Thực tế chứng minh ngoài miệng thì ai cũng giỏi nói nhưng khi thật sự đứng trước mặt tổng giám đốc Cố, có ai dám to gan lớn mật đến mức rút điện thoại ra chụp ảnh trong giờ làm việc đâu chứ?
Vì thế, dù không ít nhân viên trong toàn tập đoàn đều biết đến sự tồn tại của tiểu thư nhà họ Cố nhưng số người thực sự được gặp cô lại ít đến thảm thương.
Trước tình hình đó, đám lập trình viên ở bộ phận phát triển lại vô cùng phấn khích và họ tự hào tuyên bố mình chính là những "đứa con của trời" khi được nhìn thấy tiểu thư ở cự ly gần, hơn nữa lúc này tiểu thư còn đang ở chỗ họ để vuốt ve mấy bé thú cưng nữa chứ!
Bé con Noãn Noãn đang được bao người tò mò mong nhớ, lúc này cô đang ôm một chú chó Samoyed to lớn màu trắng tuyết với vẻ mặt tràn đầy vui sướng. Cả người nhỏ bé của cô gần như vùi sâu vào trong lớp lông dài của chú chó.
"Mềm quá đi mất ——"
Noãn Noãn được vây quanh bởi một đám nhóc lông xù nên hoàn toàn quên mất sự căng thẳng. Cả người cô đều thả lỏng hết mức, đôi mắt nước lấp lánh ý cười vui vẻ, con ngươi đen láy như bầu trời sao tỏa sáng giữa đêm đen đậm đặc.
Bất cứ ai nhìn vào đôi mắt ấy đều cảm thấy như thể trong mắt Noãn Noãn chứa đựng cả một bầu trời sao và biển cả bao la.
"Meo ——"
"Gâu gâu..."
Đám động vật lớn nhỏ lông xù này rõ ràng cũng rất thích cô bé đáng yêu ngoan ngoãn như Noãn Noãn. Từng đứa một đến cả chủ nhân cũng chẳng thèm ngó ngàng tới mà cứ quấn quýt xoay quanh cô bé mềm mại.
Trên vai Noãn Noãn là nàng mèo Ragdoll Công Chúa đang ngang nhiên chiếm đóng và trong lòng cô là chú chó Samoyed trắng muốt được mệnh danh là "thiên sứ mỉm cười".
Dưới chân cô có một chú mèo Anh lông ngắn cùng một chú mèo Xiêm đang quấn quýt quanh mắt cá chân, lại thêm một nhóc Chihuahua nhỏ nhắn sủa vang những tiếng gâu gâu trong trẻo để cố gắng thu hút sự chú ý của cô.
Cảnh tượng náo nhiệt "tay ôm tay bế" này dù mới tí tuổi đầu nhưng trông cô chẳng khác nào một người chiến thắng trong cuộc sống.
Chủ nhân của đám mèo chó đều ghen tị đến đỏ cả mắt vì lũ nhóc lông xù này chưa bao giờ nhiệt tình với họ đến thế.
Đặc biệt là chủ của mấy chú mèo bởi loài mèo vốn dĩ là động vật khá kiêu kỳ. Ngay cả giống mèo Ragdoll vốn quấn người đôi khi cũng rất giữ kẽ, vậy mà bây giờ thì sao? Nhìn cái bộ dạng tranh sủng suýt chút nữa là đánh nhau để thu hút sự chú ý của Noãn Noãn kia kìa, làm gì còn chút dáng vẻ cao ngạo nào nữa đâu.
Chủ nhân của chú mèo Anh lông ngắn cắn ngón tay rồi giận dữ lườm con mèo nhà mình: "Đoàn Tử nhà tôi chưa bao giờ nhiệt tình với tôi như vậy cả!"
Chủ nhân của mèo Xiêm cũng trưng ra vẻ mặt đau khổ: "Nhà ai mà chẳng thế cơ chứ?"
Hai người nhìn nhau một cái rồi xác nhận luôn, đúng là cặp anh em cùng cảnh ngộ.
Nhưng phải công nhận một điều rằng cảnh tượng Noãn Noãn ở cùng đám thú cưng thực sự rất mãn nhãn. Đứa nào đứa nấy đều đáng yêu đến mức khiến người ta muốn vào vuốt ve một chút.
Tuy nhiên đối với con gái của tổng giám đốc Cố thì họ chỉ có gan nghĩ chứ không có gan làm.
"Ngoan ngoãn ngồi yên đi rồi mình cho các bạn ăn nhé."
Noãn Noãn dùng giọng nói dịu dàng mềm mại bảo hai chú chó ngồi xuống, sau đó cô nựng ba chú mèo một chút rồi đặt chúng vào những ổ mèo có độ cao khác nhau trên cây leo dành cho mèo.
Mấy nhóc lông xù bình thường chẳng bao giờ nghe lời người ta nói vậy mà lúc này lại thực sự ngồi yên ngoan ngoãn!
Đám lập trình viên bên ngoài: "!!" Đây đúng là phân biệt đối xử mà! Thời buổi này đến cả mèo với chó cũng biết tiêu chuẩn kép vậy sao?
Ông nội Cố hớn hở đưa bánh thưởng cho Noãn Noãn rồi ông cùng cô cho hai chú chó ăn đồ ăn nhẹ, sau đó mới quay sang cho đám mèo ăn.
Những chú mèo vừa chảnh vừa kiêu kỳ cứ ăn một miếng lại cọ vào tay hoặc mặt Noãn Noãn một cái. Chúng vừa ăn vừa meo meo kêu đầy nũng nịu, cái đuôi ve vẩy lúc thì quấn lấy cổ tay cô, lúc thì quẹt qua lòng bàn tay cô. Đôi mắt mèo to tròn trong vắt nhìn cô đắm đuối, bộ dạng này chẳng khác nào đám sủng phi đang tìm cách quyến rũ hoàng thượng, đúng là chẳng nể mặt loài mèo chút nào!
