"Ai gọi điện thoại thế?"
Tự Miểu mỉm cười cất tiếng hỏi.
"Đồng nghiệp của tôi, bên cô ấy đang thực thi nhiệm vụ nên gọi hỏi xem chỗ tôi có đặc vụ nào sở hữu năng lực hệ thủy không. Chán thật, tôi vừa xem qua, các đặc vụ hệ thủy đều đang vướng nhiệm vụ cả rồi."
"Ây, chẳng phải có tôi ở đây sao?"
"Nhưng chị…"
"Đã cất công đến đây rồi, các cậu gặp khó khăn làm sao tôi lại ngoảnh mặt làm ngơ cơ chứ?"
Tự Miểu vừa dứt lời liền thong thả đứng dậy.
"Gửi địa chỉ nhiệm vụ qua điện thoại cho tôi nhé."
"Ây da…"
Nguyên Thuật day day trán. Sao lại trùng hợp có mặt Tự Miểu ở đây cơ chứ. Chị ta là người tinh ranh nhất.
Nhưng quả thật hiện tại rất cần chị ta giúp một tay.
Thế là Bạch Kỳ lại nhận được điện thoại.
"Có người tới chi viện sao? Tuyệt quá, là ai vậy?"
Nguyên Thuật ho khan hai tiếng, chột dạ đáp:
"Tự Miểu."
"Ai cơ?"
"Tự Miểu của thành phố Bái Đô, tỉnh Mạnh Xuyên sát vách chúng ta."
Long Lục vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, vừa nghe thấy cái tên này liền bật thót lên.
"Sao cô ta lại đến đây?!"
"Chị ta tình cờ ghé Cục chúng ta lấy tài liệu, chắc là nghe loáng thoáng được nội dung cuộc gọi rồi. Tôi sợ nói lấp liếm thì chị ta càng nghi ngờ hơn, dẫu sao mọi người cũng biết chị ta…"
Tinh ranh đến mức nào rồi đấy.
Nguyên Thuật đã rất cẩn thận, nhưng đành chịu, Tự Miểu quả thực khiến người ta phòng bất thắng phòng.
"Đã đến rồi thì đành chịu vậy."
Long Lục day trán, Bạch Kỳ cũng vò đầu bứt tai.
Cấp trên vừa mới dặn dò phải giữ bí mật nghiêm ngặt.
Xích Thầm ơi là Xích Thầm, cô ngàn vạn lần đừng có bộc lộ bản thân đấy nhé!
"Hình như hai người đang nhắc đến tôi?"
Tự Miểu đột ngột xuất hiện, nở nụ cười dịu dàng với hai người.
"Chào Phó cục."
"Chào Phó cục!"
Long Lục và Bạch Kỳ giật bắn mình, lập tức đứng nghiêm giơ tay chào Tự Miểu.
"Tôi đâu phải Phó cục của các cậu, không cần chào trang trọng thế đâu. Tôi đã nắm rõ tình hình rồi, tôi vào trong trước đây."
Tự Miểu chớp mắt với hai người, thoắt cái cả cơ thể hóa thành làn sương mờ rồi tan biến tại chỗ.
Người của thành phố Đan Khánh lại căng thẳng với mình như vậy.
Xem ra bên trong ẩn chứa bí mật gì đó rồi.
"Thôi xong, cô ta chắc chắn đánh hơi được gì rồi. Chỉ đành cầu nguyện Xích Thầm khiêm tốn một chút, đừng làm lộ năng lực của mình ra."
Long Lục bất đắc dĩ tiếp tục chợp mắt, anh đâu thể cản không cho Tự Miểu vào trong.
Dù trong hoàn cảnh nào thì việc giải quyết dị văn quy tắc vẫn phải đặt lên hàng đầu.
Phía bên này, An Thầm cùng Bạo Bạo và Liệp Cẩu đang ngồi nghỉ trong một gian đình. Qua thiết bị liên lạc, Bạch Kỳ báo đã tìm được người chi viện, dặn họ nán lại chờ một lát.
