Một nữ xã viên tốt bụng động lòng trắc ẩn đành bước ra cất tiếng gạt nước mắt dìu ả ta lầm lũi đi xuống núi.
Mạc Đại Ni lúc này đã hoàn toàn quên bén mất cơn đau nhức do vụ trật khớp chân lúc nãy, cắm cổ cắm cằm vắt chân lên cổ chạy tháo thân như ma đuổi.
Tào Thiết Quân thẫn thờ ngây dại đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng Mạc Đại Ni đang khuất dần xa tít.
Không biết từ góc độ nào trong đám đông phía sau đột ngột văng vẳng tiếng thì thầm to nhỏ:
"... Không ngờ nhìn trắng trẻo nõn nà phết..."
Tào Thiết Quân câm nín không dám quay đầu lại nhìn.
Anh ta trước đây luôn cảm thấy việc sánh đôi cùng Bạch Đỗ Quyên là một việc vô cùng mất mặt, hạ thấp thể diện bản thân.
Anh ta cho rằng Bạch Đỗ Quyên vừa mới mất bố ruột, lại phải nương nhờ sống ké dưới mái hiên nhà cha dượng, cưới một đứa như thế thà cưới Mạc Đại Ni còn hơn vạn lần!
Thế nên ngay vào khoảnh khắc Mạc Đại Ni chủ động ra hiệu đưa tình ngỏ ý với anh ta, anh ta đã chớp lấy cơ hội gật đầu đồng ý chẳng mảy một chút do dự.
Hơn nữa, Mạc Đại Ni hoàn toàn khác biệt với Bạch Đỗ Quyên, cô ta y hệt như một thiếu nữ khuê nữ chính hiệu.
Biết dịu dàng, biết làm nũng nịu vòi vĩnh, lại luôn miệng cần sự che chở bảo bọc của anh ta.
Điều này đem lại cho lòng tự tôn của một thằng con trai như anh ta sự thỏa mãn vô bờ bến.
Ngược lại, nhìn sang con bé Bạch Đỗ Quyên làm lụng hùng hục như trâu như ngựa chẳng có nổi một mớ quần áo tử tế để mặc, quanh năm suốt tháng lếu thếu đôi dép cao su rách nát, mái tóc thì bù xù rối tung.
Thế nhưng, màn kịch vừa xảy ra ban nãy lại khiến anh ta cảm thấy nhục nhã bẽ bàng hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Mạc Đại Ni vừa bị bao nhiêu ánh mắt đàn ông nhòm ngó, thậm chí cả chỗ kín đáo nhất trên người... cũng bị thiên hạ nhìn thấy sạch sành sanh rồi còn gì...
...
Bạch Đỗ Quyên thu dọn gọn gàng số thỏ rừng và gà rừng vào trong sọt tre chắc chắn.
Tiếng ồn ào huyên náo dưới thung lũng của Mạc Đại Ni cuối cùng cũng lịm dần, cô thừa biết con ả đó đã muối mặt cuốn xéo về làng rồi.
Vừa rồi tiếng thét lanh lảnh chói tai của Mạc Đại Ni vang lên lớn như thế, chắc chắn khung cảnh lúc ấy phải kích thích và đặc sắc lắm đây.
Nghĩ đến đây, khóe môi Bạch Đỗ Quyên không kìm được mà vẽ nên một nụ cười nhạt đầy khoái chí.
Bạch Chí Dũng điều khiển chiếc xe trượt tuyết lướt băng băng qua suốt hơn hai tiếng đồng hồ, cho đến tận sát thời điểm ngọ trưa mới cập bến một khu rừng rậm chắn gió nằm khuất sau sườn núi.
"Chỗ trước mặt kia chính là cái hầm cọc của thằng nhóc tóc trắng."
Bạch Chí Dũng vươn ngón tay trỏ về phía xa tít.
Bạch Đỗ Quyên nheo mắt phóng tầm mắt nhìn hồi lâu mà chẳng thấy bóng dáng thứ gì khác ngoài những tán cây rậm rạp.
"Đi theo ông."
Trèo xuống khỏi xe trượt, Bạch Chí Dũng vươn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, hai ông cháu cẩn thận dò dẫm từng bước chân lún sâu vào lớp tuyết dày cộp.
Đúng lúc họ tiến sát đến gần một đống củi mục chất đống ngổn ngang, từ trong đống tuyết dày đột ngột chồm vụt ra hai con chó con hung hăng lao tới.
"Gâu gâu gâu!"
Tụi nó dường như quen biết Tứ Nhãn và Hắc Hổ nên định nhào đến giở trò đánh úp phủ đầu.
Trái lại, Tứ Nhãn và Hắc Hổ tỏ ra vô cùng điềm tĩnh chững chạc, hoàn toàn phớt lờ màn khiêu khích trẻ con của hai con chó non.
