Bạch Đỗ Quyên rút phắt con dao găm ra, nhắm thẳng về phía Mạc Đại Ni.
Tứ Nhãn và Hắc Hổ đứng cách đó không xa trân trân ngắm nhìn, hoàn toàn không có ý định xen vào hay cản trở hành động của cô.
Lưỡi dao sắc lẹm đâm phập vào cạp quần của Mạc Đại Ni, rạch đứt phăng dải thắt lưng.
Vào thời buổi này, thắt lưng mọi người dùng đều là dây vải dài buộc túm lại để giữ chặt chiếc quần bông.
Vừa cắt đứt dải thắt lưng xong, Bạch Đỗ Quyên chẳng thèm nấn ná thêm giây nào mà cắm cổ quay người bước nhanh về hướng ngược lại.
Vì chân đang mang thương tích nên cô không thể bước đi nhanh nhẹn được, liền giơ tay ra hiệu với Tứ Nhãn và Hắc Hổ:
Nhìn thấy bộ dạng lấm lét mờ ám của Bạch Đỗ Quyên cùng hai chú chó, Bạch Chí Dũng thừa sức đoán được tụi nó vừa mới gây ra trò trống gì, tuy nhiên ông chẳng gặng hỏi nửa lời mà chỉ lặng lẽ giao ba con thỏ và hai con gà rừng vừa săn được cho Bạch Đỗ Quyên xử lý.
Trong lòng đang chột dạ nên Bạch Đỗ Quyên không dám hé răng lớn tiếng, cắm cúi câm lặng làm việc.
Phần nội tạng của gà rừng vốn dĩ rất thơm ngon béo béo ngậy ngậy, nhưng ngặt nỗi hôm nay họ còn phải rảo bước qua rất nhiều địa điểm khác nhau nên Bạch Đỗ Quyên đành không giữ lại nội tạng riêng để cải thiện nữa.
Toàn bộ đống lòng mề đều được ban phát trọn vẹn cho Tứ Nhãn và Hắc Hổ bồi bổ.
Vết máu dính bết trên mõm hai chú chó còn chưa kịp liếm láp cho sạch sẽ thì từ phía dưới thung lũng đã vọng lên tiếng reo hò hốt hoảng của các xã viên.
"Đại Ni!"
"Con bé ấy ngất lịm đi rồi..."
Nghe thấy âm thanh náo động đó, Bạch Chí Dũng liền đưa mắt liếc xéo Bạch Đỗ Quyên một cái.
Bạch Đỗ Quyên mặt không đổi sắc giả vờ như điếc không sợ súng.
Bạch Chí Dũng lại quay phắt sang nhìn chăm chú vào Tứ Nhãn và Hắc Hổ.
Hai chú chó cực kỳ thông minh liền đánh trống lảng tránh ánh mắt của ông, cúi gằm đầu chăm chú liếm láp cẳng trước của mình, tập trung cao độ hệt như trên đời này ngoài việc liếm chân ra thì chẳng còn chuyện gì quan trọng hơn nữa.
Bạch Chí Dũng hừ lạnh một tiếng khe khẽ đến mức khó nhận ra.
Quay lại khung cảnh náo loạn dưới thung lũng.
Tào Thiết Quân cùng đám người chạy thưa quay trở lại, phát hiện con lợn rừng đã chuồn mất tăm mất dạng mới dám dè dặt đặt chân lại gần chỗ Mạc Đại Ni đang nằm bất tỉnh nhân sự.
Một nữ xã viên lớn tuổi bước lên vỗ vỗ mấy cái vào đôi gò má của Mạc Đại Ni.
Mạc Đại Ni từ từ nheo mắt tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã òa lên khóc nức nở.
Mọi người xúm lại hỏi han xem ả có bị thương tích ở đâu không, Mạc Đại Ni thút thít ngẩng đầu lên, vô tình trông thấy Tào Thiết Quân đang lúng túng đứng nép ở phía sau đám đông, cơn tủi thân trong lòng càng dâng trào mạnh mẽ.
"Anh Thiết Quân, sao anh lại nhẫn tâm vứt bỏ em chạy lấy người một mình chứ!"
May trời lạnh giá căm căm nên dẫu mặt Tào Thiết Quân có đỏ lựng lên vì xấu hổ thì mọi người cũng chẳng thể soi ra được.
"Anh... Anh cứ ng tưởng em đang bám sát theo sau chứ." Tào Thiết Quân ấp úng phân bua.
"Hình như chân em bị trật khớp rồi, anh Thiết Quân cõng em về đi." Mạc Đại Ni mếu máo đưa đôi tay ra nài nỉ.
Ánh mắt của mấy xã viên xung quanh bắt đầu liếc nhìn qua lại với đủ thứ biểu cảm kỳ lạ.
