"Thấy chưa, cho dù chị đồng tình và chấp nhận yêu cầu của em, em vẫn chọn cách giết chị thôi."
An Thầm thản nhiên bẻ gập cổ tay con bé, ném phăng con dao lên giường.
"Chị lừa em!"
Bé gái trừng mắt nhìn An Thầm đầy hung tợn.
An Thầm chỉ bình tĩnh nhìn lại.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã nhận ra.
Con bé này là một kẻ tàn độc.
Ngày trước khi còn chưa trốn khỏi tay bọn buôn người, cô từng bắt gặp thứ khí chất tương tự trên người vài kẻ.
Bọn buôn ma túy thường nhào nặn những đứa trẻ mười ba, mười bốn tuổi để thực hiện các phi vụ đoạt mạng.
Lâu dần, những đứa trẻ ấy ngập tràn lệ khí, chỉ liếc mắt thôi cũng đủ rợn người.
Lần đầu tiên chạm mặt bé gái này, An Thầm đã cảm nhận được thứ hơi thở quen thuộc đó.
Lời con bé nói hoàn toàn có cơ sở, bố mẹ thường xuyên hành hạ nó.
Thế nhưng bản thân nó cũng biến chất, trở nên tàn ác và hung hãn hơn cả đấng sinh thành.
Trói chặt bé gái xong xuôi, An Thầm báo cáo tình hình cho Bạch Kỳ.
Cậu kinh ngạc khi biết cớ sự lại thành ra thế này, lập tức dặn cô mang theo hung khí, phía bên này sẽ thông báo cho các đặc vụ khác vào đưa thi thể ra ngoài khám nghiệm.
"Dù sao em cũng chỉ là một kẻ giết người, vứt em lại trong này chẳng phải xong chuyện rồi sao."
Thấy An Thầm định đưa mình đi, bé gái hờ hững buông lời.
"Chị không có tư cách xử lý em, nhiệm vụ của chị chỉ là đưa người sống ra ngoài. Còn ra đó rồi em ra sao thì phải xem pháp luật định đoạt thế nào."
Giật thử dải dây thừng bện bằng khăn tắm, thấy cũng khá chắc chắn.
An Thầm nắm đầu dây dắt đi, bé gái mang khuôn mặt vô hồn cất bước theo sau.
"Chị ơi, em nghe nói hoàn cảnh gia đình của các đặc vụ đều rất tốt. Chắc chị chưa từng bị bố mẹ đánh đòn bao giờ, lại còn là cục cưng bảo bối của cả nhà nữa."
An Thầm phớt lờ, cứ thế lững thững đi xuống lầu.
"Chị vốn dĩ không đồng cảm với em, bởi chị đâu hiểu được cảm giác này. Gia đình chị hạnh phúc nhường nào, bố mẹ đều yêu thương chị."
"Chị đồng tình với em thì mang lại tác dụng gì sao?"
Thấy An Thầm chịu mở miệng, bé gái nhoẻn miệng cười.
"Chẳng có tác dụng gì cả, nhưng nó khiến em cảm thấy bố mẹ mình quả thực rất quá đáng."
"Đúng vậy, bố mẹ em rất tồi tệ. Vậy còn em trai em thì sao? Thằng bé trông chưa đầy năm tuổi. Lúc em ra tay, nó có vì sợ hãi mà liên tục gọi tiếng chị ơi không?"
Bé gái chực chờ nói thêm điều gì đó để khơi gợi sự áy náy nơi An Thầm, nhưng lại bị một câu đâm trúng tim đen.
"Nó vô tội chắc? Nó mới là ngọn nguồn của mọi cớ sự! Tất cả đều tại nó!"
"Bây giờ lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu thằng bé sao? Người sinh ra chị em em rốt cuộc chẳng phải là bố mẹ sao? Dẫu không có sự xuất hiện của em trai, liệu bố mẹ có đối xử tốt với em không?"
Câu hỏi của An Thầm làm con bé cứng họng. Nó thẫn thờ nhìn đôi bàn tay đang bị trói chặt của mình, lặng thinh.
Dường như… là không.
Bản thân nó chưa bao giờ nhận được tình thương, dù cho có đứa em trai kia hay không thì vẫn vậy.
Chẳng qua sau khi đứa em ra đời, mọi mâu thuẫn của nó như tìm được chỗ để trút giận.
Vậy nên nhân lúc bố mẹ không chú ý, nó không kìm nén nổi sát ý, ra sức cào cấu để lại vết hằn trên người thằng bé.
An Thầm chẳng buồn đoái hoài xem quá khứ của con bé đau khổ ra sao, cô chỉ muốn nó ngậm miệng lại.
Vừa bước ra khỏi khách sạn, bé gái lại lên tiếng.
"Chị ơi, chị kể em nghe thử xem, những đứa trẻ được bố mẹ yêu thương chiều chuộng sẽ có dáng vẻ thế nào?"
"Không biết."
Nét mặt An Thầm dửng dưng.
Cô thực sự không biết.
Bé gái đinh ninh An Thầm không muốn tiếp lời, tự lẩm bẩm một mình.
"Em ghen tị lắm, ghen tị với cuộc sống của mọi người. Chị là đặc vụ, tương lai sáng lạn, e rằng thuở nhỏ chưa từng nếm trải chút khổ cực nào."
