nam lần trước gặp ở bưu điện. Cố Trường An mặc áo sơ mi trắng quần đen giống như người làm học vấn, đồng chí nam bên cạnh thì mặc áo sơ mi hoa quần bò ống loe.
Hai người đứng cạnh nhau vô cùng cọc cạch.
“Đồng chí Cố, thật trùng hợp.” Mạnh Xuân nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Cố Trường An, trên mặt không nhịn được nở nụ cười. Thời buổi này trên tàu hỏa cũng nhiều kẻ xấu, gặp được người quen, Mạnh Xuân yên tâm hẳn.
Nguyên Khánh ở bên cạnh có chút buồn cười trêu chọc, “Đồng chí, tôi chào hỏi cô trước mà, sao cô chỉ nhìn thấy mỗi Trường An ở bên cạnh vậy.”
Nguyên Khánh nói chuyện thẳng thắn, Mạnh Xuân lập tức ngại ngùng mím môi.
“Cậu ấy tên là Nguyên Khánh, người này nói chuyện cứ như vậy đấy, không cần để ý.” Cố Trường An dùng giọng điệu bình thản giải thích một câu, trên mặt cũng có chút bất ngờ khi nhìn thấy Mạnh Xuân.
Từ sau lần uống nước ngọt tạm biệt trước đó, hai người chưa từng gặp lại. Không ngờ vậy mà lại gặp nhau trên tàu hỏa.
Mạnh Xuân nghe thấy lời của Cố Trường An, cười gật đầu, “Đồng chí Nguyên, chỗ ngồi của các anh ở đâu vậy.”
Nguyên Khánh đang định nói chuyện, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng tiến lên ghé sát tai Mạnh Xuân, “Đồng chí Mạnh, cô có thể qua đây một lát không, tôi có việc muốn nhờ cô giúp.”
Mạnh Xuân không hiểu sao, theo bản năng nhìn sang Cố Trường An ở bên cạnh trước.
Cố Trường An hơi nhíu mày chần chừ một chút, biết Nguyên Khánh muốn làm gì. Anh do dự một lát rồi gật đầu với cô, Mạnh Xuân mới vui vẻ nhận lời.
Bây giờ đang là thời gian lên tàu, người đông lại lộn xộn. Ba người đi tới toa ăn trên tàu.
Mạnh Xuân mới tò mò lên tiếng, “Các anh muốn tôi giúp chuyện gì?”
Nguyên Khánh hắng giọng, “Là thế này, cô có nhớ lần trước ở bưu điện, người đàn ông có thân phận khả nghi mà chúng tôi nói tới không. Gần đây chúng tôi điều tra được gã cũng đi chuyến tàu này tới Thâm Thị.
Trước đó đã sắp xếp một nữ đồng chí đi cùng chúng tôi, nhưng nữ đồng chí đó tạm thời gặp chút rắc rối. Chỗ ngồi của gã đàn ông đó vừa hay lại ở đối diện cô, tôi liền đột nhiên nghĩ cô có thể đóng vai nữ đồng chí đó một chút.”
“Tôi á?” Mạnh Xuân lập tức trợn tròn mắt, chỉ vào mình.
“Đúng vậy! Cô cứ giả vờ là người yêu của Trường An, hai người vì kiếm tiền kết hôn nên tới Thâm Thị làm thuê. Những chuyện khác cô không cần làm gì cả, chúng tôi làm vậy là để gã đàn ông đó lơ là cảnh giác, tránh để gã phát hiện ra thân phận của chúng tôi là được.”
Nguyên Khánh nói xong, đắc ý nhướng mày với Cố Trường An. Sự sắp xếp thân phận này đừng nói cậu ta không phải là anh em tốt nhé.
Cố Trường An nghiêm trang ho nhẹ một tiếng, quay mặt đi, thoạt nhìn dường như không bận tâm, nhưng đôi tai đó lại hơi ửng đỏ.
Mạnh Xuân ngoài mặt chần chừ. Nghe thế này, gã đàn ông đó chính là đặc vụ rồi. Cố Trường An và những người khác lần này chắc là muốn theo dõi tên đặc vụ này để nắm được chứng cứ của gã.
Cô sợ mình sẽ cản trở hai người này. Nhưng Cố Trường An lần trước đã giúp cô, Mạnh Xuân đương nhiên không thể từ chối.
Thấy Mạnh Xuân hồi lâu không nói gì, Nguyên Khánh lập tức tinh ý lên tiếng, “Đồng chí, cô không cần lo lắng, Trường An của chúng tôi tuyệt đối sẽ không giở trò lợi dụng cô đâu. Cậu ấy nhìn thấy phụ nữ là muốn chạy... Hơn nữa cậu ấy...”
Cố Trường An nghe không lọt tai nữa, cảnh cáo nhìn cậu ta một cái. Nguyên Khánh vội vàng khôi phục vẻ nghiêm trang, “Đồng chí Mạnh, chúng tôi thật sự vô cùng cần sự giúp đỡ của cô. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi cũng sẽ xin cho cô một khoản trợ cấp.”
Trợ cấp!