Lúc này Bạch Đỗ Quyên mới giật mình nhận ra hóa ra thứ trước mặt hoàn toàn không phải một đống củi mục bỏ đi, mà thực chất là một hầm cọc ẩn mình cực kỳ kín đáo.
Cánh cửa ra vào của căn hầm được ngụy trang tài tình hệt như một khúc gỗ mục xù xì.
Bạch Chí Dũng cất tiếng hô lớn về phía đống củi bên cạnh: "Nhị Lang, tao đây."
Một chú chó ta thuần chủng màu đen tuyền từ gầm đống củi vọt nhanh ra ngoài, vừa cẩn trọng quan sát vừa phe phẩy cái đuôi lấy lòng.
"Nó tên là Nhị Lang, còn con đứng đằng sau lưng cháu tên là Tham Cẩu." Bạch Chí Dũng quay đầu giới thiệu với Bạch Đỗ Quyên.
Bạch Đỗ Quyên giật mình quay phắt đầu lại, tá hỏa phát hiện một chú chó lai lông đen trắng đang lặng như tờ rón rén tiếp cận hòng định lén úp sọt cô từ phía sau.
"Tụi nó đều quen biết ông, với lại cũng rất thân thiết với Tứ Nhãn và Hắc Hổ, chỉ có con Tham Cẩu này là thích bày trò ác ý trêu ngươi nhất, chắc nó thấy cháu là người lạ mới muốn hù dọa thử tài cháu đấy thôi."
Bạch Chí Dũng trừng mắt lườm Tham Cẩu một cái sắc lẹm:
"Không được phép dọa nạt con bé nghe chưa, bằng không lần sau tao cắt phần thịt thỏ của mày đấy."
Tham Cẩu dường như nghe hiểu tiếng người, lập tức ngoe nguẩy cái đuôi tít mù, ra điều ngoan ngoãn vô hại vô cùng.
Bạch Đỗ Quyên cúi gập người, đưa bàn tay ra cho hai chú chó con ngửi mùi quen thuộc trước.
Hai chú chó con thận trọng hếch mũi ngửi ngửi, giữ khoảng cách chứ không dám xáp lại gần quá.
"Rất được đấy chứ?" Bạch Chí Dũng cất lời hỏi dò.
"Vâng, rất cẩn trọng và có chủ kiến riêng."
Những con chó hễ cứ thấy người lạ réo gọi là mừng quýnh quấy tít lên bám lấy không hẳn đã là giống chó săn ưu tú.
Chó săn thực thụ bắt buộc phải có chính kiến riêng của mình, đồng thời phải tuyệt đối trung thành với chủ nhân, mang một ý chí kiên định sắt đá.
"Chúng ta vào trong nhà thôi, nếu cháu ưng ý thì lát nữa ông sẽ ngỏ lời với thằng nhóc tóc trắng đó, lúc về chúng ta dắt trọn cả hai đứa nó đi luôn."
Một giọng nam trầm ấm khàn khàn cất lên từ phía trong.
Nghe âm chất thì chủ nhân của giọng nói ấy tuổi đời hãy còn rất trẻ.
Bạch Đỗ Quyên thoáng chút bất ngờ.
Bị thân hình cao lớn của Bạch Chí Dũng che khuất tầm nhìn nên cô chưa thể trực tiếp diện kiến khuôn mặt của gã trai tóc trắng ngay lập tức được.
Bạch Chí Dũng nghiêng người nhường đường rồi cất tiếng giới thiệu:
"Đây là cháu gái Đỗ Quyên của ông, nó đang theo ông học nghệ thuật săn bắn, sau này ông sẽ để nó thay ông chạy việc vặt sang đây lấy thuốc."
Chiếc lò sưởi đốt củi bên trong căn hầm tỏa ra hơi ấm áp sực nức, ngồi bệt ngay cạnh chiếc bàn thấp là một gã trai trẻ khoác chiếc áo choàng da thú sờn cũ.
Nhìn gương mặt thanh tú tuấn tú ấy thì có lẽ anh chỉ mới bước sang tuổi đôi mươi, thế nhưng ngặt nỗi trên đỉnh đầu anh lại mọc một mái tóc bạc trắng phau tựa như người cao tuổi.
Gã thanh niên tóc bạc chậm rãi ngẩng phắt đầu lên nhìn thẳng về phía cô.
Vào khoảnh khắc bốn ánh mắt chạm nhau chan chát, Bạch Đỗ Quyên cảm giác trái tim trong lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt lại đầy bất ngờ.
Một thứ cảm giác kinh hoàng tột độ bủa vây toàn bộ tâm trí cô.
Gương mặt này... cả hai kiếp trước cô đều đã từng tận mắt chứng kiến!
Và mỗi một lần chạm trán với anh, đều đúng vào thời điểm sinh tử mịt mờ khi hạn chết của cô đang kề cận ngay trước mắt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

