Thím Ngọc: “Đứa trẻ này cũng là nghĩ sau này không mấy khi về báo hiếu cha mẹ được nữa. Hai bác phải để Mạnh Xuân ở lại đây thêm vài ngày, nói không chừng lần chia xa này là cả đời đấy.”
“Mạnh Xuân à, nếu nhà họ Mạnh thật sự đuổi cháu đi, cháu cứ sang nhà thím ở vài ngày, lúc nào muốn đi thì đi.”
Lời này chẳng phải là cố ý vả thẳng vào mặt Mạnh Thành Sơn sao. Trong lòng ông ta sa sầm xuống nhưng ngoài mặt không hề biểu lộ: “Sao chúng tôi lại đuổi con bé đi được, Mạnh Xuân muốn ở đây bao lâu thì ở.”
Con rùa rụt cổ Ngô Lương Bình lúc này mới dám ló mặt ra, “Các thím yên tâm, cháu nhất định sẽ đưa Mạnh Xuân ở lại đây thêm vài ngày. E là lại phải tiếp tục làm phiền chú Mạnh thêm vài ngày rồi.”
“Có gì đâu, lại khách sáo với chú rồi.” Mạnh Thành Sơn cố mỉm cười tỏ vẻ hiền từ.
Hai người kẻ tung người hứng, trong mắt người ngoài thì gia đình này lại hòa thuận vui vẻ rồi. Bọn họ cũng không tiện quấy rầy, từng người nói lời chúc mừng xong liền rời đi.
“Cha, chậm trễ lâu như vậy, nói không chừng hóa đơn đã gửi tới đơn vị của cha rồi. Để Ngô Lương Bình lấy tiền đi cùng cha đi thanh toán nhé.”
Sắc mặt người nhà họ Mạnh ai nấy đều ủ dột, Mạnh Xuân còn như không có chuyện gì xảy ra mà đề nghị.
Mạnh Thành Sơn cắn chặt răng, từng chữ rít ra từ kẽ răng, “Không cần, cha và mẹ con đi thanh toán trước, về cậu ta đưa tiền sau cũng được.”
Ông ta sợ Hách Hồng Mai tức giận mất lý trí, làm lộ chuyện này thì xôi hỏng bỏng không. Trước khi kéo Hách Hồng Mai ra ngoài, ông ta còn nháy mắt với Mạnh Cương.
Bọn họ vừa đi, Mạnh Cương liền lấy cớ cùng Ngô Lương Bình ra ngoài.
Mạnh Xuân giả vờ như không thấy. Nhân lúc không ai để ý, cô chạy tới bốt điện thoại công cộng ở ngõ Dương Thụ. Cô nhớ trước kia Mạnh Cương dùng số điện thoại gọi từ trong làng lên, dãy số đó cô vẫn còn nhớ.
Mạnh Xuân bỏ ra năm hào gọi lại.
Đầu dây bên kia là một nữ đồng chí nghe máy.
Mạnh Xuân vội vàng ho nhẹ một tiếng, hỏi: “Xin hỏi Ngô Lương Bình có phải người làng các cô không?”
Cô vừa hỏi xong câu này, đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
Đột nhiên có tiếng động vang lên, đổi thành giọng của một ông lão, “Tôi nói cho cô biết! Ngô Lương Bình tuy là người làng chúng tôi, nhưng thằng lưu manh đó làm chuyện gì ở bên ngoài không liên quan đến làng chúng tôi, chúng tôi không quản được nó đâu.”
Nói xong, cúp máy cái rụp.
Mạnh Xuân cũng đặt điện thoại xuống. Quả nhiên đúng là người được đưa từ ngôi làng mà Mạnh Cương từng xuống nông thôn. Đã như vậy thì dễ xử rồi.
Mạnh Thành Sơn muốn Ngô Lương Bình đưa cô đi, chẳng qua là muốn hại chết cô hoặc khiến cô biến mất khỏi Kinh Thị, bán về nông thôn làm vợ người ta.
Cô sẽ để người trong làng tới vạch trần thân phận thật của Ngô Lương Bình, xem Mạnh Thành Sơn xử lý thế nào.
Mạnh Xuân đã quyết định xong. Ngày hôm sau, Ngô Lương Bình không biết nghe ngóng từ đâu về sân trượt băng, nằng nặc đòi Mạnh Xuân đưa gã đi mở mang tầm mắt.
Mạnh Xuân còn chưa từng tới nơi đó. Sân trượt băng vàng thau lẫn lộn, hạng người nào cũng có, lưu manh là nhiều nhất.
Mạnh Xuân ngẫm nghĩ rồi cũng đưa gã đi, vé vào cửa đương nhiên vẫn là ghi sổ.
Ngô Lương Bình nhìn cảnh tượng trong phim ảnh lại xuất hiện ngay trước mắt mình, không nhịn được kích động cảm thán: “Đây mới là cuộc sống của con người chứ. Trước kia sống cái kiểu gì không biết, sống còn không bằng súc sinh ở đây!”
