Cũng may gã bảo vệ hiện giờ chỉ còn lại bản năng, chứ nếu là người thật thì chắc chắn đã bị An Thầm làm cho phát điên rồi.
"Tôi chợt nhớ ra rồi, đứa bé được người thân đón đi rồi. Xem cái trí nhớ của tôi này, thật ngại quá đi."
An Thầm cười nói xong, gương mặt gã bảo vệ vẫn đơ ra như khúc gỗ, gã chỉ lẳng lặng đứng dậy định đi ra ngoài.
"Nhưng mà bạn tôi lại biến mất rồi, anh có thể giúp tôi tìm được không?"
"…"
Khi Nguyệt Ưng đang hớt hải chạy lên lầu thì cô không hề hay biết rằng, An Thầm đã lén lút lẻn xuống dưới.
Vẫn là bằng thang máy.
Đúng lúc An Thầm xuống đến tầng một, cửa thang máy vừa mở ra, cô liền nhìn thấy Khô Nha và Cổ Phong.
"Hình như đây chính là bạn tôi rồi."
An Thầm nở nụ cười với gã bảo vệ, rồi bất thình lình áp sát vào thắt lưng gã, giật phăng chùm chìa khóa xuống.
"Chặn gã lại! Mau chặn gã lại!"
An Thầm lập tức lao về phía Khô Nha. Ngay khoảnh khắc chùm chìa khóa rời khỏi người bảo vệ, quy tắc trên người gã liền thay đổi.
[Gã bảo vệ phẫn nộ
Bảo vệ sẽ giết chết bất cứ ai mà gã nhìn thấy.]
Quy tắc thay đổi khiến hình dáng của gã bảo vệ cũng bắt đầu biến dị.
Cơ thể gã không ngừng phình to, da dẻ nứt nẻ, những vết rạn lan rộng khắp toàn thân, trong miệng mọc ra những chiếc răng nanh nhọn hoắt.
Đôi mắt gã găm chặt vào An Thầm đầy sát khí.
An Thầm cảm thấy da gà da vịt nổi hết lên cả sống lưng.
Cái áp lực này thật đáng sợ.
"Đây chắc là con quái vật bất tử mà Nguyệt Ưng đã nhắc đến nhỉ."
Cổ Phong nhìn gã bảo vệ đang biến dị, khẽ nhận xét.
"Phải rồi, không ngờ quái vật bất tử còn có thể biến dị nữa."
Khô Nha có chút ngạc nhiên, anh liếc nhìn chùm chìa khóa lớn trong tay An Thầm. Thấy cô vừa bước ra từ thang máy, anh thầm nghĩ chẳng lẽ thang máy này không có điểm nào chí mạng sao?
"Trả… cho… tao!"
Gã bảo vệ gầm lên một tiếng đầy giận dữ rồi lao thẳng về phía An Thầm.
"Coi như là kẻ mạnh nhất trong lãnh địa này rồi đấy."
Khô Nha khẽ gật đầu công nhận gã bảo vệ.
Nhưng thật đáng tiếc, gã lại đụng phải anh, hơn nữa bên cạnh còn có một Cổ Phong với sức chiến đấu cũng vô cùng mạnh mẽ.
Những dây leo khô khốc vung ra, quấn chặt lấy đôi chân của gã bảo vệ.
Cổ Phong thì thực hiện một chiêu thức trông giống như… Thái Cực Quyền?
Chiêu "Dã mã phân tông" đánh thẳng về phía bảo vệ, ngay lập tức tạo ra một trận cuồng phong thổi quét trong hành lang, xé rách cả quần áo trên người gã.
Thế nhưng gã bảo vệ dường như chẳng hề hấn gì.
"Không chỉ bất tử mà đến bị thương cũng không, chuyện này khó nhằn đây."
Khô Nha nhảy lên né tránh cú đấm của gã bảo vệ, đồng thời tiếp tục dùng dây leo hạn chế hành động của gã.
"Ừm, phong nhẫn của tôi không có tác dụng."
Nhận thấy năng lực của mình vô hiệu, Cổ Phong không thèm lãng phí sức lực nữa.
