Khô Nha vốn cảm thấy làm vậy chẳng cần thiết. Đằng nào cũng lộ rồi, Cục còn giấu giếm làm gì nữa.
Cục làm thế này chẳng qua vì sợ An Thầm bị nẫng tay trên, hoặc bị tổng bộ trên Thượng Kinh điều đi mất. Nhưng người không muốn ở lại thì rốt cuộc cũng chẳng giữ được. Nếu An Thầm muốn có tương lai phát triển tốt hơn, chẳng lẽ sau này cô không rời đi sao?
"Đúng lúc tôi đang rảnh, cục trưởng cũng đang vểnh tai nghe trộm bên ngoài, nên tôi hỏi thẳng luôn. Xích Thầm, nếu năng lực của cô được báo cáo lên trên, cấp trên muốn đưa cô đến nơi tốt hơn để phát triển, cô có đồng ý không? Hoặc giả dụ Cục Quản lý Dị văn ở thành phố khác muốn lôi kéo cô, cô có đi không?"
Nghe Khô Nha hỏi vậy, An Thầm đáp lời không chút do dự:
"Không."
Đơn Khánh là nơi chứa đựng quá nhiều kỷ niệm giữa cô và chú Trần, hơn nữa mộ của chú ấy cũng nằm ở đây. Cô chạy đi chỗ khác để làm gì?
"Tôi chẳng bận tâm chút nào đến chuyện phát triển tương lai của bản thân, cũng không muốn rời khỏi Đơn Khánh."
Nói xong, An Thầm lại tò mò hỏi Khô Nha.
"Nhưng mà, thám viên cũng được phép nhảy việc sao?"
"Được chứ, hồi trước tôi suýt chút nữa đã dẫn cô nhảy việc rồi đấy."
"Vì sao?"
"Hiểu lầm! Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!"
Cục trưởng vội vàng đẩy cửa bước vào giải thích. An Thầm nghiêm túc nhìn ông, ngỏ lời mời:
"Cục trưởng, hay là ngài vào đây cùng nói chuyện luôn đi."
"…"
Khô Nha phớt lờ vị cục trưởng đang đứng ngượng ngùng nhìn trời ngoài cửa. Anh lấy cuốn sổ tay nhỏ mang theo bên mình ra.
"Cô nói cụ thể về năng lực của mình xem, tôi nghe Bạo Bạo kể năng lực của cô đa dạng lắm."
"Được. Tính đến hiện tại, tôi có thể nhìn thấy tên gọi cũng như quy tắc trên đầu quái vật. Nội dung quy tắc bao gồm cả tập tính và phương thức tấn công của chúng. Với quái vật yếu, tôi nhìn thấy trực tiếp quy tắc nhắm vào nó. Còn với loại mạnh hơn, tôi phải chạm vào chúng hoặc ép chúng vào thế yếu thì mới có khả năng nhìn ra.
Ngoài ra, thi thoảng tôi còn kích hoạt được nguyên nhân cái chết lúc sinh thời của quái vật. Tới giờ tôi mới chỉ thấy điều này ở ông chú bảo vệ tòa 22, bản thân tôi cũng chưa nắm rõ lắm.
Về vật phẩm dị văn, tôi đọc được ngay tên và tác dụng của chúng. Hình như tôi còn giao tiếp được với động vật bị dị biến trong dị văn quy tắc nữa. Nói đúng hơn là tôi hiểu chúng nói gì. Lần này may nhờ con Samoyed dị biến kia, tôi mới phát hiện ra điểm sinh thành nằm dưới nước."
Khô Nha vừa gật đầu, tay vừa ghi chép liên tục.
"Cô còn nhớ mình có được năng lực này thế nào không?"
Chuyện này An Thầm không rõ thật, cô lắc đầu.
"Lần đầu tiên rơi vào dị văn quy tắc, tôi đã phát hiện ra mình có thể nhìn thấy rồi."
"Cũng bình thường thôi, có vài thám viên tự nhiên sở hữu năng lực trong tình huống không rõ ràng mà."
Ghi chép xong, Khô Nha cất gọn cuốn sổ nhỏ.
"Tôi đã báo với bộ phận điều phối rồi, mỗi tháng sẽ dành ra một tuần không xếp nhiệm vụ cho cô."
"Tại sao?"
"Cô cần đặc huấn. Dù hai nhiệm vụ trước cô hoàn thành khá xuất sắc, nhưng vài chỗ vẫn cần phải huấn luyện lại."
Đặc huấn??
"Đặc huấn cái gì?"
"Thể lực, kỹ năng thực chiến, cùng mọi khía cạnh liên quan đến dị văn quy tắc. Cô là thám viên ghi danh dưới trướng tôi, không thể để lúc người khác hỏi đến lại mù tịt cái gì cũng không biết được. Phải rồi, con Samoyed đó… chủ sơn trang không nhận lại nữa."
Khô Nha dứt lời, An Thầm chau mày hỏi:
"Sao lại không nhận nữa?"
"Chắc do thấy bộ dạng con Samoyed sau khi dị biến đáng sợ quá, gã sợ bị thương. Thế nên gã vứt quách cho chúng ta, bảo tự liệu mà xử lý, không ai nhận nuôi thì đem tử hình. Trích nguyên văn lời gã đấy."
An Thầm tức tối đập bàn, bật dậy khỏi giường. Sợ hãi rồi đùn đẩy cho Cục Quản lý Dị văn thì cô còn hiểu được, chứ không ai nhận nuôi thì đem tử hình là có ý gì??
