Ngô Lương Bình nói lời này trong lòng có chút không tự tin. Thực sự là người đàn ông trước mặt này quá cao lớn, vẻ mặt lại đanh lại, gã mới chỉ cao đến vai người ta. Nhưng nghĩ tới tiền của Mạnh Xuân, gã đánh bạo tiến lên vài bước.
“Vị hôn thê?” Cố Trường An hơi nới lỏng tay, gương mặt không chút cảm xúc, đôi mắt sâu thẳm từ từ chuyển hướng sang Mạnh Xuân.
Chờ đợi Mạnh Xuân đưa ra một lời giải thích.
Mạnh Xuân không hiểu sao lại thấy hơi mất tự nhiên, kỳ lạ thật!
Nhưng thấy tiếng hét của Ngô Lương Bình khiến không ít người nhìn sang, Mạnh Xuân đành vội vàng nói, “Đồng chí Ngô, tôi không sao, không còn sớm nữa, chúng ta mau đi thôi.”
Nói xong Mạnh Xuân nhìn Cố Trường An bằng ánh mắt phức tạp, đành để lần sau gặp lại sẽ giải thích cho anh vậy.
Cô đi thẳng lên trước, Ngô Lương Bình không dám làm gì người đàn ông cao lớn trước mặt, chỉ đành vội vàng chạy theo Mạnh Xuân.
Cố Trường An một mình cúi đầu đứng lặng tại chỗ hồi lâu.
Còn Mạnh Xuân đã sớm dẫn Ngô Lương Bình tay xách nách mang về đại tạp viện. Cô không vào nhà ngay, mà cầm kẹo sữa và sô-cô-la chia hết cho hàng xóm.
Cả đại tạp viện đều biết, cha mẹ ruột của Mạnh Xuân phái vị hôn phu tới đón cô, ngay cả kẹo hỉ cũng là kẹo sữa và sô-cô-la chưa từng được ăn.
Làm xong tất cả những việc này, Mạnh Xuân mới trở về. Vừa vào cửa, nhìn thấy một túi hành lý nhỏ đặt ở cửa, rõ ràng chính là hành lý của cô.
Hách Hồng Mai sốt ruột nói, “Đồ đạc đều thu dọn xong cho mày rồi, việc của mày cũng làm xong rồi, hai đứa mau đi đi.”
Mạnh Xuân nhận lấy đồ đạc vừa mua từ tay Ngô Lương Bình, nói, “Mẹ, mẹ đừng vội, xem đồ con mua cho mọi người này.”
“Đồ? Đồ gì cơ?” Mạnh Nhị Ni vốn định xem kịch vui, nhìn thấy chiếc khăn lụa trên tay Mạnh Xuân lập tức nhào tới giật lấy.
“Cái này mua cho em à?”
Mạnh đại tẩu cũng thèm thuồng vội vàng bước tới. Không đợi Mạnh Xuân lên tiếng, ả liền tự tiện lục lọi đồ đạc họ mang về, lại lôi ra một chiếc khăn lụa, cười nói, “Ây da! Màu khăn lụa này đúng là hợp với chị.”
Mạnh Xuân mỉm cười đầy thâm ý, lấy rượu và thuốc lá bên trong ra, “Cha, anh cả, hai người cũng có phần. Loại thuốc lá này nghe nói đều là người có tiền mới hút đấy.”
“Cha! Loại thuốc lá này con từng nghe nói rồi, là đồ tốt đấy.” Mạnh Cương thô lỗ giật phắt lấy, như dâng vật báu đưa cho Mạnh Thành Sơn.
Mạnh Thành Sơn nhìn thấy đồ tốt này, vẻ nghiêm nghị trên mặt bị xua tan đi không ít, ông ta cầm chai rượu lên xem xét tỉ mỉ.
Chỉ có Hách Hồng Mai nhận ra có điều gì đó không đúng. Trước kia tiền lương của Mạnh Xuân đều ở chỗ bà ta, con ranh này lấy đâu ra tiền.
Bà ta trừng mắt hỏi, “Mua nhiều đồ thế này hết bao nhiêu tiền? Trong nhà lo cho mày ăn lo cho mày uống, mày còn dám có tư tâm, giấu nhiều tiền như vậy sao?”
Mạnh Xuân cố ý tỏ vẻ kinh ngạc, “Mẹ! Oan uổng quá, con làm gì có đồng nào, những thứ này đều là Ngô Lương Bình bỏ tiền ra mua đấy.”
Ai mà chẳng biết Ngô Lương Bình làm gì có tiền. Nhất thời, Hách Hồng Mai vẫn chưa kịp phản ứng.
Mạnh Xuân chậm rãi nói, “Những thứ này cũng chỉ tốn năm sáu trăm đồng thôi. Ngô Lương Bình ghi sổ bằng mã số nhân viên và địa chỉ đơn vị của cha, anh ấy nói về sẽ trả lại cho cha, cha mẹ cứ yên tâm đi.”
Hách Hồng Mai cũng bị dọa lùi lại vài bước. Mạnh Nhị Ni vốn đang vui vẻ cầm chiếc khăn lụa, bây giờ không dám nhúc nhích. Mạnh đại tẩu và Mạnh Cương thì càng không cần phải nói.
Mạnh Xuân thích thú quan sát biểu cảm của từng người một lượt, tiếp tục buông lời kinh người, “Đúng rồi cha, bọn con còn đi ăn đồ Tây, đại khái tốn hơn một trăm đồng, cũng ghi sổ của cha. Ngô Lương Bình có tiền sẽ trả lại hết thôi.”
