An Thầm đi theo bảo vệ ngồi thang máy lên tầng hai mươi mốt.
Chờ đã, tòa nhà 22 vốn dĩ chỉ có hai mươi tầng cơ mà?
Thảo nào quy tắc của thang máy lại bảo rằng chỉ có thang máy mới đến được phòng camera giám sát.
Ngày đầu tiên chuyển đến, cô đã đi xem xét toàn bộ tòa nhà và chẳng thấy phòng giám sát nào cả.
Đột nhiên xuất hiện tầng lầu mới thế này chắc chắn có vấn đề.
May mà cô có thể nhìn thấu quy tắc của thang máy. Đợi nhóm đặc vụ tự mình phát hiện ra, chẳng biết phải đến bao giờ.
Hơn nữa, cái giá phải trả cho việc thử nghiệm sai của đặc vụ quá đắt. Sẩy chân một chút là mất mạng như chơi.
Quả nhiên vẫn phải để cô ra tay.
Vừa bước ra khỏi thang máy ở tầng hai mươi mốt, đập vào mắt An Thầm là những dòng chữ quy tắc chi chít.
[Cái thang dính máu
Trèo lên bằng mặt sau của thang sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho nó.]
[Máy ảnh nước mắt
Người bị máy ảnh ghi hình sẽ khóc lóc thảm thiết cho đến khi cạn kiệt nước trong cơ thể.]
[Máy hát xuất huyết
Mở máy hát vào lúc bảy giờ tối mỗi ngày, người nghe thấy sẽ chảy máu thất khiếu.]
……
Mấy thứ này là sao đây?!
An Thầm nhìn kỹ đồ vật trên bàn. Chỗ đó treo một tấm biển đề "Khu vực nhận đồ thất lạc".
"Đây đều là đồ người khác làm rơi sao…?"
An Thầm chỉ tay về phía chiếc bàn, cất tiếng hỏi gã bảo vệ.
Bảo vệ gật đầu rồi tiếp tục đi vào trong.
Chẳng lẽ đống này đều là vật phẩm dị văn sao? Cớ gì lại tập trung hết ở chỗ này.
Ngoài việc nhìn thấu quy tắc của quái vật, cô còn xem được cả quy tắc của vật phẩm dị văn ư?
An Thầm bám theo bảo vệ, đảo mắt quan sát xung quanh.
Điểm khởi nguồn của tòa nhà 22 khả năng cao nằm ngay tại đây.
Nhưng làm cách nào để phá hủy nó?
Thêm vào đó, điểm khởi nguồn trông như thế nào, nhỡ đâu cô đi ngang qua mà chẳng nhận ra thì sao.
"Phòng giám sát ở bên trong."
Bảo vệ lấy ra một chùm chìa khóa lớn, bắt đầu lật tìm từng chiếc một.
An Thầm nuốt nước bọt. Chùm chìa khóa này cũng là vật phẩm dị văn.
[Chìa khóa vạn năng
Chỉ cần dán tên đồ vật muốn mở lên chìa khóa, nó có thể mở bất cứ thứ gì bị khóa kín. Tổng cộng có 30 chiếc, là vật phẩm tiêu hao. Chìa khóa sẽ không bị tiêu hao nếu nằm trong tay chủ nhân thực sự.]
Muốn có quá. An Thầm động lòng rồi.
Tìm thấy chiếc chìa có ghi chữ phòng giám sát, bảo vệ cắm vào ổ rồi mở tung cửa.
Chìa khóa không hề biến mất. Xem ra gã bảo vệ này chính là chủ nhân thực sự.
Thế này thì làm sao lấy được đây, chẳng lẽ ép cô phải trổ tài móc túi?
Bảo mẫu số 1: "…"
Mày có thể tém tém lại chút được không, hai mắt dán chặt cả vào chùm chìa khóa kia kìa.
Dù sao chùm chìa khóa kia đối với nó cũng tỏa ra sức hút mãnh liệt.
Bước vào phòng giám sát, An Thầm ngớ người.
Toàn bộ phòng ở tầng một đều đã trống không. Tầng hai mươi mốt bị bịt kín nên cô chẳng rõ bên ngoài trời đã tối hay chưa.
Trống không toàn bộ, điều đó chứng tỏ quái vật đã xổng ra ngoài và sức chiến đấu tiếp tục tăng vọt.
"Con của mày mất tích bao lâu rồi."
Gã bảo vệ ngồi xuống ghế, chuẩn bị kiểm tra camera.
"Sau khi gặp mày thì hình như nó mất tiêu rồi."
Bảo vệ: "…"
Ở một diễn biến khác, Khô Nha đã sắp xếp ổn thỏa cho những người sống sót. Anh cùng Nguyệt Ưng và Cổ Phong dọn dẹp vài con quái vật xông ra từ tầng một.
Hai đặc vụ được cứu đều bị thương. Xuân Cáp cùng Tôn Cầm túc trực chăm sóc họ ở căn phòng phía trên.
"Lúc nãy tôi ở tầng mười mấy cơ, nhớ không rõ nữa. Tự dưng đụng phải một con quái vật bất tử khó nhằn. Nó còn mặc đồ bảo vệ, cứ chặn đường không cho đi. Đánh mãi chẳng chết, nó cũng mặc kệ tôi luôn, làm tôi sốt ruột chết đi được."
Nguyệt Ưng vừa đấm lũ quái vật nhe nanh múa vuốt vừa càu nhàu với Khô Nha và Cổ Phong.
