Thực ra tụi nó vẫn chưa được ăn no hẳn, từ sáng sớm tinh mơ đến giờ thậm chí tụi nó còn chưa được hột cơm nào lót dạ.
Cơn đói cồn cào đang bủa vây thể xác, nhưng bản năng huấn luyện khiến chúng hiểu rõ phần thịt thỏ còn lại thuộc quyền sở hữu tuyệt đối của chủ nhân.
Tứ Nhãn bất thình lình dựng thẳng đôi tai nhọn hoắt, quay phắt đầu hướng về phía rặng rừng rậm rạp.
Trong từng đợt gió lạnh thổi lồng lộng thấp thoáng văng vẳng tiếng con gái gọi nhau.
"Anh Thiết Quân ơi..."
Bạch Đỗ Quyên mỉm cười dùng chính lớp tuyết trắng tinh lau sạch vết máu dính bết trên lưỡi dao găm.
Bọn họ đến đúng lúc lắm rồi đấy.
Ông nội không có ở đây, cô hoàn toàn có thể nhân cơ hội này tự tay tạo ra một món quà "bất ngờ" cho cặp đôi này thưởng thức.
...
Bạch Đỗ Quyên dẫn theo Tứ Nhãn và Hắc Hổ rạp người ẩn nấp sát xuống những hố tuyết sâu ngập đầu, lặng lẽ quan sát tình hình động tĩnh phía trước.
Tại khoảng thung lũng thoai thoải chếch về hướng Tây Bắc, Mạc Đại Ni đang cùng mấy xã viên khác lúi húi nhặt nhạnh cành cây khô, cào quét lá rụng.
Cô ta liên tục hất tung mái tóc bím dài thượt ra phía sau, cái eo uốn lượn đong đưa nhún nhảy liên hồi.
Tào Thiết Quân đứng ngây ngô ngốc nghếch cười hềnh hệch, trông cứ ngố tàu chẳng khác nào con ngỗng đực đần độn.
Bạch Đỗ Quyên thò tay vào trong ngực áo lấy ra một chiếc bánh ngô nướng, bẻ đôi chia đều cho Tứ Nhãn và Hắc Hổ.
"Hai đứa giúp chị một tay nhé, qua bên kia lùa con lợn rừng đang ẩn nấp ra đây cho chị nào."
Bạch Đỗ Quyên hạ giọng thì thầm dặn dò hai chú chó cưng.
Hắc Hổ nuốt trọn miếng bánh vào bụng, lập tức dẫn đầu Tứ Nhãn lao vụt vào trong rặng bụi rậm với tốc độ nhanh tựa mũi tên rời khỏi cung.
Bạch Đỗ Quyên tiếp tục mai phục kiên nhẫn trong hố tuyết trắng xóa.
Cách đó không xa, Mạc Đại Ni vừa lượm củi vừa lững thững bước tới gần, chỉ cách vài bước chân nữa là tới cái bẫy rọ mà thợ săn giăng sẵn, đến lúc đó cô ta sẽ cố tình dẫm chân vào chiếc bẫy này để giăng bẫy "bắt thóp" ép buộc Tào Thiết Quân chịu trách nhiệm.
Muốn đính hôn nhanh gọn lẹ đến thế cơ à?
Rất tuyệt, vậy để tôi nhiệt tình góp sức giúp cho đôi trẻ nhà các người có một màn kịch vui tai náo nhiệt hơn nữa nhé.
Mạc Đại Ni đang cắm mặt cắm mũi gom lá cây khô thì bỗng khựng lại, loáng thoáng nhìn thấy dưới lớp tuyết mỏng có dấu vết bẫy rọ của thợ săn.
Cô ta dường như chợt lóe lên ý định hiểm độc nào đó, liền quay phắt người lén lút liếc trộm Tào Thiết Quân một cái.
Tào Thiết Quân bấy giờ vẫn vô tâm vô phế chẳng hề mảy may chú ý đến những trò tiểu xảo lén lút của cô ta.
Mạc Đại Ni vừa nhón gót toan đưa chân giẫm lên chiếc bẫy, thì bỗng nhiên từ sâu trong lòng núi vang lên tiếng lợn rừng gầm rú chói tai đinh tai nhức óc.
Mọi người nghe tiếng động liền giật mình ngẩng phắt đầu lên nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy từng mảng tuyết lớn cuồn cuộn cuộn cuộn đổ ập xuống hệt như những đợt sóng thần khổng lồ.
Một con lợn rừng to lớn điên cuồng lao thục mạng cắm đầu cắm cổ ngã nhào xuống bãi tuyết, cái thân hình đồ sộ lăn lộn lấm lem bùn tuyết vun vút lao thẳng xuống thung lũng...
"Lợn rừng húc kìa!"
Các xã viên hoảng hốt hét toáng lên, mạnh ai nấy cuống cuồng tìm chỗ ẩn nấp tránh né.
Vị trí đứng của Mạc Đại Ni lại nằm ngay chính giữa đường tiến của con lợn rừng, cô ta hoảng loạn quay người cắm cổ chạy tháo thân:
"Anh Thiết Quân ơi cứu em..."
Cô ta vốn định hé miệng gọi Tào Thiết Quân chạy đến xả thân che chở cho mình, ngặt nỗi đến khi quay đầu lại mới tá hỏa nhận ra cái tên Tào Thiết Quân nhát gan ấy đã cắm cổ chạy trốn mất hút từ đời nào rồi.
Con lợn rừng vừa gầm thét vừa lăn lộn húc tung bới dọc sườn dốc, Mạc Đại Ni không kịp né tránh nên bị thân hình nặng trịch của con lợn húc văng lên không trung rồi rơi phịch xuống nền tuyết, đôi tròng mắt trợn ngược lên rồi ngất lịm đi tại chỗ chẳng còn biết trời đất là gì nữa.
Những xã viên khác từ sớm đã chạy trốn mất dạng từ đời nào, lúc nguy cấp thế này chẳng ai còn rảnh rỗi tâm trí để bận tâm đến ai khác.
Bạch Đỗ Quyên kiên nhẫn đợi cho đến khi bóng dáng đám đông chạy mất tăm mất dạng hoàn toàn mới thong thả chống gậy bước tới.
Cô cúi đầu liếc nhìn Mạc Đại Ni đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất, sau đó bình thản rút từ trong thắt lưng ra một con dao găm sáng loáng.
Tứ Nhãn và Hắc Hổ đã khôn khéo dừng lại đứng chờ từ cách đó không xa, con lợn rừng kia thấy động tĩnh đã hoảng hốt cắm cổ trốn biệt tus nên chúng cũng không thèm đuổi theo nữa.
Bạch Đỗ Quyên tuốt trần lưỡi dao găm sắc lẹm, chĩa thẳng mũi dao về phía Mạc Đại Ni...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)