Gã thì có tiền gì, không ai rõ hơn bọn họ rằng Ngô Lương Bình chẳng có lấy một xu!
Tiêu tiền của bà ta chính là lấy mạng bà ta.
Hách Hồng Mai hét lên một tiếng như phát điên, cầm lấy túi hành lý trên mặt đất định ném ra ngoài, “Mày cút! Mày cút ngay cho tao! Nhà tao không chứa chấp cái loại phá gia chi tử như mày.
Mày lập tức đi ngay cho tao!”
Mạnh Nhị Ni cũng không chịu kém cạnh. Nghĩ tới việc mình còn chưa từng được ăn đồ Tây, mà Mạnh Xuân lại tiêu tiền của nhà ả đi hưởng thụ cuộc sống.
Tim ả đau như bị người ta khoét ra, ác độc xúi giục Hách Hồng Mai, “Mẹ, cái loại tiện nhân này chính là thiếu đòn, đáng lẽ phải đánh nó một trận, lột sạch quần áo vứt ra ngoài đường.”
Hách Hồng Mai lúc này đã tuyệt vọng, sụp đổ rồi, làm sao còn nghe lọt tai Mạnh Nhị Ni nói gì. Bà ta liền giật phắt lấy chiếc khăn lụa trên tay Mạnh Nhị Ni.
“Trả hàng! Trả hết lại! Chúng ta không cần mấy thứ rách nát này.”
Mạnh Thành Sơn lúc này cũng vội vàng đứng dậy, “Chai rượu này vỡ rồi, những thứ khác Cương tử mày mau đem đi trả lại đi.”
Mạnh Cương vội vàng nghe theo lời dặn của Mạnh Thành Sơn định ra khỏi cửa, vừa mở cửa ra.
Mạnh Xuân lại thản nhiên nói sau lưng, “Đồ của Cửa hàng Hữu Nghị không cho trả lại đâu. Hơn nữa nếu hôm nay cha không đi thanh toán, hóa đơn đó sẽ được gửi thẳng tới đơn vị của cha, trừ vào tiền lương của cha đấy.”
Lời này của Mạnh Xuân lập tức dập tắt tia hy vọng cuối cùng của nhà họ Mạnh.
Biểu cảm trên mặt Mạnh Thành Sơn cũng không giữ nổi nữa, “Đồ con gái phá gia chi tử!”
Cả người Hách Hồng Mai tức giận bốc hỏa. Bà ta vớ lấy chiếc kẹp than trong bếp lao tới, định đánh Mạnh Xuân.
Đúng lúc này, cửa đột nhiên bị người ta đẩy từ bên ngoài vào, các thím các chị trong đại tạp viện đều chen chúc bước vào.
“Hồng Mai à, mấy chị em già chúng tôi đều tới chúc mừng bà đây. Sao bà không nói đây là... gọi là gì của Mạnh Xuân ấy nhỉ?” Thím Tú Lan trong viện vỗ trán, “Vị hôn phu! Còn mang kẹo hỉ tới cho chúng tôi thì chúng tôi mới biết.”
“Còn là kẹo sữa và sô-cô-la nữa chứ, cậu thanh niên này tốt thật đấy, ngày mai tới nhà thím ăn cơm nhé.”
Sô-cô-la!
Đó là thứ gì, bà ta còn chưa từng nếm thử. Cứ nghĩ tới tiền của mình lại tiêu cho đám mụ già gió chiều nào che chiều ấy này, bà ta lại muốn đánh người!
Hách Hồng Mai hận đến mức nắm chặt chiếc kẹp than.
Thím Ngọc chú ý tới sự bất thường trong nhà, nhìn một vòng rồi hỏi, “Chuyện gì thế này, ngày vui thế này, Hồng Mai, bà lăm lăm cái kẹp than thế kia là định đánh ai thế?”
Mạnh Xuân nhếch khóe miệng, kẹo vừa phát bây giờ đã phát huy tác dụng rồi. Cô cố ý giả vờ tủi thân, “Thím ơi! Cháu cũng không biết cha mẹ cháu đột nhiên bị làm sao nữa.
Cháu có lòng tốt mua khăn lụa, rượu thuốc lá cho họ, chỉ là tiền của Ngô Lương Bình để trong hành lý, nên ghi sổ của cha cháu trước, về sẽ trả lại cho họ. Thế mà cha mẹ cháu lại bắt đầu đòi đánh đòi giết, còn đuổi bọn cháu đi.”
“Lão Mạnh, thế này là ông bà không đúng rồi. Có phải là không trả đâu, có cần phải keo kiệt thế không? Đều là tấm lòng hiếu thảo của con cái, Hách Hồng Mai bà ấy không hiểu chuyện, lão Mạnh ông phải hiểu chuyện chứ.”
Thím Ngọc vừa dứt lời, mấy người khác cũng hùa theo, “Đúng thế! Nói cho cùng cũng có tiêu tiền của ông bà đâu, đúng là sướng mà không biết đường sướng.”
Hách Hồng Mai nghẹn một búng máu ở cổ họng không lên không xuống, tức đến mức đầu óc choáng váng. Đây chính là tiêu tiền của bà ta đấy!
Bà ta quả thực là ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ mà không nói được.
Mạnh Thành Sơn có thể nói gì được, chỉ đành hùa theo gật đầu, giải thích, “Chúng tôi là không muốn để con cái tiêu tiền mua mấy thứ này, bọn trẻ kiếm tiền cũng không dễ dàng gì.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)