Cố Trường An đồng ý.
Mạnh Xuân cũng mặc kệ Ngô Lương Bình, đi theo Cố Trường An ra khỏi sân trượt băng, bước tới trước bốt điện thoại công cộng ở sạp báo.
“Đồng chí Cố, anh có thể bắt chước giọng của Ngô Lương Bình được không? Không cần quá giống cũng được.”
Mặc dù Cố Trường An không biết Mạnh Xuân muốn làm gì, nhưng vẫn gật đầu, “Được.”
“Lát nữa anh bắt chước giọng của Ngô Lương Bình gọi điện thoại cho bí thư chi bộ thôn gã, nói là cha của Mạnh Cương đã sắp xếp công việc cho Ngô Lương Bình rồi, sau này sẽ là người thành phố, không về làng nữa.”
Bản tính con người là vậy, chỉ cần người trong làng biết Mạnh Thành Sơn cho Ngô Lương Bình công việc, Ngô Lương Bình có thể trở thành người thành phố, ai mà chẳng muốn tới chia chác chút lợi lộc!
Đến lúc đó người trong làng kéo tới, cô xem Ngô Lương Bình còn diễn thế nào.
Thấy Cố Trường An gật đầu, Mạnh Xuân cười híp mắt lấy năm xu trả cho đồng chí ở sạp báo, cô bấm số.
Cố Trường An đặt ống nghe ở giữa hai người, không lâu sau đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói già nua.
Cố Trường An lại lập tức thay đổi, bóp giọng the thé, quả thực giống hệt Ngô Lương Bình, “Alo! Tôi là Ngô Lương Bình đây, tôi tìm được việc ở thành phố rồi, sau này không về nữa đâu! Ông thu xếp hồ sơ giấy tờ của tôi đi, tôi muốn chuyển lên Kinh Thị.”
“Cái thằng ranh con này! Mày lừa ai đấy, mày còn tìm được việc á, mày không xem lại bản thân mình được mấy cân mấy lạng. Ở làng mày chẳng làm nên trò trống gì, mày mà tìm được việc? Thế thì cả cái làng này đều tìm được! Mau cút về làm ruộng cho tao!”
“Ông nói chuyện kiểu gì đấy. Cha của Mạnh Cương thấy trước kia tôi từng chăm sóc Mạnh Cương, cảm kích tôi nên tìm việc cho tôi. Sau này tôi là người thành phố ăn lương thực nhà nước rồi, lười nói nhiều với ông, cúp đây.”
Cố Trường An dứt khoát cúp điện thoại.
Mạnh Xuân không nhịn được giơ ngón tay cái lên với anh, vẻ mặt đầy kinh ngạc, “Đồng chí Cố, anh cũng lợi hại quá đi, vừa rồi cứ như biến thành người khác vậy, tôi suýt chút nữa thì kinh ngạc đến ngây người. Để cảm ơn anh, tôi mời anh uống Bắc Băng Dương!”
Nói rồi Mạnh Xuân lập tức chạy đi mua hai chai nước ngọt Bắc Băng Dương, cười chạy tới đưa cho Cố Trường An một chai, giải thích đơn giản cho anh biết Ngô Lương Bình là kẻ lừa đảo, cô chỉ là tạm thời diễn kịch phối hợp với gã.
“Em vui cái gì?”
Mạnh Xuân nói xong mới phát hiện trên mặt Cố Trường An thoáng hiện nụ cười nhàn nhạt.
“Tôi vui cái gì á?”
Cố Trường An khẽ cười một tiếng hỏi ngược lại, đôi mắt chăm chú nhìn Mạnh Xuân, Mạnh Xuân thậm chí có thể nhìn thấy hình bóng của mình trong mắt anh.
Bầu không khí mập mờ bỗng chốc lan tỏa, nét tinh ranh trong mắt Mạnh Xuân lóe lên, cô liền đưa tay lắc lắc chai Bắc Băng Dương trong tay Cố Trường An.
Bọt khí trong chai Bắc Băng Dương của Cố Trường An trào lên rồi trào thẳng ra ngoài. Anh đột nhiên luống cuống tay chân cầm chai thủy tinh, “Cái này...”
Dường như không ngờ loại nước ngọt này lại sủi bọt nhiều thế này.
Mạnh Xuân không nhịn được cười khanh khách, “Ngốc quá đi.”
Bị nụ cười của Mạnh Xuân lây sang, Cố Trường An cũng nhếch khóe môi.
Nhất thời, quan hệ của hai người kéo gần lại không ít. Mạnh Xuân không ngờ tính cách của Cố Trường An lại như vậy, Cố Trường An kiếp trước dường như rất lạnh lùng cứng rắn.
Nghĩ tới đây, Mạnh Xuân đột nhiên nhớ lại kiếp trước Cố Trường An hy sinh trên chiến trường, trong lòng bỗng thấy hơi buồn bã, nụ cười trên mặt cũng thu lại đôi chút.
Cô cầm chai thủy tinh cụng vào chai trong tay Cố Trường An, “Cố Trường An, em hy vọng anh sống lâu trăm tuổi.”
