"Năng lực của tôi không phải là cái này."
An Thầm chợt nhớ ra mình vẫn chưa báo cáo chi tiết năng lực cho Cục.
Dù sao thì mọi người cũng nắm được sơ bộ rồi.
"Hả? Nhưng mà…"
Ai cũng đồn đại như vậy mà.
Đây là lần đầu tiên cô ấy biết trên người quái vật cũng tồn tại quy tắc.
"Con người phải tuân thủ quy tắc, quái vật tự nhiên cũng vậy. Hơn nữa, chúng còn có quy tắc riêng. Ví dụ như thủy quỷ chỉ có thể tập kích khi người ta bước đến bờ hồ, bởi vì nó sẽ không thể hô hấp nếu rời khỏi mặt nước. Kẻ vô diện thì cần người ta nhận nhầm và lên tiếng chào hỏi mới đạt đủ điều kiện ăn thịt.
Tương tự như vậy, khi đặc vụ chúng ta đối đầu với quái vật mà không biết quy tắc nhắm vào chúng là gì thì sẽ ứng phó rất vất vả. Nhưng một khi nắm được điểm yếu, việc đối phó sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Và điểm yếu đó, chính là những quy tắc ràng buộc quái vật."
Nghe An Thầm từ tốn giải thích, Bạo Bạo càng thêm sùng bái.
"Trời ạ, vậy bọn họ nói đâu có sai, cô quả thực là vũ khí tối thượng của Cục giám sát dị văn chúng ta!"
"Cũng đâu đến mức phóng đại như vậy chứ."
"Sao lại không! Năng lực này của cô thực sự hiếm có và quan trọng lắm đấy."
Trước đây cô ấy vẫn luôn đinh ninh rằng quái vật thuộc về dị văn quy tắc.
Nhưng sau khi nghe Xích Thầm phân tích, Bạo Bạo đã thay đổi suy nghĩ.
Mọi người đều quen thói gán ghép dị văn quy tắc và quái vật làm một, nhưng biết đâu chừng chúng hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau.
"Cho nên vừa nãy cô muốn thử xem có thể phát hiện thêm quy tắc trên người Kẻ vô diện không à?"
"Đúng thế, tiếc là không tìm thêm được gì."
An Thầm cất dao phay đi.
"Đi thôi! Chúng ta đi lùng đám quái vật khác!"
Giờ lại đến lượt Bạo Bạo trở nên sục sôi ý chí chiến đấu.
Từ trước tới nay cô ấy chưa từng oai phong lẫm liệt đến thế.
Hai người dự định đi dọc theo tuyến đường chỉ dẫn trên bản đồ để kiểm tra sơn trang một vòng, tiện tay diệt sạch mọi quái vật ngáng đường.
"Không thể không nói, phong cảnh của sơn trang nghỉ dưỡng này đẹp thật đấy."
Đúng lúc hai người đi tới một hòn non bộ giữa sân vườn. Cây cối xanh mướt ướt át, hoa tươi đua nở khắp chốn, nước sông gợn sóng lăn tăn, một chiếc thuyền nhỏ đậu hờ hững ven bờ.
An Thầm khá ưng ý với phong cách sân vườn đậm nét Trung Hoa này.
Tiến lại gần thêm chút nữa, bên tai chợt vang lên tiếng kim loại va chạm loảng xoảng.
"Có tiếng đánh nhau!"
Bạo Bạo vừa dứt lời, hai người đưa mắt nhìn nhau rồi tức tốc chạy về phía phát ra âm thanh.
Là một gã đàn ông đang giao chiến với một con…
Sói?
Trong sơn trang nghỉ dưỡng này mà cũng có sói sao?
Toàn thân con sói trắng muốt, chỏm đuôi điểm xuyết vài nhúm lông đen, trông khá bảnh bao.
"Liệp Cẩu!"
Bạo Bạo nhận ra đó là Liệp Cẩu, vội vàng giục An Thầm.
"Chúng ta mau qua giúp một tay đi."
An Thầm gật đầu, nhưng lại dõi mắt quan sát con sói trắng với vẻ đầy khó hiểu.
Không có quy tắc nào hiện lên.
Nó không phải quái vật.
Bạo Bạo xông đến trước mặt Liệp Cẩu, rút khẩu súng bạc đặc chế của mình ra rồi ngoái đầu hỏi.
"Xích Thầm! Cô có nhìn thấy quy tắc của con quái vật này không?"
"Không thấy."
An Thầm lắc đầu.
"Đến cô mà cũng không thấy quy tắc, lẽ nào con sói này là loại quái vật hung hãn lắm sao?!"
"Không, nó không phải quái vật."
An Thầm vừa dứt lời, con sói trắng bỗng rền rĩ vài tiếng oan ức rồi chạy tót về phía cô.
Liệp Cẩu cuống cuồng la lớn.
"Cẩn thận!"
Ngờ đâu con sói trắng lại cọ cọ vào bắp chân An Thầm đầy vẻ thân thiết.
??
Tình huống gì thế này.
An Thầm ngồi xổm xuống vuốt ve đầu nó, sói trắng càng thêm hưng phấn, suýt chút nữa đã chồm lên người đòi liếm láp cô.
"Ư ử… ử."
Sói trắng lại ăng ẳng vài tiếng, An Thầm trầm mặc.
Hình như cô nghe hiểu con… sói này đang nói gì thì phải?
"Chuyện này là sao đây, nó quen cô à Xích Thầm?"
