"Cô nhìn một cái là biết món đồ đó có tác dụng gì sao?"
Tự Miểu ngạc nhiên lên tiếng.
An Thầm đưa tay xoa cằm rồi gật đầu.
Tự Miểu mỉm cười thấu hiểu, trong lòng đã có đáp án.
"Cô bơi lên trước đi, tôi sẽ phá hủy nơi này."
"Được."
An Thầm ngoan ngoãn bơi lên trên.
Chân vừa chạm bờ, dưới đáy nước đột ngột chấn động như có người ném bom, xé toạc mặt nước tung bọt cao hàng chục trượng. Hơn mười con thủy quỷ văng lên không trung rồi lập tức hóa thành màn sương máu.
Đây là lần đầu tiên An Thầm cảm nhận chân thực sức mạnh áp đảo của đặc vụ cấp cao.
Hoàn toàn chẳng cần tuân theo lề lối nào, một khi thực lực vượt xa đám thủy quỷ, người ta dư sức bỏ qua mọi điểm yếu hay luật lệ.
Mặt đất theo sau rung chuyển dữ dội.
Bóng dáng Tự Miểu dần hiện ra trên bờ, ung dung hướng về phía ba người:
"Giải quyết xong rồi nhé."
"Giỏi quá!"
An Thầm chân thành cảm thán.
"Muốn học không? Tôi dạy cho."
"Nhưng tôi không có năng lực hệ thủy."
"Biết đâu sau này lại có, đây là danh thiếp của tôi, cần gì cứ liên lạc."
Tự Miểu nháy mắt với An Thầm, đưa tay vuốt lọn tóc gợn sóng như tảo biển rồi biến mất tăm trước mặt ba người.
"Dị văn quy tắc biến mất rồi!"
"Đã giải quyết xong!"
Đội hậu cần thấy sơn trang trở lại bình thường liền vội vã khiêng cáng xông vào tìm kiếm cứu nạn.
Nhóm An Thầm, Bạo Bạo và Liệp Cẩu lập tức bị ấn chặt xuống cáng đưa đi kiểm tra.
"Khoan đã, bọn tôi không sao! Mọi người kiểm tra Xích Thầm là được, tôi và Liệp Cẩu đâu có xuống nước!"
Bạo Bạo quýnh quáng định nhảy xuống nhưng lại bị đè ngược trở lại.
"Không được! Nhỡ đâu mang nội thương thì sao! Bắt buộc phải kiểm tra toàn diện."
An Thầm ngoan ngoãn nằm im để người ta khiêng đi.
Đỡ phải đi bộ sung sướng thế này, chẳng hiểu sao hai người kia lại bài xích đến vậy.
Tự Miểu lúc này rảo bước tới chỗ Long Lục, môi nở nụ cười tươi rói:
"Đặc vụ mới của các anh tài năng phết nhỉ, thảo nào được đặc cách tuyển thẳng."
Tiêu rồi.
Long Lục tặc lưỡi than thầm.
Cuối cùng vẫn bị bại lộ. Nghĩ lại cũng đúng, ba người kia đều là lính mới, An Thầm lại càng non nớt hơn.
Làm sao chống đỡ nổi cáo già như Tự Miểu.
"Đúng vậy…"
"Nhưng đâu cần phải giấu kỹ thế, năng lực của cô ấy phát huy được khối tác dụng đấy."
"Nói thì nói vậy, nhưng việc Xích Thầm nhìn thấu điểm yếu của quái vật quá mức nổi trội so với những người khác, để lộ quá sớm…"
Nghe vậy, Tự Miểu nhướng mày:
"Anh nói là, cô ấy nhìn thấu được năng lực của quái vật?"
Chết tiệt.
Hóa ra cô ta không biết?!
Long Lục nghẹn họng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Ba đứa lính mới không khai, rốt cuộc lại do chính miệng anh nói toẹt ra hết???
"Không phải, chuyện này…"
"Cô ấy chẳng những nhìn thấu điểm yếu của quái vật mà còn liếc mắt một cái là biết ngay công dụng của vật phẩm dị văn, các anh quản lý kiểu gì mà điều tra năng lực nhân viên sơ sài thế."
Tự Miểu dứt lời liền cười mỉm biến mất.
Người phụ nữ này vẫn khó nhằn như xưa! Mới dăm ba câu đã bị xỏ mũi dắt đi.
Từ nay anh tuyệt đối không thèm nói chuyện với cô ta nữa.
Bạch Kỳ đang chuẩn bị làm báo cáo dị văn, nghe tiếng chửi thề của đội trưởng liền giật nảy mình.
Chắc mẩm lại bị phó cục trưởng thành phố Bái Đô chơi vố đau rồi.
An Thầm nằm trên cáng đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Ở trong dị văn quy tắc cô không thấy mệt, nhưng vừa thoát ra ngoài là cảm giác rã rời lập tức ập tới.
Tựa như một giấc mộng dài dằng dặc.
Cô lại mơ về ngày gặp gỡ chú Trần.
"Cháu gái, sao lại ra nông nỗi này, nằm ngủ ngoài đường một mình nguy hiểm lắm!"
