An Thầm leo lên trên, đi ngược hướng với bọn họ. Điểm khởi nguồn quy tắc chắc hẳn sẽ có quái vật lợi hại hơn canh giữ. Dù sao lãnh địa quy tắc tan biến thì đám quái vật cũng bốc hơi theo.
Hay là trực tiếp đi tìm con quái vật nào ghê gớm một chút cho xong. Chuyện này mà lọt vào tai Bảo mẫu số 1, có khi nó lại tự bấm nhân trung kêu trời.
Leo thêm hai tầng nữa, tiện tay lợi dụng quy tắc giải quyết xong hai con quái vật, An Thầm chợt nghe thấy tiếng người.
"Phải làm sao mới qua được đây?"
"…"
"Anh nói một câu đi chứ."
"…"
Giọng của một cô gái. Người kia cũng phát hiện có kẻ vừa bước lên, vội xoay người lại, bốn mắt nhìn nhau với An Thầm. Cô nhìn thấy thẻ tên trên ngực đối phương: Nguyệt Ưng.
Ra là đặc vụ. Xuân Cáp, Khô Nha, Nguyệt Ưng. Đám đặc vụ này thích các loài chim đến vậy sao. Kẻ đang chặn đường Nguyệt Ưng chính là gã bảo vệ mất trí nọ.
Gã vẫn giữ nét mặt lạnh tanh, An Thầm cũng chẳng rõ vì sao gã lại chạy tót lên tận tầng mười lăm này.
"Chào cô, tôi là đặc vụ Nguyệt Ưng."
Nguyệt Ưng mỉm cười, dời tầm mắt sang Bảo mẫu số 1 đứng cạnh An Thầm. Lúc này cô mới nhận ra Bảo mẫu số 1 đang trốn sau lưng mình run lẩy bẩy.
…
Có dám tỏ ra tiền đồ chút không hả.
"Chào cô, tôi là An Thầm."
"Con quái vật nhỏ này đã thiết lập liên kết quy tắc với cô rồi nhỉ, khá đấy, mỗi tội nó hơi yếu."
Nhìn phản ứng của Bảo mẫu số 1, lại xem xét việc đối phương chỉ liếc mắt đã nhìn thấu điểm này, An Thầm đoan chắc đây là một đặc vụ có cấp bậc ngang ngửa Khô Nha.
"Tôi giằng co với con quái vật quy tắc này nửa ngày trời rồi, gã cứ câm như hến vậy."
Nguyệt Ưng dang tay, mang dáng vẻ hết cách.
"Gã chắc không mạnh lắm đâu, cô không đối phó được sao?"
An Thầm liếc nhìn gã bảo vệ, thực sự lợi hại đến mức đó ư?
"Cô không biết đâu, loại quái vật hình người này đánh không chết. Sức tấn công của chúng không mạnh, cũng chẳng chủ động hại người. Đổi lại, chúng sở hữu một bộ quy tắc riêng buộc con người phải tự mình tìm hiểu. Kẹt nỗi gã bảo vệ này hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến tôi."
Nguyệt Ưng thực sự cạn lời, đánh không lại mà nói lý cũng chẳng xong. Cứ định cưỡng chế vượt rào là y như rằng giây tiếp theo bản thân lại bị đưa về chân cầu thang. Lại có chuyện ma ranh này sao?
An Thầm xoa cằm, dường như đúng là vậy. Trong số những quy tắc quái vật cô từng xem, ngoại trừ gã bảo vệ, bọn còn lại đều có quy tắc đoạt mạng. Cớ sao loại quái vật này lại mang thân bất tử?
Tiến lên vài bước, An Thầm muốn tìm hiểu nghi vấn trong lòng. Nào ngờ gã bảo vệ dứt khoát xoay người nhường đường cho cô bước vào. Vậy là vẫn còn nhận ra cô cơ đấy?
"Kia là bạn tôi."
An Thầm chỉ tay về phía Nguyệt Ưng.
Gã bảo vệ không đáp, vẫn duy trì tư thế nghiêng người. Nguyệt Ưng dè dặt bước qua, nhận ra gã chẳng màng phản ứng. Cứ thế để cô thong dong đi khỏi.
"Sao gã lại thả cô qua vậy."
"Bởi tôi là dân cư tòa nhà này, đưa thẻ chìa khóa ra là được. Trước đây gã từng gặp tôi rồi."
"Khá lắm, khá lắm!"
Nguyệt Ưng giơ ngón tay cái về phía An Thầm tán thưởng. Đi qua rồi An Thầm không rời đi ngay, cô vắt chân ngồi bệt xuống bậc thang.
"Cô ở tầng mấy, sao không về nhà đi? Trời tối là nguy hiểm lắm đấy."
Nguyệt Ưng chống hông, vươn tay gõ nhẹ lên trán An Thầm.
"Tôi muốn xem lát nữa gã bảo vệ này rốt cuộc sẽ đi lên tầng mấy, ban nãy tôi từng chạm mặt gã ở tầng dưới."
An Thầm chống cằm, đưa mắt quan sát gã.
Gã bảo vệ không phản ứng, đôi mắt lờ đờ thả vào khoảng không nơi buồng thang.
"Được, vậy tôi cũng ở lại chung vui."
Nguyệt Ưng mỉm cười tiếp lời.
"Cô không đi tìm người sống sót à?"
"Người sống sót ư? Tôi đã tìm được vài người, cưỡng chế xé rách lãnh địa đưa ra ngoài rồi. Giờ có muốn đi tìm tiếp cũng lực bất tòng tâm, thà để họ trốn trong nhà còn hơn."