"Gã không cần thì đưa đây cho tôi!"
"Tôi cũng có ý đó."
Khô Nha mỉm cười gật đầu.
Bấy giờ, con Samoyed đang bị nhốt trong một căn phòng nhỏ. Nó sốt sắng sủa ầm ĩ, chạy vòng vòng liên tục. Nó chẳng hiểu cớ sao đột nhiên mình lại bị nhốt lại. Có ai không, nó không thích chỗ này!
Cánh cửa chợt mở bung, ánh sáng ấm áp bên ngoài rọi vào căn phòng nhỏ tối om. Đánh hơi thấy luồng khí tức quen thuộc, con Samoyed vội lao tới, ra sức cọ cọ vào bắp chân An Thầm.
"Ư ử… ử… (Nhốt em ở đây làm gì! Em sợ!)"
"Không sao, chị tới đón em đây. Có muốn về nhà cùng chị không?"
An Thầm xoa đầu nó, nụ cười hiền hòa.
"Gâu! (Đi!)"
"Mày chắc không?"
Khéo lát nữa Cục Lâm nghiệp lại mò tới gõ cửa bây giờ.
An Thầm xua tay, lấy gói bưu kiện mà con Samoyed đang kéo xuống. Vị streamer ẩm thực kia không biết dò la địa chỉ của cô từ đâu mà gửi ít nấm hoang dã Vân Bắc đến trạm trung chuyển gần đó, người ở trạm vừa gọi điện bảo cô qua lấy.
"Mày xem mấy thứ này đi."
Bảo mẫu số một mở thùng hàng ra, kinh ngạc ra mặt. Đồ này không hề rẻ đâu.
Con Samoyed cứ nhất quyết chen vào giữa, cuống cuồng sủa inh ỏi:
"Gâu! Gâu gâu! (Ăn được không? Ngon không?!)"
Sang ngày thứ hai, An Thầm bắt xe tới Cục Quản lý Dị văn. Trong lòng cô vừa tò mò vừa phấn khích, không biết đợt đặc huấn của Khô Nha sẽ ra sao.
Trở lại hồi chưa bị tàn tật, chú Trần từng là huấn luyện viên võ thuật. Thời An Thầm mới cắp sách tới trường, vì tính tình rất kỳ quái nên cô không hòa hợp được với bạn học, kết quả là bị bắt nạt. Chú Trần biết chuyện vừa giận vừa xót, thế là ngày nào chú cũng bắt An Thầm rèn luyện thể lực, tập đánh mộc nhân.
Đồng thời, chú cũng dạy dỗ An Thầm. Nếu học không giỏi thì không sao, chỉ cần biết tự vệ để không bị bắt nạt là được. Còn nếu học giỏi, trở nên lợi hại rồi thì tuyệt đối không được dùng nắm đấm để mặc sức làm hại người khác. Học thành tài rồi, phải đi giúp đỡ những kẻ cũng đang bị ức hiếp giống như mình.
An Thầm rất ngoan ngoãn vâng lời. Dù bản thân thấy phiền phức, nhưng mỗi khi chạm trán chuyện bất bình, cô luôn đứng ra can thiệp. Có điều không phải lần nào làm việc tốt cô cũng nhận được lời cảm ơn.
Khô Nha đã đứng đợi An Thầm từ sớm. Lúc cô bước lên võ đài quyền anh, anh vẫn đang cầm bút máy viết tài liệu trên tay. Làm quan lớn bận rộn thật đấy.
"Đến rồi à?"
Thấy An Thầm xuất hiện, Khô Nha gập tập tài liệu lại, đặt sang một bên.
"Biết quấn băng tay không?"
Xem ra định dạy cô đánh quyền anh thật. An Thầm gật đầu, cầm dải băng tự quấn lấy hai tay.
"Trước đây từng tập luyện chưa?"
"Tập qua một chút."
"Ồ?"
Khô Nha không ngờ An Thầm lại có chút nền tảng.
"Vậy đánh thử đi, để tôi xem căn bản của cô đến đâu."
Đợi An Thầm quấn xong băng tay, Khô Nha chủ động ra đòn trước. Trong mắt An Thầm, lúc Khô Nha lao tới tấn công, tốc độ của anh đột nhiên chậm lại. Dù vậy nhưng vẫn rất nhanh.
Cô xoay người chớp nhoáng, tung cú đấm bằng tay phải, nhưng lập tức bị Khô Nha đỡ được. Hai người đánh qua đáp lại, thu hút sự chú ý của đám nhân viên đi ngang qua.
"Ma mới này thế mà đánh ngang ngửa với phó cục trưởng cơ à?"
"Rõ ràng phó cục trưởng chưa dùng hết sức kìa."
"Chưa dùng hết sức mà cũng giỏi lắm rồi! Ở cục chúng ta, trừ mấy vị kia ra thì có ai đỡ nổi đòn của phó cục trưởng đâu."
Rốt cuộc, An Thầm vẫn không đánh lại Khô Nha, cô mệt lả nằm vật ra sàn.
"Nền tảng tốt đấy, cô thế này đâu phải chỉ tập qua một chút, rèn luyện từ bé tới lớn luôn rồi nhỉ?"
Khô Nha không ngờ, An Thầm lại mang đến cho anh thêm một niềm vui bất ngờ nữa.
"Vâng."
(Tui đổi xung hô bà Sam với nữ chính nhé!!!)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
