Chiếc xe trượt tuyết bon bon tiến sâu vào trong núi, nhờ có sự am hiểu tường tận địa hình của Bạch Chí Dũng nên dọc đường đi vô cùng thuận buồm xuôi gió.
Tuy nhiên, trên xe lại chở thêm một mình Bạch Đỗ Quyên nên hai chú chó kéo xe có phần hơi quá sức.
"Xem ra phải kiếm thêm hai con chó nữa mới được." Bạch Chí Dũng lầm bầm tính toán.
"Ông ơi, ông kiếm cho con hai con chó nữa được không ạ?"
Bạch Đỗ Quyên quay phắt đầu lại nhìn đăm đăm vào Bạch Chí Dũng, trong đôi mắt ánh lên vẻ mong chờ tha thiết:
"Nhưng mà ông phải tự tay huấn luyện cho cháu đấy nhé, tính khắp cả đại đội chúng ta chắc chẳng tìm được người thợ săn nào giỏi giang bằng ông đâu."
Nhớ đến điểm này, Bạch Đỗ Quyên không kìm được mà thoáng chút tiu nghỉu chán nản.
Đây là thời buổi đói kém giáp hạt ngặt nghèo, nhà nào nhà nấy nghèo rớt mồng tơi túng quẫn trăm bề, đừng nói chi đến việc nuôi chó, ngay cả cái ăn qua ngày cho người sống còn chẳng đủ no, lấy đâu ra dư dả lương thực mà đút cho chó ăn.
"Chỗ thằng nhóc tóc trắng kia đang nuôi hai con chó con được năm tháng tuổi đấy, nếu cháu thích thì cứ dắt tụi nó về nuôi." Bạch Chí Dũng cất lời bảo.
"Cậu ta là bạn của ông ạ?" Bạch Đỗ Quyên gặng hỏi dò xét.
"Cũng coi như là thế."
"Cậu ta cũng là một tay thợ săn lão luyện trong rừng sâu à?"
Bạch Chí Dũng bỗng nhiên ngửa cổ cười lớn ngặt nghẽo, tiếng cười của ông khiến Bạch Đỗ Quyên ngơ ngác chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
"Ông cười gì thế ạ?"
"Ha ha ha ha... Có gì đâu... ha ha ha..."
Bạch Đỗ Quyên: "..."
Cô thầm nhủ trong lòng có lẽ bản thân đã đoán trật lất rồi, cái tên nhóc tóc trắng ấy chắc chắn không phải là thợ săn rừng già.
Nhưng rốt cuộc cậu ta là thần thánh phương nào chứ?
Cả hai kiếp trước cô chưa từng nghe qua bất cứ thông tin gì về nhân vật này.
Càng nghĩ, cô lại càng dâng lên sự tò mò tột độ đối với gã trai tóc trắng bí ẩn đó.
Chiếc xe trượt chẳng mấy chốc đã dừng chân tại địa điểm đặt bẫy ống của Bạch Chí Dũng.
"Loại bẫy sập kiểu này cháu còn nhớ cách làm không đấy?"
Bạch Chí Dũng vừa cúi người hí hoáy sắp xếp mớ dụng cụ trên tay vừa cất giọng hỏi Bạch Đỗ Quyên.
"Cháu nhớ chứ, hồi trước bố đã từng dạy cháu rồi, kiểu này gọi là giăng bẫy ống."
Cô từng được theo chân bố lên núi kiểm tra bẫy rọ vào những năm tháng ấu thơ nên đã sớm nằm lòng cách làm.
Chỉ cần tìm một đoạn bọng cây rỗng ruột khoét bổ đôi ở chính giữa, biến nó thành hai nửa máng hình vỏ trấu úp vào nhau.
Ở giữa một nửa máng đục khoét một cái lỗ nhỏ, phần trên dựng cột chốt sập, cài chốt hãm vươn dài ra phía trước, sau đó dùng một cây gỗ đứng chống giữ cố định lại là chiếc bẫy ống đã hoàn thành.
Khi những con thú hoang chui qua đường ống khoét rỗng ấy sẽ vô tình chạm vào chiếc chốt bên trong, nửa khúc máng nặng trĩu ở phía trên sẽ lập tức sập xuống kẹp chặt lấy phần lưng của con mồi, khiến nó bị vô hiệu hóa hoàn toàn không sao cựa quậy được.
Phương thức săn bắn dùng bẫy máng sập này còn có tên gọi khác là "giăng bẫy ống", chuyên dùng để tóm gọn các loài động vật hay chui rúc hang hốc như thỏ rừng, chồn hương.
Bạch Đỗ Quyên khom lưng cúi người móc từ chiếc bẫy ống vừa giăng từ mấy hôm trước ra một con thỏ rừng béo múp.
Sau khi trói chặt con thỏ lại, ông tìm ngay một cái miệng hang gần đó để bố trí lại chiếc bẫy ống cho cẩn thận.
Hai người tổng cộng rà soát sáu vị trí đặt bẫy, nhưng chỉ có vỏn vẹn bốn cái là tóm được con mồi.
Thu hoạch được trọn vẹn bốn con thỏ rừng béo tốt, kết quả này khiến Bạch Đỗ Quyên vô cùng phấn khởi hào hứng.
Đi đến đoạn suối nước chảy róc rách, Bạch Chí Dũng dừng chân nghỉ ngơi lấy sức, tiện thể bảo cô nhân cơ hội làm sạch mổ bụng đám thỏ này luôn.
"Ông đi qua đằng kia kiểm tra mấy cái bẫy ống nữa xem sao, chân cháu đang bị thương thì cứ ngồi đây đừng di chuyển lung tung."
Bạch Chí Dũng chống gậy trượt tuyết một mình lủi thủi bước đi.
Bạch Đỗ Quyên trải một tấm da thú sạch sẽ lên phiến đá phẳng lì ven suối, ngồi chễm chệ bên trên bắt đầu mổ xẻ phần nội tạng lũ thỏ.
Vài lùm cây rậm rạp cách đó không xa bỗng văng vẳng tiếng lợn rừng hừ hừ phì phò.
Tứ Nhãn và Hắc Hổ cực kỳ mẫn cảm nhạy bén dựng thẳng tai lên nghe ngóng, nhưng tụi nó không hề phát ra tư thế muốn tấn công nghênh chiến, xem ra con lợn rừng này vóc dáng còn khá nhỏ, chưa đủ sức cấu thành mối đe dọa nguy hiểm.
Bạch Đỗ Quyên cầm con dao găm rạch một đường dứt khoát trên bụng con thỏ, toàn bộ phần nội tạng bên trong đều được nhường trọn vẹn cho Tứ Nhãn và Hắc Hổ bồi bổ.
Hai chú chó chỉ đớp vài miếng đã nuốt sạch bách, thòm thèm liếm láp chóp mũi liên hồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



