Mạnh Thành Sơn nhìn bà ta bằng ánh mắt thâm trầm, “Bà gấp cái gì, nghĩ xem đưa Mạnh Xuân về quê trót lọt, lợi ích mà phó xưởng trưởng Lưu hứa hẹn cho chúng ta, so với số tiền hôm nay quả thực chẳng thấm vào đâu.
Đừng có cản trở tôi, tống khứ nó đi quan trọng hơn bất cứ thứ gì, đây đều là tiền lẻ! Nếu bà dám làm lộ chuyện, đừng trách tôi không khách khí.”
Hách Hồng Mai bị Mạnh Thành Sơn mắng cho sửng sốt, trong lòng vẫn có chút bất an, “Nhỡ đâu con ranh đó thật sự phát hiện ra không chịu đi theo Ngô Lương Bình thì làm sao?”
“Phát hiện?” Mạnh Thành Sơn hừ lạnh một tiếng, “Dù sao bây giờ hàng xóm láng giềng đều biết Mạnh Xuân sắp đi theo người ta rồi, không nghe lời thì dùng chút thủ đoạn cực đoan. Có ai hỏi tới thì chỉ nói nó về bên cha mẹ ruột rồi.
Chỉ cần theo Ngô Lương Bình về quê, sau này trời cao hoàng đế xa, Ngô Lương Bình sẽ không để cô vợ tự dưng mà có chạy mất đâu. Một đứa con gái ranh, nghiền chết nó cũng dễ như nghiền chết một con kiến vậy.”
Trong lòng Hách Hồng Mai vẫn còn chút e ngại, “Nhưng cái thằng Ngô Lương Bình này tôi thấy không phải đứa an phận! Nhỡ đâu nó sinh tâm tư xấu, đến lúc đó lại quay lại lấy nhược điểm này tống tiền nhà ta thì sao?”
Mạnh Thành Sơn: “Bà chỉ cần nhớ nó là một kẻ lừa đảo, lừa người lừa đến tận nhà chúng ta, lừa cả đứa con gái chúng ta vất vả nuôi lớn đi mất, chúng ta cũng là người bị hại. Đến lúc đó còn phải báo công an là gã hại con gái chúng ta.
Cho dù cha mẹ ruột của Mạnh Xuân thật sự tìm tới, thì đó cũng là chuyện của tên lừa đảo này, chúng ta không biết gì cả. Bao nhiêu năm rồi mà đầu óc bà chẳng linh hoạt chút nào!”
Mạnh Thành Sơn nói xong âm trầm trừng mắt nhìn Hách Hồng Mai một cái, ngẫm nghĩ, “Nhưng quả thực đêm dài lắm mộng, hôm nay gọi Ngô Lương Bình qua đây, bắt buộc phải bảo nó đưa Mạnh Xuân đi ngay lập tức.”
Sắc mặt Hách Hồng Mai lúc này mới giãn ra, sốt ruột chờ Ngô Lương Bình về.
Ai ngờ Mạnh Xuân lại tự mình về. Cô nói thẳng Ngô Lương Bình tự về nhà khách rồi. Hách Hồng Mai lại vội vàng bảo Mạnh Cương đi gọi Ngô Lương Bình.
Không ngờ cứ thế mà không tìm thấy Ngô Lương Bình đâu, ai cũng không biết Ngô Lương Bình đi đâu rồi, hỏi Mạnh Xuân cũng nói không biết.
Mạnh Xuân là thật sự không biết. Ở sân trượt băng cô đi ra cùng Cố Trường An, ai mà biết Ngô Lương Bình đi đâu rồi.
Người nhà họ Mạnh lập tức có chút hoảng hốt. Mạnh Thành Sơn và Hách Hồng Mai phải đi làm, chỉ đành để Mạnh Cương đang rảnh rỗi đi tìm người.
Mạnh Xuân căn bản không bận tâm đến sự biến mất của Ngô Lương Bình, biến mất càng lâu càng tốt, vừa hay người trong làng kia qua đây cũng cần thời gian.