Sau khi gã được mở mang tầm mắt, cả người đã hoàn toàn thay đổi.
Lòng tham đều được nuôi dưỡng từng bước một. Ngô Lương Bình chứng kiến bao nhiêu thứ ở Kinh Thị, một chút cũng không muốn về quê sống những ngày tháng khổ cực nữa.
Dưới sự giúp đỡ của nhân viên hướng dẫn, hai người thay giày trượt băng. Mạnh Xuân và Ngô Lương Bình chẳng ai biết trượt, Mạnh Xuân cũng hơi sợ, bám chặt lấy lan can không dám nhúc nhích.
Nhìn Ngô Lương Bình cứ như con thiêu thân đập cánh.
Cố Trường An bị cậu bạn nối khố trong đại viện kéo tới, từ xa nhìn thấy gã đàn ông này vẫn ở bên cạnh Mạnh Xuân, trên mặt lập tức lờ mờ tỏa ra hắc khí.
Cậu bạn nối khố bên cạnh cảm nhận được, quay đầu lại, không hiểu sao Cố Trường An đột nhiên lại toát ra vẻ nguy hiểm như vậy.
Cố Trường An vốn đang đứng như trời trồng làm gác cổng ở đây đột nhiên cử động. Sân trượt băng này chính là do cậu bạn nối khố của anh mở, Cố Trường An cũng coi như quen thuộc. Anh trực tiếp đi thay giày trượt rồi vào sân.
Cậu bạn nối khố ngơ ngác đi theo, “Không phải, chẳng phải cậu nói chỗ này nhàm chán, cậu trượt ở đây mất mặt sao? Cậu vào sân làm gì nữa.”
Sắc mặt Cố Trường An vẫn như thường, “Rèn luyện thân thể.”
“Chẳng phải cậu đợi tớ kiểm tra sổ sách xong, chúng ta hẹn lão Tứ đi ăn quán sao, cậu...”
Sân trượt băng này rất lớn. Cố Trường An nói là rèn luyện thân thể nhưng đã sớm trượt đi mất, cứ thế bâng quơ trượt tới bên cạnh Mạnh Xuân.
Bỏ lại cậu bạn nối khố đứng ngây tại chỗ không hiểu mô tê gì.
Cậu ta trơ mắt nhìn Cố Trường An vốn không gần nữ sắc, bình thường hận không thể cách xa phụ nữ tám trăm mét, lúc này lại trượt tới bên cạnh một nữ đồng chí, cứ như con công xòe đuôi biểu diễn vậy, lượn vài vòng trước mặt người ta.
Thấy nữ đồng chí kia không có phản ứng, lại trực tiếp trượt tới trước mặt người ta.
Đây còn là Cố Trường An sao? Mắt cậu bạn nối khố sắp trố ra ngoài rồi. Cậu ta nghĩ tới điều gì đó, vội vàng đi gọi điện thoại thông báo cho đám lão Tứ cùng tới xem kịch vui.
Còn Cố Trường An hoàn toàn không hay biết gì, nhìn Mạnh Xuân thăm dò trượt lên một bước, có chút đứng không vững. Đôi bàn tay to lớn của Cố Trường An vững vàng đỡ lấy cánh tay Mạnh Xuân.
“Đừng sợ, tôi dẫn em.”
Mạnh Xuân sợ hãi hét lên một tiếng. Cô đột nhiên trượt đi rất nhanh, hóa ra là Cố Trường An đang kéo cô trượt về phía trước.
“Làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng sắp ngã rồi.”
Mạnh Xuân sợ hãi vỗ vỗ ngực. Cố Trường An vội vàng dời ánh mắt, bâng quơ đứng sang phía bên kia của Mạnh Xuân, che khuất Ngô Lương Bình kín mít.
Lúc này mới nói: “Tôi sẽ không để em ngã đâu.”
Mạnh Xuân nhận ra Cố Trường An đang đỡ mình, trên mặt hơi ửng đỏ. Huấn luyện quanh năm, trên tay anh có không ít vết chai sần, nhưng lại mang đến cảm giác rất an toàn.
Cố Trường An ở bên cạnh Mạnh Xuân vững vàng bảo vệ cô, nghĩ tới ba chữ “vị hôn thê” lần trước, trong mắt không nhịn được tối sầm lại.
Ai cũng được, chỉ có gã đàn ông đó là không được, trong mắt toàn là sự toan tính. Nếu là người khác anh sẽ không quản nhiều như vậy. Suy nghĩ đột nhiên nảy ra trong đầu khiến Cố Trường An nghi hoặc, tại sao đối với Mạnh Xuân anh lại...
Mạnh Xuân lúc này đột nhiên lên tiếng: “Đồng chí Cố, tôi muốn nhờ anh giúp một việc, có được không?”
Cô vừa chợt nghĩ ra cách làm sao để gọi người trong làng tới, nhìn Cố Trường An hai mắt sáng rực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)