Đối với sự chủ động thân thiết của Noãn Noãn, Cố Lâm Mặc cảm thấy vui mừng khôn xiết, ông cười ngây ngô như một ông bố cuồng con với đôi mắt lấp lánh tia sáng.
Ông bế lấy bé con mềm mại trong lòng rồi khẽ đung đưa, trong lòng chỉ thấy mềm nhũn thành một vũng nước. Đây đúng thực là bảo bối nhỏ của nhà bọn họ mà.
Ông cụ Cố hừ hừ vài tiếng rồi lấy điện thoại ra, đăng hết những bức ảnh vừa chụp lúc nãy lên vòng bạn bè.
Tiêu đề: Cháu gái nhà tôi được động vật yêu quý quá mức.
Trong ảnh, cô cháu gái nhỏ của ông đang ôm chú mèo Ragdoll trông cực kỳ đáng yêu, lại có cả tấm cô dang rộng vòng tay, gần như vùi cả người vào bộ lông trắng muốt của chú chó Samoyed cỡ lớn. Cảm giác giống như đang ôm một đám mây mềm mại vậy, chú chó Samoyed đối xử với Noãn Noãn đặc biệt kiên nhẫn và dịu dàng, cả khung hình đều tràn ngập hơi thở ấm áp, dễ thương.
Tất nhiên là không thể thiếu tấm ảnh chụp chung giữa ông và Noãn Noãn rồi.
Lúc còn trẻ, ông cụ vốn là người xuất chúng nhất trong đám bạn cùng lứa, đến khi về già học thứ gì cũng rất nhanh, chỉ trong thời gian ngắn đã nắm vững được tinh hoa của việc chụp ảnh và khoe cháu gái.
Ngay khi vừa đăng ảnh lên, ông liền nhận được những lời hỏi thăm từ mấy người bạn già, hầu hết đều là lời khen ngợi cháu gái nhà ông. Ông cụ lập tức cảm thấy vô cùng thỏa mãn, quả nhiên là bé con nhà mình vẫn là xinh xắn và ngoan ngoãn nhất.
Tại nhà họ Cố, quản gia Lục cũng nhìn thấy bài đăng trên vòng bạn bè của ông cụ, ông liền lập tức lưu hết những bức ảnh đó về máy, hơn nữa còn chia sẻ lại bài viết của ông cụ.
Quản gia bọn họ cũng có hội nhóm riêng đấy nhé!
Tiểu thư nhà họ vừa đáng yêu lại vừa ngoan ngoãn như vậy, sao có thể không khoe ra cho được!
[Lão Lục, tiểu thư nhà ông tìm về được thật rồi đấy à?]
Quản gia Lục: [Đúng vậy, tiểu thư Noãn Noãn nhà tôi vừa mới được đón về cách đây không lâu. Tuy rằng ba năm qua không sống ở nhà họ Cố nhưng tính tình cô bé được nuôi dạy rất tốt, vừa lễ phép lại vừa ngoan ngoãn. Lúc mới đến nhà, cô bé đã dùng chất giọng sữa non nớt chào hỏi tôi rồi.]
[Sức khỏe của ông cụ vốn dĩ ngày một yếu đi, cơm nước chẳng ăn được bao nhiêu, nhưng từ khi tiểu thư Noãn Noãn trở về, ông ấy đã ăn thêm được rất nhiều. Tiểu thư còn đi dạo cùng ông cụ, cùng ông ấy sưởi nắng, nhỏ như thế mà đã biết chủ động tìm thiếu gia Cố An để nhờ dạy nhận mặt chữ rồi cơ đấy...]
Quản gia ở đầu dây bên kia: "..." Được rồi được rồi, biết tiểu thư nhà ông tốt rồi, có thể bớt khoe khoang lại được không?
Ông ấy thở dài một tiếng, các thiếu gia và tiểu thư ở gia đình ông đang làm việc đều có tính tình quá mức kiêu căng, ăn một bữa cơm cũng cần mấy người đuổi theo dỗ dành mới chịu ăn. Nếu không vừa ý là liền ngồi bệt xuống đất ăn vạ, trẻ con đúng là thật khó chiều mà.
Thế nhưng nhìn cô bé trong ảnh mà bạn mình gửi tới, đôi mắt cong cong đầy linh khí, nhìn một cái là biết ngay một đứa trẻ ngoan ngoãn mềm mỏng không cần người lớn phải bận tâm. Đúng là... người so với người chỉ có nước tức chết thôi!
[Tiểu thư nhà họ Cố trông đúng là một đứa trẻ lễ phép và ngoan ngoãn, trong giới hào môn không ít người đã nhận được tin tức rồi, họ vẫn đang thầm suy đoán rằng tiểu thư nhà họ Cố lớn lên ở vùng nông thôn hẻo lánh nên tính cách có lẽ không được tốt cho lắm, ông nên chú ý một chút.]
Quản gia Lục lạnh lùng hừ một tiếng: [Bọn họ chính là đang ghen tị đấy, tiểu thư Noãn Noãn của tôi tốt hơn đám trẻ nhà họ gấp nghìn lần, vạn lần!]
Suốt ngày không lo quản chuyện nhà mình mà cứ thích bàn luận về tiểu thư nhà ông, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!
"Hôm nay Noãn Noãn chơi có vui không con?"