Anh chậm rãi nắm chặt bàn tay ở bên hông, giống như đang cầm nắm một thứ gì đó.
Sau một cú rút nhẹ, một thanh trường đao màu đỏ rực từ từ xuất hiện.
Ngầu quá đi mất!
Đôi mắt An Thầm lại sáng rực lên.
Bảo mẫu số 1: "Mày bình tĩnh lại chút đi, cái này không có trộm được đâu!"
Đi theo An Thầm, dù không chết vì quái vật thì nó cũng bị cô dọa cho hồn xiêu phách lạc.
Khô Nha tăng cường thêm các dây leo để tiếp tục quấn chặt bảo vệ, đồng thời để chúng đâm sâu xuống lòng đất để bám rễ.
Cổ Phong tay cầm trường đao, ánh mắt lạnh lùng, anh lao lên định chém đứt cổ gã bảo vệ.
Nhưng da thịt gã bảo vệ cứng như sắt thép, trường đao hoàn toàn không thể chém đứt.
An Thầm nhìn chằm chằm vào gã bảo vệ.
Quy tắc đâu? Quy tắc đâu rồi!
Chắc chắn phải có quy tắc, làm gì có thứ gì là vô địch cơ chứ!
Gã bảo vệ chắc chắn phải bị quy tắc hạn chế, thậm chí là có cách để giết chết gã, chỉ là bản thân cô tạm thời chưa nhìn ra mà thôi.
Hai đặc vụ phối hợp vô cùng ăn ý, Cổ Phong lùi thì Khô Nha tiến, Cổ Phong công thì Khô Nha thủ.
Nhìn đến mức mỏi cả mắt, cuối cùng An Thầm cũng nhìn thấy quy tắc thứ hai.
[2. Bảo vệ không thể chạy quá lâu.]
Bảo vệ không thể chạy?
An Thầm hét lớn một tiếng rồi không chút do dự lao thẳng về phía cầu thang bộ.
Thấy cô định bỏ chạy, gã bảo vệ liền lập tức đuổi theo.
Cổ Phong không hiểu ý đồ, nhưng Khô Nha thì hiểu ngay lập tức, anh liền thu hồi các dây leo.
An Thầm dốc sức chạy trên các bậc cầu thang, cô không tin với hai mươi tầng lầu mà gã bảo vệ này có thể chạy hết được.
"Trả… cho… tao!"
Tiếng gầm của gã bảo vệ vang lên đinh tai nhức óc, nhưng An Thầm cứ như mọc thêm bốn cái chân, chạy nhanh thoăn thoắt.
Chùm chìa khóa leng keng trong lòng bàn tay càng kích thích dây thần kinh của gã bảo vệ.
"Tiếng gì thế này?"
Những người sống sót đang trốn trong phòng nghe thấy âm thanh kinh hoàng đó thì sợ đến mức run cầm cập.
Xuân Cáp cũng thấy lạ, chẳng phải đang là ban ngày sao?
Hơn nữa nhóm Phó cục đang dọn dẹp quái vật ở tầng một mà. Chẳng lẽ họ đã gặp chuyện gì bất trắc rồi?
Đến khi An Thầm chạy đến tầng năm, tốc độ của gã bảo vệ đã chậm lại thấy rõ.
"Trả… cho… tao."
Có vẻ như đã bắt đầu kiệt sức rồi.
Cảm nhận được hy vọng đang ở ngay phía trước, An Thầm tiếp tục cắm đầu chạy lên tầng trên.
Uy thế của gã bảo vệ quá lớn khiến cho trong suốt quãng đường, không một con quái vật nào dám bén mảng đến gần lối cầu thang.
[3. Bảo vệ bị bệnh tim.]
Điểm yếu chí mạng của gã bảo vệ đã xuất hiện!
An Thầm vẫn tiếp tục chạy, gã bảo vệ vẫn miệt mài đuổi theo.
Khô Nha chạy ở phía sau cũng mệt đứt hơi.
Cái con bé này sao mà khỏe thế không biết, chạy cứ như một con chuột vậy.