Đám lập trình viên tức đến nghiến răng nghiến lợi.
"Mọi người làm gì ở đây thế?"
"Còn làm gì được nữa? Xem tụi nó tranh sủng chứ sao! Mấy đứa này quá đáng thật sự, anh xem bình thường chúng ta cung phụng chúng ăn ngon uống tốt, thỉnh thoảng cho sờ một cái mà chúng còn trưng ra bộ mặt cao ngạo kiểu 'Trẫm ban thưởng cho các ngươi đấy'. Anh nhìn đi nhìn đi, giờ đứa nào đứa nấy đều hóa thân thành sủng phi đi tranh giành sự sủng ái của một đứa trẻ kìa!"
"Đúng là không còn liêm sỉ mèo gì nữa!"
"Mấy con chó cũng vậy, cái con Samoyed ngốc nghếch kia từ bao giờ lại trở nên ôn hòa chu đáo như thế chứ?"
"Biểu cảm của con Chihuahua cứ như sợ Noãn Noãn chạy mất ấy làm tôi tức chết đi được, lần trước tôi định chạm vào một cái là nó chạy mất hút luôn!"
Từng lập trình viên cứ thế than ngắn thở dài nhưng phía sau bỗng vang lên một tiếng cười nhẹ.
"Con gái của tôi đương nhiên xứng đáng được yêu quý như vậy rồi."
Giọng điệu tự hào đó đúng là không còn gì để nói...
Khoan đã... con gái của ai cơ?
Cả đám lập trình viên đang bám vào cửa kính trong suốt nhìn vào phòng thú cưng đồng loạt cứng đờ người quay đầu lại và họ nhìn thấy tổng giám đốc Cố đang nở nụ cười trên môi.
Cả nhóm bất giác rùng mình một cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Phải biết rằng tổng giám đốc Cố của họ có biệt danh là "hổ cười", ông cười với ai càng tươi thì sau đó kẻ ấy sẽ càng đen đủi...
"Tổng giám đốc Cố, chúng tôi không có lười biếng đâu ạ!"
"Đúng đúng đúng... code của tôi đã viết xong cả rồi nên hiện tại chỉ qua đây thư giãn một chút thôi. À đúng rồi, tôi còn phải tiếp tục viết đoạn mã tiếp theo nữa..."
Nói xong anh ta liền vắt chân lên cổ mà chạy.
"Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy, chỉ qua đây thư giãn tí thôi và tôi đi làm việc ngay đây ạ."
"Noãn Noãn thật sự quá ngoan, chúng tôi không kìm lòng được nên mới đi theo xem thử, tổng giám đốc Cố ngài đừng trừ lương chúng tôi nhé!"
Cố Lâm Mặc —— "..." Ông cạn lời nhìn đám người này, từng đứa một cứ làm như ông sắp ăn thịt người không bằng, ông đáng sợ đến thế sao?
Anh ta liền nhanh miệng: "Cái đó có gì đâu ạ, ai mà dám bắt nạt tiểu thư của tập đoàn Cố thị chúng ta cơ chứ?"
Cố Lâm Mặc trao cho anh ta một ánh mắt tán thưởng rồi ông cũng không muốn nói nhiều thêm mà mở cửa sải bước đi vào phòng thú cưng.
Ngay khi cuộc họp vừa kết thúc, ông đã không thể chờ đợi thêm mà quay về văn phòng. Đáng tiếc là ông không lập tức nhìn thấy cô con gái nhỏ mềm mại ngoan ngoãn của mình, sau khi nhắn tin hỏi trợ lý đặc biệt Trần xem họ đang ở đâu thì ông liền vội vã chạy tới đây.
Lúc này ông chỉ muốn ôm lấy đứa con gái cưng của mình một cái thật chặt.
"Noãn Noãn, ba tới rồi đây."
Bé con Noãn Noãn đang chìm đắm trong đám lông xù vừa nghe thấy tiếng của ba liền mừng rỡ quay đầu lại. Nhìn thấy người đàn ông nho nhã mặc vest đứng ở cửa, cô cong đôi mắt lấp lánh rồi lập tức bỏ rơi những "bé cưng" kia mà chạy ùa về phía Cố Lâm Mặc.
Cố Lâm Mặc ngồi thụp xuống dang rộng hai tay đón lấy Noãn Noãn đang chạy tới rồi bế bổng sinh linh nhỏ bé ấy lên.
"Noãn Noãn có nhớ ba không nào?"
Ông nhìn cô con gái ngoan hiền trong lòng với đôi mắt đầy ý cười và cả người ông đều trở nên vô cùng ôn hòa.
Gương mặt nhỏ nhắn của Noãn Noãn ửng hồng, cô gật đầu rồi ôm lấy cổ ba với vẻ hơi ngượng ngùng nhưng phần nhiều là vui sướng.
"Có ạ, Noãn Noãn nhớ ba lắm."
Giọng nói mềm mại vừa ngọt ngào vừa non nớt, trong đôi mắt trong veo của Noãn Noãn tràn đầy sự ỷ lại cùng tình cảm dành cho ba. Đối diện với người cha luôn quan tâm yêu thương mình này, giờ đây cô bé đã thân thiết với ông hơn rất nhiều.
Cô vòng đôi cánh tay nhỏ nhắn mềm mại ôm lấy cổ ba rồi kề sát khuôn mặt nhỏ vào má ông đầy ngượng ngùng. Khóe môi tựa như cánh hoa đào nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp để lộ ra hàm răng trắng bóc đều tăm tắp, trông cô lúc này vừa ngoan vừa mềm mại vô cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)