"Gâu!"
Samoyed đánh hơi thấy điều bất thường, sủa lớn vào khoảng không.
"Sao thế?"
An Thầm lập tức nâng cao cảnh giác, chú chó này sẽ không sủa vống lên nếu không có nguyên cớ.
"Ây da! Không ngờ lại bị chú cún con phát hiện ra trước tiên."
Tự Miểu chầm chậm hiện thân. Bạo Bạo và Liệp Cẩu lập tức bật dậy thủ thế.
"Thật ngại quá, làm các vị giật mình rồi. Xin tự giới thiệu, tôi là Tự Miểu, đặc vụ đến từ thành phố Bái Đô sát vách."
An Thầm không nhìn thấy quy tắc nào trên người đối phương, liếc qua thẻ tên rồi bước tới bắt tay.
Khả năng vận dụng năng lực của cô ấy đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa.
An Thầm thầm cảm thán trong lòng, thành thật đáp:
"Tôi được đặc cách tuyển thẳng vào Cục giám sát dị văn."
"Tuyển thẳng sao? Thế thì càng khó hơn nữa, được đặc cách vào Cục chứng tỏ cô giỏi xuất chúng đấy."
Người kịp phản ứng đầu tiên là Bạo Bạo, cô ấy bước lên kéo An Thầm ra sau.
"Sao chị cứ liên tục dò hỏi thông tin nội bộ của Cục chúng tôi thế."
"Bởi vì tôi hiếu kỳ thôi mà. Cô là Bạo Bạo đúng không, tôi nhớ cô. Hồi đó tôi là một trong những giám khảo chấm thi cho cô đấy. Tôi chấm cho cô 8.5 điểm lận."
"Hả? Thật vậy sao?!"
Đôi mắt Bạo Bạo sáng rực lên. Đợt đó cô ấy suýt chút nữa đánh trượt bài kiểm tra vì dính chấn thương. May nhờ một vị giám khảo hào phóng cho điểm cao nên mới suýt soát vượt qua vạch chuẩn.
Chỉ có thể nói, người duy nhất trong đội có chút mưu mẹo thì mưu mẹo lại chẳng đáng là bao.
Liệp Cẩu chứng kiến cách Tự Miểu vận dụng năng lực điêu luyện cũng nảy sinh lòng sùng bái.
Mấy chú mèo Tom tội nghiệp cứ thế bị đùa bỡn trong lòng bàn tay.
"Vậy hiện giờ mọi người tính làm gì tiếp theo?"
Tự Miểu cất tiếng hỏi, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào An Thầm.
"Chúng tôi suy đoán điểm tạo lập nằm dưới đáy nước, ngặt nỗi nước quá sâu, bên dưới lại có thủy quỷ rình rập nên không dám hành động bứt dây động rừng. Do đó mới cần đến một đặc vụ thao túng được nguyên tố thủy."
An Thầm vừa dứt lời, Tự Miểu suy ngẫm khoảng hai giây rồi lên tiếng:
"Tôi có thể hóa lỏng để hòa vào dòng nước, đồng thời bảo vệ an toàn tính mạng cho một đặc vụ đi cùng. Ai trong số các người sẽ xuống đó?"
Dù miệng hỏi là ai đi, song ánh mắt cô ấy vẫn ghim thẳng vào An Thầm.
Giả sử cục trưởng thành phố Đan Khánh chứng kiến cảnh này, chắc chắn sẽ tức đến giậm chân bành bạch.
Đồ mưu mô xảo quyệt.
Bạo Bạo cân nhắc kỹ lưỡng rồi quay sang nhìn An Thầm.
"Trong ba người chúng ta, năng lực của Xích Thầm là phù hợp nhất."
Bạo Bạo khẳng định.
Hàng mi Tự Miểu khẽ rung, cô ấy quay đầu mỉm cười hỏi An Thầm:
"Cô đi chứ?"