"Xin lỗi nhé, em hiểu lầm rồi. Chị không cha không mẹ, hồi bé bị bọn buôn người bán qua bán lại không biết bao nhiêu bận, từng đi móc túi, cướp giật, bới rác mà ăn. Nếu so ra, ngày tháng của em còn sung sướng chán, ít ra còn được vào tận khu sơn trang sang trọng này vui chơi. Thế nên em đừng có mở miệng ra là kể khổ với chị, than vãn nhầm người rồi."
"Vậy dựa vào đâu mà bây giờ chị sống tốt như thế?"
Đối mặt với lời chất vấn, An Thầm chọn cách im lặng.
Dựa vào việc cô gặp được chú Trần, đón nhận sự dạy dỗ từ chú, được chú uốn nắn thành một con người đúng nghĩa.
Nghĩ về điểm này, cô vẫn còn may mắn chán.
Đi thêm vài trăm mét cạnh khách sạn là có thể dùng thiết bị xé rách lãnh địa. An Thầm kích hoạt thiết bị, đưa bé gái ra ngoài.
Bạch Kỳ đã báo cảnh sát từ trước, người vừa ra tới nơi liền được giao nộp cho lực lượng chức năng.
"Thực ra chị cũng suýt trở thành người giống em, đúng không?"
An Thầm dừng bước, sau đó lại cất bước tiến về phía trước.
Lời con bé nói không sai.
Trước đây cô cũng từng suýt giải phóng con thú hoang ẩn nấp sâu thẳm trong lòng.
Bạch Kỳ mừng rỡ hân hoan, nhiệm vụ lần này trôi chảy ngoài sức tưởng tượng!
Dù có bốn người bỏ mạng nhưng phần lớn những người sống sót đều được giải cứu an toàn.
Tỷ lệ sinh tồn cao đến mức khó tin, và toàn bộ công lao này đều thuộc về Xích Thầm!
Nhờ cô liên tục cung cấp tình báo mà hành động cứu viện của các đặc vụ diễn ra hết sức thuận lợi.
Giờ chỉ còn việc tìm ra điểm tạo lập và phá hủy lãnh địa nữa là xong!
"Xích Thầm! Tôi hành động cùng cô nhé!"
Bạo Bạo sáp lại gần, nhìn An Thầm với vẻ mặt đầy phấn khích.
"Cô nghỉ ngơi xong rồi à?"
"Khỏe lại từ lâu rồi, nghe Bạch Kỳ bảo mọi người đều được cứu hết nên tôi đứng đợi cô đây."
"Được, vậy cùng vào trong thôi."
Đôi mắt Bạo Bạo sáng bừng lên, vội vã gật đầu rồi ngoan ngoãn bám đuôi An Thầm.
Hiện tại An Thầm vẫn chưa có manh mối gì về điểm tạo lập. Nút thắt của vấn đề chỉ có thể nằm ở chỗ thủy quỷ, Kẻ vô diện, hoặc phải đợi quy tắc mới xuất hiện.
Đúng rồi.
Chợt nảy ra một tia sáng trong đầu, An Thầm vẫn chưa bắt tay thực hiện ý tưởng của mình.
"Chúng ta đi tìm quái vật."
"Hả? Tìm quái vật làm gì."
Bạo Bạo vẫn chưa kịp lọt tai.
"Tất nhiên là xử đẹp chúng rồi."
An Thầm vung vẩy con dao phay lớn, ý chí chiến đấu sục sôi.
Hả??
Bạo Bạo khẽ nuốt nước bọt.
Cô có nên nhắc nhở Xích Thầm một tiếng, rằng bình thường đám đặc vụ bọn họ cứ hễ né được quái vật là sẽ né cho bằng sạch…
Nhìn lại con dao phay lớn kia, cảm giác càng thêm… lạc quẻ.
Cứ như chuẩn bị đi mổ lợn vậy.
"Đi thôi!"
Cùng lúc này, những con quái vật đang lùng sục săn mồi hoàn toàn không hay biết, một cuộc thảm sát đẫm máu đang cận kề.
"Quái vật thường do người chết biến thành, lẽ nào sơn trang nghỉ dưỡng này từng có rất nhiều người chết đuối sao?"
Bạo Bạo tò mò suy đoán, An Thầm lại thấy cô ấy nói rất có lý.
"Lập luận sắc bén đấy, Kẻ vô diện có thể phái sinh, còn thủy quỷ thì rõ ràng không chỉ có một con."
An Thầm giơ ngón cái tán thưởng Bạo Bạo. Tiếp đó như phát hiện ra điều gì, cô xách dao phay lao vọt lên trước.
Bạo Bạo chưa kịp ngại ngùng đã thấy An Thầm chạy biến mất dạng như một cơn gió.
Có bóng người!
Xem ra là Kẻ vô diện.
Vừa định xông lên hỗ trợ, cô lại thấy An Thầm chẳng màng ra đòn mà chỉ đi vòng quanh con quái vật quan sát.
An Thầm đơn thuần muốn tìm xem còn quy tắc nào mình vô tình bỏ sót hay không.
Nhưng phỏng chừng là hết rồi.
Xử lý xong Kẻ vô diện bằng chiếc gương mang theo, cô có phần hụt hẫng.
Sao ở phó bản trước cô lại dễ dàng nhìn thấu nguyên nhân cái chết của tay bảo vệ cơ chứ?
"Nếu không có cô, đám đặc vụ bọn tôi còn mướt mồ hôi mới giải quyết xong mấy Kẻ vô diện này. Khả năng nhìn thấu điểm yếu quái vật của cô đúng là quá sức tiện dụng!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
