Ông nội Cố lập tức không còn so đo chuyện mình có được bế cháu gái ngoan hay không nữa mà cười đến mức nếp nhăn trên mặt hằn sâu thêm mấy phần.
“Được được được... Ông không bế nữa, nhưng Noãn Noãn của chúng ta chẳng nặng chút nào đâu, vẫn phải ăn nhiều một chút cho có da có thịt mới được.”
Noãn Noãn ngoan ngoãn gật đầu rồi khẽ vâng một tiếng bằng chất giọng sữa non nớt: “Ông nội cũng phải ăn thật nhiều để khỏe mạnh ạ, Noãn Noãn ăn thật nhiều để mọc thịt thịt.”
Cô bé mềm mại định ra một mục tiêu nhỏ cho mình và ông nội, chỉ vài ba câu đã thu phục được ông lão bướng bỉnh khiến ông không còn nhắc đến chuyện bế cô nữa.
Trợ lý đặc biệt Trần đứng bên cạnh nhìn mà nghẹn họng trân trối, Noãn Noãn tiểu thư thật uy vũ!
Ba Cố cũng có chút bất ngờ, ông thừa biết tính tình cha mình ngày càng bướng bỉnh khó chiều thế nào, chẳng ngờ Noãn Noãn lại khiến ông cụ đổi ý dễ dàng như vậy, đây quả thực là... quả nhiên vẫn là con gái tốt nhất!
Noãn Noãn năm tuổi nhỏ xíu xiu, khi được người cha cao lớn vạm vỡ dùng một tay bế gọn trong lòng thì bỗng dưng toát ra một cảm giác cực kỳ đáng yêu.
Suốt quãng đường đi, bất cứ ai nhìn thấy cảnh này đều ngẩn người ra, đặc biệt là các quản lý cấp cao và các cổ đông.
Họ nhìn người đàn ông nho nhã rồi lại nhìn cô bé ngoan ngoãn trong lòng ông, người đàn ông ấy đang cười rất vui vẻ, một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng khiến khí chất cũng dịu dàng đi không ít.
Trước đây ông cũng cười nhưng hầu hết chỉ là những nụ cười khách sáo ngoài mặt hoặc nụ cười lạnh thấu xương mỗi khi tính kế người khác. Với tư cách là người nắm quyền, khí thế trên người ông vốn dĩ rất mạnh mẽ và luôn mang lại cảm giác áp bức vô hình cho người xung quanh.
Nhưng hiện tại, ông dường như không còn là vị tổng giám đốc Cố quyết đoán trên thương trường mà chỉ đơn giản là một người cha thích bế con gái mình mà thôi.
Một Cố Lâm Mặc như thế này là điều họ chưa từng được thấy bao giờ.
“Tổng giám đốc Cố? Cựu chủ tịch, sao ông lại đến công ty vậy ạ?”
Ông nội Cố mỉm cười: “Tiểu Lưu à, đã ăn cơm chưa?”
“Dạ ăn rồi ăn rồi, mọi người đang đi dùng bữa sao?”
Ông cụ Cố hớn hở gật đầu rồi bắt đầu khoe khoang một cách đầy tinh tế: “Ừ, đi ăn cơm cùng cháu gái ngoan của ta.”
Cố Lâm Mặc gật đầu chào rồi giới thiệu: “Giám đốc Lưu, Noãn Noãn, đây là chú Lưu.”
Đôi mắt to tròn long lanh đầy linh khí của Noãn Noãn nhìn người đàn ông trung niên đang trò chuyện với ba mình, nghe ba giới thiệu xong liền lễ phép và ngoan ngoãn gọi một tiếng chú Lưu mềm mại.
Cái giọng nói ngọt ngào như sữa ấy thật sự khiến trái tim người ta phải rung động.
“Đây là lệnh ái sao?”
Cố Lâm Mặc gật đầu một cách dè dặt nhưng sự tự hào trong ánh mắt lại không sao che giấu nổi.
“Con bé tên Noãn Noãn, là con gái út của tôi.”
Giám đốc Lưu cũng đã nghe được một vài tin tức, đặc biệt là những lời đồn thổi trong giới hào môn, dù sao nhà họ Cố cũng là gia tộc giàu nhất nên có rất nhiều người đang chú ý đến họ, chuyện mẹ Cố đưa Noãn Noãn đi mua sắm trước đó đã sớm truyền tai nhau trong giới rồi.
Nhiều người có những phương thức thám thính riêng, cộng thêm việc nhà họ Cố cũng không cố ý phong tỏa tin tức. Vì vậy mọi người nhanh chóng biết được cô con gái út thất lạc của nhà họ Cố đã trở về, thậm chí còn biết trong suốt ba năm qua, tiểu thiên kim nhà họ Cố luôn sống ở một ngôi làng nhỏ lạc hậu.
Điều này khiến không ít người chờ đợi xem trò cười của nhà họ Cố, một đứa con gái được nuôi dưỡng ba năm ở miền núi hẻo lánh thì chắc hẳn vừa quê mùa vừa xấu xí, sau này chắc chắn sẽ không thể hòa nhập với vòng tròn thượng lưu của họ và nhà họ Cố cũng sẽ bị nhiều người chê cười.
Trước khi nhìn thấy Noãn Noãn, giám đốc Lưu thực chất cũng nghĩ rằng vị tiểu thư duy nhất của nhà họ Cố này e rằng sau này sẽ là vết nhơ của gia tộc, thế nhưng hiện tại...
Ông chỉ muốn nói với những kẻ đang đồn đoán lung tung kia rằng đừng có mà suy diễn bậy bạ nữa, ai bảo vị thiên kim nhà họ Cố đến từ nông thôn này vừa quê vừa xấu chứ? Đúng là mù mắt cả rồi!