"Ừm, để tôi đi, quả thực tôi là người phù hợp nhất."
"Được, vậy chúng ta xuất phát thôi."
Tự Miểu rất tò mò không biết An Thầm sở hữu loại năng lực gì.
Đến Nguyên Thuật cũng phải cẩn thận che giấu, e rằng cục trưởng đã đích thân ban lệnh phong tỏa thông tin.
Thế thì cô ấy lại càng muốn biết hơn.
Sợ bị các thành phố khác nẫng tay trên đến mức ấy sao? Năng lực này rốt cuộc kinh diễm nhường nào cơ chứ.
Tự Miểu phủ lên người An Thầm một lớp khiên bảo vệ hình thành từ nước, bảo cô trực tiếp nhảy xuống. Ngay sau đó, cả người Tự Miểu hóa thành vũng nước rồi hòa mình vào lòng hồ.
An Thầm nhảy theo. Trong tích tắc, một lớp màng mỏng bao bọc lấy xung quanh cô.
Có thể hô hấp được.
Đỉnh thật!
Lòng hồ đúng như dự đoán của họ, đen ngòm sâu không thấy đáy.
Tuy nhiên An Thầm đã chuẩn bị từ trước, cô lấy chiếc đèn pin chống nước do Liệp Cẩu chuẩn bị ra.
Bật công tắc lên, cảnh vật dưới nước lập tức hiện ra rõ mồn một.
Xung quanh đã có vài con thủy quỷ nhăm nhe rình rập, nhưng e ngại uy áp từ Tự Miểu nên chúng không dám tiến lại gần.
Mang đến một loại cảm giác duy mỹ rằng hễ mon men tới gần là hồn bay phách lạc ngay.
An Thầm chậm rãi lặn xuống, độ sâu của hồ này ít nhất cũng phải vài chục mét.
Xuống đến tận đáy, cô phát hiện một căn nhà xây bằng gạch ngói.
Nhà gạch ngói? Dưới đáy nước lại có nhà gạch ngói sao?
"Xem ra đây chính là điểm tạo lập rồi."
Âm thanh của Tự Miểu vang lên bên trong lớp khiên chắn, An Thầm gật đầu xác nhận.
Tiến vào trong căn nhà, An Thầm có cảm giác mình vừa bước vào một chiều không gian nhỏ bé cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Đẩy cánh cửa gỗ ra, cô dùng đèn pin soi sáng bên trong.
Kết quả, trên tường treo la liệt những tấm da mặt người!!
[Mặt nạ Sợ hãi.
Người dùng đeo lên sẽ rơi vào ảo giác, nhìn thấy thứ mà mình khiếp sợ nhất.]
[Mặt nạ Than khóc.
Người dùng đeo lên sẽ khóc lóc không ngừng cho đến khi mù lòa.]
[Mặt nạ Phẫn nộ.
Người dùng sẽ đánh mất lý trí… ]
…
Mỗi lớp da mặt đều mang một công dụng khác nhau, trông sởn gai ốc.
"Đều là vật phẩm dị văn cả."
Tự Miểu tỏ ra không mấy kinh ngạc. Dẫu sao với thân phận đặc vụ cấp A, những cảnh tượng hoành tráng hơn thế này cô ấy đã kinh qua không ít.
An Thầm gỡ một tấm da mặt xuống.
[Mặt nạ Hoán đổi.
Người dùng có thể tráo đổi khuôn mặt với một người khác.
Vật phẩm tiêu hao, chỉ sử dụng được một lần.
Nếu một bên không muốn đổi lại, bên kia sẽ vĩnh viễn không thể khôi phục dung mạo.]
Cái này không tồi, không gây chết chóc hay tàn phế.
Dù cô chẳng rõ cầm nó làm gì, nhưng biết đâu sau này lại có dịp dùng đến!
"Sao lại lấy cái này?"
Tự Miểu tò mò hỏi.
"Vì cái này có ích hơn đôi chút, những đạo cụ dị văn khác quá mức tàn bạo."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