Sau khi chào tạm biệt những cục bông lưu luyến không rời và các chú lập trình viên, Noãn Noãn nắm lấy bàn tay to lớn của ba, từng bước một đi theo ông trở lại văn phòng.
Cô bé đáng yêu một tay ôm chú thỏ bông màu hồng nhạt, nghe thấy vậy thì gật gật cái đầu nhỏ, dùng chất giọng sữa non nớt trả lời.
"Nếu con đã thích như vậy thì sau này thường xuyên tới đây thăm chúng nhé, được không nào?"
Ba Cố thực sự rất mong con gái cưng có thể cùng mình đến công ty mỗi ngày. Tất nhiên, nếu ông có thể nghỉ hưu sớm rồi giao lại toàn bộ sản nghiệp gia tộc cho con trai thì tốt biết mấy.
Chỉ tiếc là cái thằng nhóc thối tha kia chết sống cũng không chịu, chẳng những không muốn kế thừa gia sản sớm mà còn chạy ra nước ngoài tự mình gây dựng sự nghiệp riêng nữa chứ!
Quả nhiên con trai đúng là chẳng bao giờ ngoan ngoãn được như con gái cả!
"Thưa tổng giám đốc Cố, đã đến giờ ăn cơm rồi ạ."
Nghe thấy vậy, Noãn Noãn liền chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn ba Cố, cô vốn dĩ rất thích việc ăn uống.
Không biết có phải do ba năm ở xóm nhỏ cô phải ăn uống rất chừng mực và thường xuyên bị bỏ đói hay không, mà bây giờ khi có thể thoải mái ăn nhiều món ngon như vậy, điều Noãn Noãn mong chờ nhất chính là thời gian dùng bữa.
Ba Cố bị đôi mắt to tròn tội nghiệp của con gái cưng nhìn chằm chằm, ông hận không thể mang tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này đặt trước mặt cô.
"Noãn Noãn muốn ăn món gì nào? Để ba bảo trợ lý Trần đi mua cho con."
Noãn Noãn ngoan ngoãn và dịu dàng đáp: "Món gì cũng được ạ, Noãn Noãn không kén ăn đâu, ba và ông nội ăn gì thì Noãn Noãn ăn nấy."
Đúng là một đứa trẻ hiểu chuyện và đáng yêu!
Trợ lý đặc biệt Trần đứng bên cạnh đưa ra gợi ý: "Hay là tổng giám đốc Cố đưa tiểu thư Noãn Noãn xuống nhà ăn xem thử đi ạ, như vậy tiểu thư có thể tự chọn những món mà mình yêu thích."
Các món ăn trong nhà ăn của công ty họ đều rất sạch sẽ, thực đơn lại phong phú và ngon miệng, ngay cả Cố Lâm Mặc cũng thường xuyên bảo người lấy cơm từ nhà ăn về văn phòng cho mình.
Cố Lâm Mặc suy nghĩ một chút rồi gật đầu, ông dứt khoát bế cô con gái nhỏ mềm mại của mình lên. Đừng nhìn dáng vẻ của ông có phần nho nhã như một học giả, thực tế ông vẫn thường xuyên rèn luyện thân thể nên việc một tay bế bổng Noãn Noãn hoàn toàn không phải là vấn đề.
Noãn Noãn ngồi nghiêng trên một cánh tay của ba, trái tim nhỏ bé cứ đập thình thịch liên hồi, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên. Hàng lông mi cong vút khẽ rủ xuống, che đi phần nào sự ngại ngùng và phấn khích trong đôi mắt to tròn xinh đẹp.
"Noãn Noãn ôm cho chặt vào nhé, ba đưa con đi ăn cơm nào."
Cô bé nhút nhát ngoan ngoãn gật đầu, khẽ đáp lại một tiếng: "Dạ."
Nói xong, cô liền vòng tay ôm lấy cổ ba mình, cứ thế để ông một tay bế đi ra ngoài.
Ông cụ Cố đi bên cạnh không khỏi lẩm bẩm vẻ không hài lòng với con trai mình: "Thằng cha mày, giờ tao vẫn còn đủ sức bế Noãn Noãn đấy nhé."
Ba Cố đầy vẻ đắc ý đáp: "Ba à, thôi cha cứ nghỉ đi thì hơn. Ba bế một lát thì được, chứ bế đi bộ như thế này ngộ nhỡ bị sái thắt lưng thì biết làm thế nào?"
Ông cụ Cố lớn giọng hừ một cái: "Ai bảo cái thân già này bế không nổi nữa hả? Mau đưa Noãn Noãn đây cho tao!"
Ba Cố thầm nghĩ như vậy sao mà được: "Ba đừng có tùy hứng như thế chứ."
Đúng lúc ông cụ định nói gì đó thì bị giọng nói ngọt ngào mềm mại của Noãn Noãn cắt ngang.
"Ông nội đừng bế Noãn Noãn ạ, Noãn Noãn nặng lắm, sẽ đè ông mệt mất thôi. Nhưng mà Noãn Noãn có thể hôn ông nội một cái nè."
Nói rồi cô bé hơi nghiêng người, "chụt" một cái thật kêu lên mặt ông cụ Cố, cái đầu nhỏ xù xù còn khẽ dụi vào người ông như một chú mèo con.
"Ông nội nhất định phải giữ gìn sức khỏe thật tốt nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)