An Thầm nghiêng đầu hỏi nốt:
"Vậy cô không định cứu cư dân ở các tầng dưới sao? Trời tối là quái vật tầng một bị thả ra hết đấy."
"Chuyện từ khi nào vậy?"
"Quy tắc mới xuất hiện, bây giờ cứ mỗi lần trời tối sẽ có quái vật của một tầng được thả ra. Hơn nữa cư dân không còn được bảo vệ."
"Thế thì tôi phải đi chi viện thôi."
Nguyệt Ưng tức tốc chạy vọt xuống lầu. Trước khi đi cô nàng không quên quay đầu nhắc nhở:
"Nhớ về nhà trước khi trời tối đấy!"
An Thầm lặng thinh, dời mắt dán chặt vào gã bảo vệ. Chẳng rõ thời gian trôi qua bao lâu, gã rốt cuộc cũng chịu nhúc nhích. Gã không đi thang bộ mà rẽ thẳng vào hành lang.
An Thầm lật đật nối gót theo sau. Phút chốc cô thấy gã đứng trước cửa thang máy, bắt đầu chờ đợi. Lạ thật? Gã bảo vệ nhấn nút đi lên, bình thản đứng đợi cửa mở. Lẽ nào quy tắc của thang máy hoàn toàn vô hiệu với gã?
"Bíp."
Âm báo vang lên, cửa từ từ mở ra, gã bảo vệ bước tọt vào trong. An Thầm vội vàng lách người bám theo. Ngay khoảnh khắc cô đặt chân vào, chiếc thang máy vốn dĩ chỉ có một quy tắc đột ngột nảy thêm vài dòng mới.
[Thang máy sinh tử]
[1. Có 50% xác suất đến tầng an toàn, đồng thời cũng có 50% xác suất vong mạng đấy nhé.]
[2. Nếu không xác định được điểm đến, thực ra không cần vội vàng bấm chọn tầng, biết đâu người đi cùng lại may mắn hơn.]
[3. Chỉ có thang máy mới đến được phòng camera giám sát.]
Phòng giám sát ư?? An Thầm vỗ tay cái đét. Cô đã phát hiện ra điểm mù rồi! Gã bảo vệ nhấn chọn tầng mười tám, sau đó đứng im lìm không màng động đậy. An Thầm thử mở lời:
"Anh trai này, anh có biết phòng giám sát ở đâu không?"
"…"
"Xem ra hết đường ra rồi… Sao lại là mày."
Gã bảo vệ vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, ánh sáng bên trong lồng thang nhanh chóng khôi phục.
Hóa ra cái thân thể bất tử của gã không chỉ áp dụng với con người, dẫu có là quái vật thì nguyên lý cũng y như vậy. Đến cái thang máy sinh tử này còn phải chào thua.
"Vui lòng chú ý an toàn khi ra khỏi thang máy."
Gã bảo vệ bước ra ngoài, An Thầm lẽo đẽo đi sát theo sau. Dân thường tới phòng giám sát rốt cuộc vì nguyên nhân gì nhỉ…
"Anh trai ơi, con tôi biến mất rồi, tôi muốn vào phòng giám sát để kiểm tra camera!"
Bấy giờ gã bảo vệ mới có chút phản ứng, cất bước dừng lại.
"Chính là đứa bé tôi ôm trong lần đầu chúng ta gặp nhau đó! Chẳng rõ tên khốn kiếp nào đứt ruột đánh cắp con tôi rồi!"
"Chỉ giới hạn nửa tiếng."
"Được luôn được luôn!"
Mặt khác tại tầng một, Khô Nha đã hội họp cùng vị đặc vụ cấp B còn lại.
"Tôi đã đánh tiếng xong với cư dân sống từ tầng năm trở lên, bọn họ đồng ý chứa chấp những người sống sót ở các tầng dưới."
Cổ Phong duy trì khuôn mặt lạnh tanh, nét mặt vô cùng hờ hững.
"Là đánh tiếng đàng hoàng thật đấy chứ? Không dọa nạt gì đâu nhỉ?"
Khô Nha buồn cười nhìn Cổ Phong.
"Chỉ dọa một tí thôi."
Ngoại trừ hai cô gái tỏ thái độ sẵn sàng tiếp nhận, đám người còn lại đều kiên quyết chối từ. Nếu Cổ Phong không quăng lời dọa dẫm rằng một khi tầng lầu thất thủ sẽ vứt bỏ những kẻ ngoan cố, đám người đó đã đóng sập cửa từ thuở nào rồi.
"Ra ngoài kiểu gì cũng ôm về đống đơn khiếu nại cho xem."
"Sao cũng được."
Cổ Phong là người đầu tiên đặt chân đến tầng một. Ba người sống sót nọ lúc chứng kiến quy tắc mới xuất hiện suýt chút nữa đã tuyệt vọng sụp đổ, may nhờ có anh đến kiểm soát tình hình từ sớm. Anh chính là đặc vụ cấp B cuối cùng được cử đến chi viện.
Xuân Cáp và Tôn Cầm thì bận rộn thu gom người sống sót quanh vài tầng lân cận. Nguyệt Ưng hớt hải chạy vọt từ trên xuống, giữa đường xui xẻo đụng trúng hai con quái vật rắc rối. Giằng co mất kha khá thời gian, trùng hợp giải cứu thành công hai người đặc vụ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