Cố Trường An dường như không ngờ Mạnh Xuân lại nói như vậy. Anh sững người, nhưng lại đứng thẳng người vô cùng nghiêm túc gật đầu, “Anh nhất định sẽ như vậy.”
Hai người nhàn nhã uống nước ngọt ở đây. Cố Trường An cảm thấy nước ngọt này ngọt khé cả cổ, kéo theo cơn gió này cũng ngọt, người cũng ngọt.
Cùng lúc đó, Đại đội Hòe Dương vì một cuộc điện thoại của Mạnh Xuân mà dấy lên sóng to gió lớn!
Lúc bí thư chi bộ nghe điện thoại, bên cạnh còn có nhân viên trực tổng đài, kế toán đều ở đó, lập tức không ngồi yên được nữa, chạy thục mạng về nhà như thi chạy.
Một đồn mười, mười đồn trăm, cả làng đều sôi sục.
“Ông lão, ông nói xem chuyện này là thật hay giả?” Vợ của bí thư chi bộ là bà cụ Lý ngay cả cắn hạt dưa cũng không màng, kiễng đôi chân bó nhỏ xíu bước thoăn thoắt về nhà.
Bí thư chi bộ rít tẩu thuốc lá sợi sòng sọc, nhớ lại vừa rồi Ngô Lương Bình dám lớn tiếng với ông ta như vậy, trước kia lần nào gặp ông ta gã chẳng như chuột thấy mèo.
Bí thư chi bộ: “Hồi đó lúc Mạnh Cương xuống nông thôn có đăng ký địa chỉ, bảo Cường tử đi ghi lại, nhanh lên một chút, kẻo bị nhà khác nẫng tay trên.”
Cách một bức tường, nhà mẹ đẻ của Mạnh đại tẩu cũng không ngồi yên được nữa.
“Ông nhà, nhà họ Mạnh khinh người quá đáng! Con gái nhà ta sinh cho nhà ông ta một thằng cháu đích tôn mập mạp, không biết sắp xếp công việc cho con trai nhà ta, ngược lại đi tìm việc cho thằng lười biếng không ra gì Ngô Lương Bình kia!”
Em trai của Mạnh đại tẩu cũng tỏ vẻ bất bình, “Mẹ, mấy hôm trước cả nhà họ về biếu mấy miếng thịt rồi đi luôn, đây là không coi nhà ta ra gì. Trước kia chị cả nói là gả cho thanh niên trí thức, nhưng ăn của nhà ta uống của nhà ta, chẳng khác gì con rể tới nhà ở rể, bây giờ có lợi lộc lại không nghĩ tới nhà ta!”
Cha ruột của chị dâu Mạnh trong lòng càng nghĩ càng tức, lập tức vỗ bàn quyết định, “Nhà ta cũng đi Kinh Thị!”
Nói đi là đi, lập tức đi tìm phương tiện giao thông duy nhất trong làng là xe bò để lên huyện trước. Lúc lên xe mới phát hiện.
Hây dà!
Một xe toàn là thanh niên trai tráng và mấy bà thím làm chủ trong nhà, đưa mắt nhìn nhau. Nhìn thấy mẹ ruột của chị dâu Mạnh, lập tức có chút ngại ngùng, dù sao người ta mới là họ hàng thật sự.
Nhưng cứ nghĩ tới Ngô Lương Bình, lập tức lưng lại thẳng tắp. Một đám người thi nhau so bì xem trước kia đã từng giúp Mạnh Cương làm gì, ồn ào nhốn nháo xuất phát.
Mẹ của chị dâu Mạnh sa sầm mặt mày, trong lòng chửi rủa đám người muốn tới cửa kiếm chác này, chửi chị dâu Mạnh là đồ ăn cháo đá bát, không biết nghĩ cho người nhà mình.
Chị dâu Mạnh ở trên thành phố còn đang tủi thân đây. Ngay từ đầu ả đã muốn để em trai mình lên, vừa lừa được một cô vợ thành phố không mất tiền, lại còn có tiền lấy, nhưng ông cha chồng tinh ranh, cứ khăng khăng nói người nhà mình sẽ làm lộ chuyện, còn không cho phép bọn họ nói cho bất kỳ ai.
Mắt thấy Ngô Lương Bình này thơm lây từ bọn họ, bây giờ sống còn sung sướng hơn cả bọn họ, chị dâu Mạnh càng lúc càng không ngồi yên được nữa.
Lén lút xúi giục mẹ chồng mình, muốn Ngô Lương Bình mau chóng rời đi.
Hách Hồng Mai cũng nghĩ như vậy. Từ lúc một hơi bỏ ra nhiều tiền như thế, tim bà ta đến giờ vẫn còn đau. Mạnh Thành Sơn vừa tan làm, bà ta liền vội vàng kéo người vào phòng nói:
“Lão Mạnh, không thể đợi thêm được nữa, bảo thằng lưu manh đó mau chóng đưa con ranh kia về làng đi. Ông xem tiền của chúng ta bị tiêu mất bao nhiêu rồi! Còn ở lại nữa tôi trực tiếp đuổi cổ chúng nó đi đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)