"Vậy cô may mắn đấy, bọn tôi chẳng gặp con nào cả. Thế sao cô qua được?"
Khô Nha dùng dây leo bóp chết một con quái vật, tiện miệng hỏi thăm như chuyện phiếm.
"Tôi gặp một cô bé. Nhờ con bé bảo với gã bảo vệ rằng tôi là bạn nó nên gã mới cho tôi qua. Mấy anh bảo có thú vị không, gã bảo vệ kia vẫn nhớ con bé là cư dân ở đó. Nhưng hai anh nghĩ xem, làm thế nào con bé biết cách vượt qua ải của gã bảo vệ đó được?"
Khô Nha xoa cằm lên tiếng:
"Có phải một cô bé tóc dài đến cằm, dáng người gầy cao, mặc áo khoác da không?"
"Sao anh biết?"
Nguyệt Ưng đạp quái vật xuống đất, tò mò hỏi lại.
"Đó là đặc vụ dự bị của cục chúng ta. Cô bé đi hoàn thành nhiệm vụ tôi giao."
"Nhiệm vụ gì?"
"Tìm kiếm và phá hủy điểm khởi nguồn của lãnh địa quy tắc này."
"…"
Anh…
Nguyệt Ưng ngẫm nghĩ chừng hai giây rồi giáng thẳng một đấm về phía Khô Nha.
"Anh có còn là con người không đấy! Con bé thậm chí chưa phải là đặc vụ!"
Chưa phải đặc vụ, vậy tức là một người sống sót bình thường.
Phá hủy điểm khởi nguồn của lãnh địa là việc mà đến mấy đặc vụ cấp B như họ còn chẳng dám nắm chắc phần thắng, giao cho một cô bé khác nào bắt nạt người ta!
Cô nàng vùng Đông Bắc này thực sự nổi giận rồi.
Khô Nha xoa bả vai, thầm cảm thán sức lực của Nguyệt Ưng khỏe như trâu.
Chỉ mình anh biết bí mật nhỏ của An Thầm. Quan trọng là cô tạm thời chưa muốn tiết lộ cho ai khác.
Thành ra anh chẳng biết phải giải thích thế nào.
"Con bé không phải là một cô gái bình thường đâu, cứ yên tâm đi. Nếu thành công, tương lai của cô bé sẽ rộng mở, có khi còn tiến xa hơn cả hai chúng ta."
"Dù tôi khá khô khan, nhưng chuyện này quả thật không thỏa đáng."
Cổ Phong cũng không tán thành cách làm của Khô Nha, anh tiếp lời.
"Hơn nữa, nhỡ cấp trên biết chuyện, kỳ đánh giá cấp A của anh coi như xôi hỏng bỏng không. Vị trí Phó cục trưởng cũng khó giữ. Nhưng tính anh vốn dĩ tùy tiện, mọi người đều rõ cả."
Khô Nha cười nhếch mép khinh khỉnh.
"Mấy thứ đó tôi đây chẳng để tâm."
Trở thành Phó cục trưởng vốn dĩ không phải mong muốn của anh. Kẹt nỗi họ cần một người có vũ lực cao nhất ngồi trấn giữ.
Cuối cùng anh bị ép lôi lên làm bia đỡ đạn.
Nếu vì chuyện này mà anh bị cách chức Phó cục trưởng, thì đúng là chuyện tốt.
"Được thôi, anh không quan tâm thì chẳng có vấn đề gì."
"Không có vấn đề gì là sao? Vấn đề lớn lắm đấy! Nhỡ cô bé đó xảy ra chuyện, Cục giám sát dị văn chúng ta sao có thể để người sống sót ra trận đỡ đạn được."
Nguyệt Ưng không thể hiểu nổi, cô tức đến nổ phổi.
"Cô biết đấy, bài kiểm tra đặc vụ đòi hỏi người tham gia phải bước vào lãnh địa một lần, sống sót trở ra và giải cứu ít nhất một người thì mới tính là đạt tiêu chuẩn. Chuyện này đương nhiên có nguy cơ mất mạng. Tôi đã hỏi rồi, con bé muốn trở thành đặc vụ."
Khô Nha cố gắng giải thích thêm vài câu, nhưng rõ ràng cơn giận của Nguyệt Ưng vẫn chưa vơi đi.
"Tôi đi tìm cô bé, đưa con bé về đây với nhóm người sống sót. Việc để một cô bé gánh vác hiểm nguy thay mình, tôi không làm được."
Nguyệt Ưng vứt lại một câu rồi đùng đùng bỏ đi lên cầu thang.
"Tính cô ấy trước giờ vẫn vậy."
Cổ Phong buông lời khuyên giải có phần cứng nhắc.
"Tôi biết. Phản ứng này của cô ấy xem ra còn dịu dàng chán."
Khô Nha bật cười, anh đưa mắt nhìn Cổ Phong đầy trêu chọc.
"Cậu trưởng thành rồi đấy, còn biết an ủi tôi cơ à."
"Chỉ sợ anh làm lỡ dở hành động của tôi thôi."
"Sao cậu lại phũ phàng thế."
Về phía An Thầm, cô đã xem camera cùng gã bảo vệ được một lúc lâu. Cứ mỗi lần đoạn phim tua tới cảnh Khô Nha xé rách lãnh địa, cô lại la toáng lên bắt lùi lại, làm như vừa phát hiện ra điều gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