Mắt Mạnh Xuân sáng lên, “Có bao nhiêu tiền?”
Nguyên Khánh: “Đại khái khoảng mười đến hai mươi đồng.”
“Tôi làm!” Mạnh Xuân sảng khoái đồng ý. Không chỉ vì giúp đỡ Cố Trường An, cho dù là vì khoản trợ cấp, cô cũng phải làm chứ.
Cố Trường An bất giác khẽ thở hắt ra một hơi, không ai phát hiện ra.
Ba người lại rà soát thông tin thân phận một lượt, rồi mới trước sau trở về toa xe. Trước đó Mạnh Xuân là người đầu tiên lên tàu, xung quanh không có ai, lúc quay lại chỗ ngồi đã gần như kín chỗ.
Mạnh Xuân ngồi vào chỗ của mình, lén lút nhìn đối diện một cái. Người đàn ông trung niên đeo cặp kính gọng đen, thoạt nhìn có vẻ thật thà chất phác. Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Tàu hỏa xình xịch khởi hành.
Bên kia nhà họ Mạnh cũng bắt đầu mơ mộng về cuộc sống tươi đẹp. Cả nhà nhìn Mạnh Cương từ bên ngoài trở về.
“Xong xuôi rồi, con đích thân tiễn Ngô Lương Bình lên xe tải chở hàng, nhìn cậu ta đi rồi.”
Mạnh Cương vừa dứt lời, người nhà họ Mạnh lập tức đều thở phào nhẹ nhõm.
Trên khuôn mặt luôn lạnh nhạt của Mạnh Thành Sơn hiếm khi mang theo nụ cười, “Lát nữa cha sẽ đi tìm phó xưởng trưởng Lưu. Ông ấy đã nói rồi, đến lúc đó Cương tử sẽ đến trạm lương thực và dầu ăn làm việc, còn Nhị Ni nữa, Nhị Ni đâu rồi?”
“Ai mà biết cô em chồng lại chạy đi đâu rồi, suốt ngày không ở nhà, cũng không biết giúp con trông con.” Trên mặt chị dâu Mạnh cũng đầy vẻ bất mãn.
Hách Hồng Mai hung hăng trừng mắt nhìn chị dâu Mạnh một cái, “Không muốn trông con thì cút về quê của cô đi. Sau này con trai tôi là công nhân chính thức rồi, thiếu gì người muốn gả vào làm mẹ kế của đứa bé, đâu đến lượt cô ở đây lải nhải.”
Hách Hồng Mai nhắc tới cô con dâu nhà quê này lại cảm thấy mất mặt. Bây giờ con trai có việc làm rồi, càng cảm thấy người nhà quê này là kiếp trước thắp hương tích đức mà còn không biết điều.
Mạnh Thành Sơn nói xong, trên mặt cả nhà đều là niềm vui sướng, vẻ mặt đầy mơ mộng huyễn hoặc về cuộc sống tươi đẹp trong tương lai.
Hách Hồng Mai càng ưỡn thẳng lưng. Mạnh Xuân quả nhiên là một sao chổi, người vừa tống khứ đi, ngày tháng tốt đẹp của nhà bà ta đều tới rồi. Đợi Mạnh Thành Sơn dẫn Mạnh Cương đi, Hách Hồng Mai cũng đỏ hoe hốc mắt đi ra sân làm bộ làm tịch phơi ớt.
Thím hàng xóm nhìn thấy bộ dạng này của bà ta, tò mò sấn tới hỏi, “Hồng Mai bị sao thế này?”
Hách Hồng Mai thở dài một tiếng thườn thượt, “Con bé Mạnh Xuân đi rồi, vị hôn phu của nó nói số liệu nghiên cứu gì đó có vấn đề, đi gấp nên đi ngay trong đêm rồi. Đứa trẻ này tôi nuôi từ lúc bé tí tẹo, bây giờ nuôi lớn rồi lại đi mất, trong lòng tôi cứ như bị khoét một lỗ vậy, làm gì cũng không có sức lực.”
Nghe thấy lời này, thím hàng xóm lập tức sững sờ. Trước kia nhìn bộ dạng đó của Hách Hồng Mai còn tưởng là người không có tình cảm với Mạnh Xuân, không ngờ người đi rồi, lại đau lòng đến mức này.
Lập tức an ủi: “Dù sao cũng là nuôi hộ người khác, sớm muộn gì cũng phải đi. Tôi thấy Mạnh Xuân là đứa biết ơn, nói không chừng lúc nào đó lại về thăm bà đấy.”
Một người phụ nữ khác trong viện cũng sấn tới vẻ mặt không tán đồng, “Đứa trẻ này không phải do mình sinh ra, suy cho cùng cũng cách một lớp da bụng. Theo tôi nói thân thiết nhất vẫn phải là hai đứa con do chính mình sinh ra.”
Mấy người đang nói chuyện, ngoài cổng đại tạp viện đột nhiên truyền đến một tiếng gọi, “Ông bà thông gia—— ông bà thông gia, ông bà ở nhà nào vậy, sao thành phố này nhiều nhà thế nhỉ? Làm người ta đi vòng vèo chóng cả mặt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