"Không quen. Nó vừa mách với tôi là người đàn ông kia vừa thấy nó đã đòi đánh, lại còn liên mồm gọi nó là quái vật, nó thấy tủi thân lắm."
"Hả?"
Liệp Cẩu cũng vò đầu bứt tai ngơ ngác, đưa mắt nhìn Bạo Bạo.
"Cô nghe hiểu tiếng sói sao?!"
Bạo Bạo càng thêm thấy lạ, đồng chí Xích Thầm này rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy.
"Ăng ẳng! Gâu!"
Sói trắng lại sủa ăng ẳng về phía Bạo Bạo, An Thầm đưa tay xoa đầu nó.
"Nó bảo nó không phải sói, là chó."
"Ờ… ha ha, ra là cún con à, thế sao lại lớn phổng phao như sói vậy chứ?"
Liếc nhìn chú chó, An Thầm hờ hững đưa ra phán đoán.
"Con người tiến vào dị văn quy tắc còn được cường hóa cơ thể, huống hồ gì là động vật? Chuyện này cũng bình thường thôi. Có điều đa phần chỉ là những dị biến nhỏ, nhóc tì này lại biến đổi lớn quá."
Bật thiết bị để liên lạc với Bạch Kỳ, sau khi dò hỏi ông chủ sơn trang, Bạch Kỳ trả lời.
"Ông chủ vừa xác nhận trong sơn trang đúng là có nuôi một chú chó, nhưng mà là chó Samoyed."
Sa… Samoyed á?
Nhìn con sói trắng đang ngoan ngoãn thè lưỡi trước mặt, An Thầm đưa tay day trán.
Samoyed lột xác thành sói trắng luôn sao??
Tắt thiết bị liên lạc, An Thầm thông báo với hai người kia.
"Phá án rồi, đây đúng là chó, lại còn là giống Samoyed."
"A a a bé Samo, tôi thích chó Samo nhất đời!"
Bạo Bạo phấn khích chạy ào tới vò vò đầu chó Samoyed, nó cũng cuống quýt cọ cọ đầu vào tay cô ấy.
Đúng là đồ ngốc.
An Thầm bật cười rồi quay sang nói với Liệp Cẩu.
"Cũng may không phải là giống chó dữ dị biến, nếu không e rằng chẳng dễ giải quyết thế này đâu."
"Ừ, may mà có cô phát hiện ra, cảm ơn nhé."
Liệp Cẩu cũng hơi ngại ngùng khi bản thân phải chật vật đánh nhau nửa ngày trời với một con chó Samoyed.
Hóa ra nó lao vào anh chỉ vì muốn giỡn thôi.
"Chúng ta đi thôi."
An Thầm cất tiếng, Bạo Bạo luyến tiếc vuốt ve thêm mấy cái rồi mới vẫy tay chào tạm biệt Samoyed.
"Ư ử… ử."
Samoyed rên rỉ đầy tủi thân nhìn mấy người họ, An Thầm bước chậm lại rồi hỏi.
"Mày không muốn ở lại đây sao?"
"Gâu!"
"Vậy mày muốn đi theo bọn tao à?"
"Gâu gâu!"
"Tuyệt quá đi mất!"
Tuy Bạo Bạo chẳng rành tiếng chó, nhưng cô ấy cũng thừa hiểu giờ bọn họ có thể dắt theo chú chó nhỏ này rồi.
"Liệu có bất tiện không?"
Liệp Cẩu có chút chần chừ.
"Nó đánh hòa tay được với anh thì chắc cũng không đến nỗi ngáng chân đâu."
An Thầm hờ hững đáp, hoàn toàn không ý thức được câu nói của mình có hơi đắc tội người khác.
Liệp Cẩu cũng thuộc tuýp người ruột để ngoài da, chẳng hề thấy mếch lòng, ngược lại còn thấy An Thầm nói rất có lý.
Biết đâu chú chó này lại giúp ích được gì thì sao!
Thế là nhóc Samo vinh quang gia nhập đội ngũ.
Trong đội chỉ có mỗi An Thầm nghe hiểu nó sủa gì, nên Samoyed quấn quýt lấy cô nhất.
An Thầm suy đoán là do Samoyed bị dị biến khá nhiều, nhưng lý do cụ thể vì sao mình nghe hiểu tiếng chó thì cô cũng mù tịt.
"À đúng rồi Xích Thầm, cô giao tiếp được với bé Samo mà. Chẳng phải nó là cún của sơn trang này sao, chắc nó rành đường xá ở đây lắm nhỉ?"
Bạo Bạo lên tiếng hỏi.
An Thầm vỗ tay cái bốp, hình như đúng là vậy.
Cô ngồi xổm xuống, Samoyed háo hức sủa vang.
"Gâu gâu! [Mọi người muốn đi đâu á~]"
"Mày ngửi được mùi của quái vật không?"
"Gâu! [Quái vật là gì thế?]"
"Quái vật chính là… những thứ không giống chúng ta, chúng nó sẽ làm hại chúng ta."
"Gâu! [Được chứ! Phía trước có kìa!]"
Phía trước có sao?
An Thầm lập tức nâng cao cảnh giác, siết chặt cán dao phay.
Thấy cô bỗng nhiên căng thẳng, Bạo Bạo và Liệp Cẩu cũng tiến vào thế phòng bị.
"Gâu! [Ngửi thấy rồi, càng ngày càng gần nha!]"
Càng ngày càng gần?
An Thầm lùi lại một bước, chợt cảm giác sau lưng tỏa ra luồng khí lạnh buốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