Cô còn có tâm trạng nhàn nhã tới nhà thầy Chu dạy tiếng Anh, dù sao tiền thuê nhà rẻ như vậy, không thể nhận lời rồi mà không làm được.
Cô men theo trí nhớ lần trước đi vào khu biệt thự nhỏ hai tầng này. Đi đến căn biệt thự sát vách nhà ông lão họ Chu, Mạnh Xuân lại một lần nữa cảm thấy có người đang nhìn mình. Vừa quay đầu lại, vẫn chẳng có gì cả.
Mạnh Xuân hít sâu một hơi, đoán chừng mấy ngày nay mình quá mệt mỏi. Cô bước vội vào nhà ông lão họ Chu. Hôm nay ông lão họ Chu rõ ràng rất khác, miệng ngâm nga điệu hát nhỏ, trên mặt vô cùng rạng rỡ.
Cả khuôn mặt đều viết đầy chữ “mau hỏi tôi tại sao lại vui đi”!
Mạnh Xuân không để ông lão họ Chu thất vọng, cười hỏi: “Thầy Chu, hôm nay có chuyện gì vui vậy ạ?”
Ông lão họ Chu đắc ý nhìn cô một cái, “Hôm qua có một nhân vật lớn tới tìm tôi đánh cờ. Hây dà! Không hổ là nhân vật lớn, cờ đánh thật sự không tồi.”
Mạnh Xuân nghi hoặc, “Nhân vật lớn? Ai vậy ạ?”
“Nhà hàng xóm chứ ai. Lần trước chẳng phải đã nói với cháu rồi sao, người ta trước kia oai phong lắm đấy. Mấy ngày nay có không ít người ra ra vào vào nhà ông ấy.”
Nói tới đây ông lão họ Chu còn hạ thấp giọng, “Còn có người xách quà tới cửa, đều bị đuổi ra ngoài. Tôi còn tưởng đây là một lão già không biết nể tình, không ngờ hôm sau đã tới tìm tôi đánh cờ rồi. Có thể thấy không phải là không nể tình mà là mắt nhìn cao đấy.”
Khóe miệng Mạnh Xuân giật giật, có ai tự khen mình như vậy không?
“Thầy Chu, chúng ta mau đọc tiếng Anh thôi.” Mạnh Xuân không hiểu phong tình giục giã.
Ông lão họ Chu bĩu môi, “Bắt đầu ngay đây, bắt đầu ngay đây.”
Mạnh Xuân dạy ông lão họ Chu một tiếng đồng hồ. Thấy thời gian cũng kha khá rồi, cô từ chối lời mời ở lại ăn cơm của ông lão họ Chu, bước ra khỏi cổng biệt thự.
Cô theo thói quen lại nhìn sang nhà hàng xóm một cái, bước chân lập tức khựng lại. Trong khoảng sân trống trải vậy mà lại có người, một ông lão mặc áo đại cán uy nghiêm đang đứng đó, chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô qua cánh cổng sắt.
Mạnh Xuân mất tự nhiên mím môi, trong đầu tìm kiếm một vòng, phát hiện cô thật sự chưa từng gặp vị lão tiên sinh này bao giờ.
Ông lão này cũng không nói chuyện cũng không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào cô, thoạt nhìn còn khá đáng sợ. Mạnh Xuân nhìn trước ngó sau, xác nhận ông ấy thật sự đang nhìn mình, hết cách đành lịch sự nhếch khóe miệng cười với ông ấy.
Giây tiếp theo, bước chân càng nhanh hơn biến mất tại chỗ.
Trong lòng Mạnh Xuân chỉ cảm thấy kỳ lạ chứ cũng không nghĩ nhiều.
Không ngờ vừa về đến đại tạp viện, Ngô Lương Bình mất tích lại trở về rồi.