"Cút…"
An Thầm thuở nhỏ mình mẩy đầy thương tích nằm bẹp trong vũng bùn, đôi mắt dán chặt vào người đàn ông đang bước tới.
Ánh mắt của cô bé làm chú Trần xót xa thấu tim. Một đứa trẻ bé tẹo mà trong mắt chất chứa toàn sự cảnh giác cùng nỗi sợ hãi.
Sợ dọa cô bé hoảng thêm, chú Trần gọi điện nhờ một bà lão mang theo quần áo sạch sẽ tới giúp.
Hai người túc trực suốt một đêm, An Thầm mới chịu đứng dậy đi theo họ.
"Chú sẽ bán cháu lấy tiền sao?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Thầm lấm lem bùn đất, duy chỉ có đôi mắt sáng trong veo. Cô bé rụt rè nhìn chú Trần.
"Không đâu, cháu ngoan."
"Vậy sao chú lại dẫn cháu đi?"
"Vì chúng ta có duyên."
Dứt lời, bóng lưng chú Trần ngày một mờ xa.
Đừng đi, đừng đi…!
Cô muốn há miệng gọi níu lại, song cổ họng như bị câm, cắn răng gắng sức vẫn không thể phát ra nửa âm thanh.
"Xích Thầm… Xích Thầm?"
Bên tai văng vẳng tiếng gọi, An Thầm mơ màng hé mắt, lờ mờ trông thấy một…
Cái đầu sắp hói?
Bên cạnh còn có Long Lục và Khô Nha.
"Cục trưởng, sao ngài lại đến đây."
Nhận ra người đứng đầu Cục giám sát dị văn, An Thầm vội vàng ngồi dậy.
"Đội hậu cần báo lại cháu ngủ liền hai ngày chưa tỉnh, sợ có chuyện không hay nên ta chạy qua xem sao. Thấy cháu bình an là ta yên tâm rồi, ta về trước đây."
Cục trưởng cười ha hả, dáng vẻ hiền từ phúc hậu.
Ông đặt túi đồ bổ mua cho An Thầm xuống bàn, đưa mắt ra hiệu với Khô Nha rồi quay lưng bước ra ngoài.
Cửa phòng bệnh vừa khép lại, ông lão đã lập tức áp tai nghe ngóng.
"Tự Miểu có nói hay làm gì cô không?"
Khô Nha đi thẳng vào vấn đề.
Đến lượt An Thầm ngơ ngác.
Cô ta thì làm gì được mình chứ, đều là đặc vụ với nhau cả mà.
"Không có? Câu hỏi kỳ lạ thật."
"Cô ta không buông lời chèo kéo mời mọc gì cô sao?"
An Thầm gãi đầu móc tấm danh thiếp Tự Miểu đưa ra khỏi túi.
"Đưa danh thiếp thì có tính không? Cô ta bảo khi nào cần cứ liên hệ."
Cục trưởng nghe tới đó liền tông cửa gào lớn:
"Không được!!"
Tiếng hét thành công thu hút ánh nhìn của ba người trong phòng.
"Cục trưởng, ngài nghe lén ngoài cửa đấy à?"
Giữa bầu không khí ngượng ngùng, An Thầm buông một câu còn phá vỡ giới hạn hơn.
"Haha."
Khô Nha nhịn không nổi bật cười.
"À há há há, ta đang đứng gọi điện ngoài cửa, tai thính quá nên vô tình nghe thấy thôi. Mấy đứa cứ tiếp tục đi."
Cục trưởng vội vàng chữa ngượng, lôi điện thoại trong túi ra áp lên tai.
"A lô a lô? Ừ cậu nói tiếp đi."
Cánh cửa khép lại, An Thầm trưng ra vẻ mặt khó hiểu.
"Mọi người lạ thật đấy."
Long Lục lúng túng quay lưng đi.
Khô Nha thu lại nụ cười, điềm đạm cất lời:
"Tôi cũng chẳng thích vòng vo, nói thẳng luôn nhé. Tự Miểu là phó cục trưởng thành phố Bái Đô bên cạnh, lần này sang đây danh nghĩa là lấy tài liệu nhưng thực chất là dò la tin tức của cô đấy."
"Dò la tin tức của tôi á?"
An Thầm nghệch mặt ra.
Chẳng thể ngờ có ngày lại có người cất công lặn lội từ thành phố khác đến đây chỉ vì cô.
Cảm động thật sự.
"Ừ, cô được đặc cách tuyển thẳng, mục năng lực tôi cũng cố tình để trống. Chắc chắn bọn họ đều muốn moi móc thông tin."
"Ra vậy, thế thì tôi chưa để lộ gì đâu."
An Thầm cẩn thận nhớ lại từng chi tiết lúc tiếp xúc với Tự Miểu.
Người phụ nữ đó chỉ biết cô có khả năng nhìn ra công dụng của vật phẩm dị văn.
Chuyện này chắc chẳng to tát gì đâu nhỉ?
"Tôi lỡ miệng nói rồi."
Long Lục ngượng ngùng hắng giọng.
"Lộ thì lộ thôi, không lộ thì thám viên mấy thành phố khác cũng tìm đủ mọi cách moi móc, có phòng bị đằng trời."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