Tốc độ của gã bảo vệ bắt đầu trở nên chậm chạp, trái tim trong cơ thể gã đập liên hồi với tốc độ cực nhanh.
Dù đã bắt đầu kiệt sức nhưng vì An Thầm cứ lắc chùm chìa khóa kêu leng keng trong tay để khiêu khích nên gã vẫn cố chấp đuổi theo.
"Trả…"
Gã thậm chí còn không nói nổi thành lời nữa.
"Tấn công vào tim gã đi!"
An Thầm hét lớn rồi rút con dao phay từ sau lưng ra, tháo lớp vỏ bìa các-tông rồi lao thẳng về phía trước.
Gã bảo vệ vẫn còn chút tàn lực, tay phải gã định túm lấy con dao, tay trái vung ra định đập vào người An Thầm.
An Thầm phản ứng cực nhanh, cô lập tức nhảy tránh đi. Chân dẫm lên tay vịn cầu thang, đôi tay nắm chặt lấy con dao phay của mình.
"Vút!"
Khô Nha và Cổ Phong vừa kịp đuổi tới. Khô Nha dùng dây leo quấn chặt lấy gã bảo vệ, còn Cổ Phong lập tức dùng trường đao nhắm thẳng vào tim gã.
"Phập!"
Trường đao đâm xuyên qua cơ thể gã bảo vệ, thấu tận ra sau.
Lớp da thịt vốn cứng như thép nguội giờ đây lại mềm nhũn, bị lưỡi đao dễ dàng xuyên thủng.
"Hộc…"
Gã bảo vệ sững sờ, trân trân nhìn chùm chìa khóa trong tay An Thầm. Cơ thể gã bắt đầu thu nhỏ lại, trở về hình dáng ban đầu.
Tại sao… lại là ở cầu thang…
Hình như sắp tan biến rồi, liệu mình đã có thể an lòng nhắm mắt chưa?
[Gã bảo vệ qua đời vì bệnh tim, khi nhặt được chìa khóa cư dân đánh rơi mang đi trả thì lại bị vu khống là kẻ trộm. Bị cư dân đuổi chạy xuống lầu dẫn đến phát bệnh tim mà chết.]
An Thầm không ngờ rằng mình còn có thể nhìn thấy cả nguyên nhân cái chết của gã bảo vệ.
Nghĩ đến đống vật phẩm dị văn ở khu vực đồ thất lạc, chắc hẳn đều là do gã gom góp rồi để ở tầng 21 nhỉ.
Vì thế, ở trạng thái bình thường, gã bảo vệ vẫn duy trì bản năng của mình: gác cổng, thu thập đồ thất lạc, giúp cư dân tìm đồ. Nhưng ở trạng thái đó gã không có điểm yếu chí mạng.
Còn ở trạng thái điên cuồng, tuy sức tấn công cực mạnh nhưng gã lại lộ ra nhược điểm chết người.
Không thể chạy nhanh là do bị bệnh tim.
Sự chấp niệm với chùm chìa khóa thực chất chính là sự chấp niệm vì bị vu oan.
Ngoại trừ An Thầm, không một ai biết được câu chuyện của gã bảo vệ.
Gã lại một lần nữa lặng lẽ biến mất khỏi thế giới này, nhưng may mắn thay, An Thầm đã biết được câu chuyện của gã.
"Cô vì cái chùm chìa khóa này mà thực sự biết hành hạ người khác đấy."
Khô Nha lau mồ hôi trên trán, nhưng lại thấy An Thầm đang đứng ngây người nhìn chằm chằm vào nơi gã bảo vệ vừa biến mất với vẻ mặt đầy suy tư.
"Phát hiện ra điều gì sao?"
"Không có gì."
Cổ Phong tiến lên phía trước, nhìn cô bé trước mặt:
"Đặc vụ dự bị? Khá lắm, cô có thể trực tiếp phát hiện ra điểm yếu của quái vật."
"Bình thường thôi mà."
"Vậy tại sao cô cứ nhất quyết phải lấy bằng được chùm chìa khóa này? Dù tôi cũng nhìn ra được nó là một vật phẩm dị văn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