Rõ ràng là vừa lễ phép lại vừa ngoan ngoãn mềm mại thế này!
Tuy nhiên trong lòng ông vẫn thầm vui vẻ, là một trong những cổ đông của Tập đoàn Cố thị, ông đương nhiên rất hân hoan khi thấy Cố thị ngày càng phát triển, không biết những kẻ tung tin đồn kia khi nhìn thấy dáng vẻ của Noãn Noãn sẽ có biểu cảm gì.
Nghĩ vậy ông liền cười híp mắt nhìn Noãn Noãn: “Chú không mang theo quà gì bên người cả, chú sẽ chuyển cho ba cháu một ít tiền coi như tiền tiêu vặt cho cháu gái nhỏ nhé, đợi hôm nào chú đến thăm nhà nhất định sẽ mang quà cho cháu sau.”
Nói đoạn, ông chuyển ngay mười vạn tệ vào điện thoại của Cố Lâm Mặc.
Cố Lâm Mặc cũng không khách sáo mà nhận lấy, sau này số tiền này sẽ được gộp lại để dành riêng cho Noãn Noãn, khi nào cô bé muốn là có thể dùng ngay.
“Cháu cảm ơn chú Lưu ạ.”
Noãn Noãn ngoan ngoãn cảm ơn, giám đốc Lưu vội vàng xua tay bảo không cần cảm ơn rồi hàn huyên đơn giản vài câu với tổng giám đốc Cố trước khi rời đi, nhìn bóng lưng họ đi xa, ông lập tức lấy điện thoại ra chia sẻ tin tức chấn động này với mấy người bạn thân.
[Mọi người đoán xem tôi vừa gặp ai nào? Tổng giám đốc Cố và con gái của ông ấy đấy!]
Trong nhóm chat cơ bản đều là các nhân viên kỳ cựu và cổ đông của Cố thị, vừa thấy tin nhắn này là lập tức bùng nổ ngay.
[Chuyện gì thế? Nhà Cố Lâm Mặc không phải chỉ có ba thằng con trai thôi sao, tự dưng ở đâu ra thêm một cô con gái nữa vậy?]
[Không phải chứ? Chẳng lẽ tin đồn đó là thật sao? Tôi nghe nói vị thiên kim này của nhà họ Cố trước đây bị thất lạc và luôn sống ở một ngôi làng nhỏ lạc hậu.]
[Còn có tin này nữa sao mà tôi không biết nhỉ? Lão Lưu, mau kể xem chuyện này là thế nào?]
Rất giống bà nội sao...
Điều này khiến nhiều người lớn tuổi nhớ lại phong thái của bà nội năm xưa, đó mới chính là một thiên kim danh giá thực thụ xuất thân từ gia đình có truyền thống hiếu học.
Không chỉ có khí chất lấn át tất cả các thiên kim hào môn thời bấy giờ mà nhan sắc của bà nếu nói là đẹp tựa thiên tiên cũng không hề quá lời. Năm đó những quý công tử theo đuổi bà từ trong nước ra đến nước ngoài đều là những bậc anh tài xuất chúng, ai nấy đều mê đắm tài hoa, khí chất và dung mạo của bà khiến không biết bao nhiêu phụ nữ phải ghen tị đến phát điên.
Nhưng cuối cùng bà lại bị ông cụ nhà họ Cố theo đuổi thành công, sau đó chuyện tình của hai người càng được vô số người ca tụng và ngưỡng mộ. Chỉ tiếc là hồng nhan bạc mệnh, người phụ nữ đỉnh cao cả về trí tuệ lẫn nhan sắc này lại lâm bệnh qua đời sớm, sau đó ông cụ một mình nuôi dưỡng hai con trai khôn lớn và chưa từng tái hôn.
Tuy chưa được tận mắt nhìn thấy Noãn Noãn nhưng giờ đây tất cả bọn họ đều muốn gặp cô bé ngoan ngoãn và có diện mạo rất giống bà nội trong lời kể của giám đốc Lưu.
Lúc này, Noãn Noãn đang ngồi trên cánh tay ba bỗng hắt hơi một cái nhỏ, hai người lớn nhà họ Cố lập tức lo lắng như thể vừa gặp phải một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nào đó.
“Noãn Noãn sao vậy? Có phải con lạnh không?”
“Bị cảm rồi sao? Ba gọi bác sĩ ngay đây.”
Trợ lý đặc biệt Trần: “...” Quá đáng rồi, quá đáng rồi, chỉ là một cái hắt hơi nhỏ thôi mà!
Anh ta gào thét trong lòng nhưng không dám nói ra.
“Hông có ạ.”
Cô bé tự mình đáp bằng chất giọng sữa, cô khịt khịt cái mũi nhỏ xinh rồi dùng giọng điệu ngọt ngào an ủi hai vị phụ huynh đang lo sốt vó.
“Noãn Noãn không sao đâu, ông nội với ba đừng lo lắng ạ.”
Ba Cố vẫn có chút không yên tâm nên đặt lòng bàn tay lên trán cô bé để thử nhiệt độ, rất tốt, lòng bàn tay ông còn nóng hơn cả trán cô bé nữa.
“Ừm, không sốt.”
Ông nội Cố vẫn chưa an tâm: “Có cần lấy nhiệt kế đo lại không?”
Noãn Noãn vội vàng ôm lấy tay họ rồi tỏ vẻ đáng thương: “Ông nội, ba ơi, Noãn Noãn đói rồi.”
Hai người lớn ngay lập tức thống nhất ý kiến: “Đi ăn cơm trước đã.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)