Chuyện Bạch Đỗ Quyên và Tào Thiết Quân hủy hôn ước vốn dĩ chưa hề loan tin đồn thổi ra ngoài, ngoại trừ đại đội trưởng và phó đại đội trưởng nắm rõ sự tình thì các xã viên khác hoàn toàn chưa hề hay biết chút gió tanh mưa máu nào.
Hai nhà họ Tào và họ Mạc tất nhiên cũng chẳng dại dột gì đi bô bô cái chuyện mất mặt ấy khắp chốn.
Tào Thiết Quân thấy Mạc Đại Ni khóc lóc thảm thương đáng thương tội nghiệp thì không kìm được mềm lòng:
"Được rồi, để anh cõng em."
Anh ta lững thững tiến lại gần Mạc Đại Ni rồi xoay lưng ngồi thụp xuống, Mạc Đại Ni ngượng ngùng vươn tay ôm chặt lấy cổ anh ta.
Vào khoảnh khắc Tào Thiết Quân vừa dùng sức xốc người đứng phắt dậy, cơ thể Mạc Đại Ni cũng theo đà đứng thẳng lên theo...
Dải thắt lưng đã bị cắt đứt lìa từ lúc nào rơi lả tả xuống lớp tuyết trắng xóa, rớt theo cùng với nó chính là chiếc quần bông của Mạc Đại Ni.
Chiếc quần bông lót vải thô thêu hoa mẫu đơn đỏ rực rơi phịch xuống nền tuyết trắng, đỏ chói lọi đập thẳng vào mắt vô cùng chói chang ngứa ngáy.
Đôi bàn tay vừa quờ quạng vòng ra sau lưng của Tào Thiết Quân vô tình chạm phải phần mông nóng hổi mềm mại của Mạc Đại Ni, xúc cảm da thịt truyền đến rõ mồn một.
Anh ta ngạc nhiên quay phắt đầu lại, đập vào mắt là ánh mắt trố tròn kinh ngạc của mấy xã viên đang chằm chằm dán chặt vào một vị trí nhạy cảm trên cơ thể Mạc Đại Ni.
"Có chuyện gì thế..."
Lời nói của Tào Thiết Quân còn chưa kịp dứt thì anh ta đã sững sờ nhìn thấy chiếc quần bông hoa mẫu đơn đỏ rực đang nằm lăn lóc trên mặt tuyết.
"Á!"
Mạc Đại Ni thét lên chói tai một tiếng kinh hoàng, hoảng loạn xô mạnh Tào Thiết Quân ngã ngửa ra sau.
Tào Thiết Quân không kịp phòng bị nên ngã kềnh mông xuống nền tuyết lạnh ngắt.
Tiếng thét chói tai của Mạc Đại Ni vẫn tiếp tục réo lên.
Cô ta lồm cồm ngồi thụp xuống đất, tay vội vã che chắn thân thể, tay kia với lấy chiếc quần bông định vơ vội mặc vào, ngặt nỗi sự hoảng loạn tột độ khiến cô ta chẳng những che chắn không xuể mà còn không tài nào nhặt nổi cái quần lên gọn gàng, ngược lại vô tình phơi bày trọn vẹn mọi thứ trước mắt toàn thể xã viên đang đứng chầu rìa ở đó.
Chiếc quần lót bươm bướm rách rưới trên người Mạc Đại Ni chi chít những lỗ thủng lớn nhỏ, cái lỗ rách bự chảng nhất chính là nơi vừa vặn bị bàn tay Tào Thiết Quân chạm trúng ban nãy.
Mạc Đại Ni tức tưởi nhục nhã đến mức chỉ muốn đâm đầu xuống tuyết chết quách đi cho rồi:
"Mấy người... mấy người đừng có nhìn nữa!"
Bà cô xã viên lớn tuổi nhanh trí phản ứng lại đầu tiên, vội vàng xông lên che chắn gió rét cho Mạc Đại Ni, đồng thời quát lớn bắt mấy kẻ khác quay mặt đi chỗ khác.
Trong số những người đứng đó còn có cả mấy nam thanh niên trai tráng làng bên.
Mạc Đại Ni run lẩy bẩy vừa khóc vừa vội vã nhét chân vào quần bông, nhưng ngặt nỗi dải thắt lưng đã đứt đứt gãy gãy, cô ta bắt buộc phải dùng một tay túm chặt cạp quần thì mới mong giữ cho chiếc quần không bị tuột phăng xuống đất.
Bộ dạng chật vật nhếch nhác này thì đến cả đứng thẳng người còn khó khăn nói chi đến chuyện lao động sản xuất, đành phải lủi thủi cuốc bộ lếch thếch về làng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