Ngô Lương Bình mặc một chiếc quần bò ống loe, áo sơ mi hoa, nách còn kẹp một chiếc túi da đen, nghiễm nhiên chẳng khác gì đám lưu manh trên phố.
Sắc mặt người nhà họ Mạnh đều vô cùng khó coi.
Ngô Lương Bình dường như không nhìn thấy, vừa thấy Mạnh Thành Sơn liền lập tức nói: “Chú Mạnh, cháu có một mối làm ăn muốn bàn với chú.”
Mạnh Xuân lập tức vểnh tai lên. Không nhìn ra đấy, Ngô Lương Bình không biết bám víu được vào ai mà đã chuẩn bị bắt đầu bàn chuyện làm ăn rồi.
Sắc mặt Mạnh Thành Sơn âm trầm như giông bão sắp đến, nhưng vẫn kiềm chế, “Được, Mạnh Xuân à mày ra ngoài mua chút đồ nhắm đi, tao và Lương Bình vừa uống vừa bàn. Mày không tìm tao, hôm nay tao cũng phải tìm mày.”
Tiêu Hải Triều lập tức nghiêm túc hẳn lên, rất hiểu chuyện: “Chị Mạnh, chị muốn em làm gì chị cứ nói.”
Mạnh Xuân nói với tốc độ cực nhanh dặn dò: “Nếu ngày mai hoặc mấy ngày tới, có một đám đông người nhà quê vào thành phố, sau đó chị biến mất. Cậu lập tức đi báo án, nói Mạnh Thành Sơn cấu kết với kẻ lừa đảo bán chị đi rồi.
Cậu nhất định phải nhớ kỹ tướng mạo của Ngô Lương Bình, để công an vẽ chân dung. Đến lúc đó để người trong đại tạp viện và người trong làng tới đối chất nhận dạng.”
Mạnh Xuân làm vậy chỉ để đề phòng bất trắc, sợ nhỡ đâu cô không đợi được người trong làng tới.
Không phải cô chưa từng nghĩ tới việc trực tiếp bỏ trốn. Nhưng cô phải nhìn rõ hiện thực, một người phụ nữ thân cô thế cô bị cướp tiền là chuyện nhỏ, bị cướp sắc Mạnh Xuân quả thực không dám nghĩ. Bây giờ trị an cũng không tốt lắm, cô không dám đánh cược.
Mạnh Xuân dặn dò Tiêu Hải Triều xong, mới quay người đi mua đồ nhắm.
Lúc này nhà họ Mạnh, đã chìm trong khói súng.
Ngô Lương Bình đối mặt với Mạnh Thành Sơn vừa mở miệng đã nói: “Chú Mạnh, chú lấy của cháu nhiều tiền như vậy, định khi nào thì đưa cho cháu?”
Mạnh Thành Sơn đen mặt nhíu mày nhìn gã, “Tôi lấy tiền gì của cậu?”
Ngô Lương Bình già mồm cãi láo, “Tiền cha mẹ Mạnh Xuân gửi tới mỗi năm đó. Chú nói là đưa Mạnh Xuân cho cháu làm vợ, vậy tiền của cô ấy chẳng phải là tiền của cháu sao. Mạnh Xuân đã nói rồi, sẽ lấy ra một nửa để chúng cháu kết hôn, chú xem khi nào thì đưa tiền cho cháu.”
“Cháu quen một người anh em, có đường kiếm tiền, buôn bán sắt vụn, có thể kiếm được không ít tiền. Chú Mạnh, cháu nói với chú những chuyện này, chính là không coi chú là người ngoài. Nể tình chú có ơn nâng đỡ cháu, cơ hội kiếm tiền này cháu dắt chú cùng làm giàu.”
Nói xong còn cười đấm đấm vào vai Mạnh Thành Sơn, không hề có chút tôn trọng nào với Mạnh Thành Sơn. Ánh mắt sắc nhọn của Mạnh Thành Sơn hung hăng trừng gã, “Cậu e là quên mất bản thân mình là ai rồi nhỉ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
