Bé Noãn Noãn nhỏ nhắn mềm mại lại ngoan ngoãn cực kỳ. Hình ảnh cô ôm con thỏ bông ngồi yên vị một chỗ trông đáng yêu đến mức không ai có thể kìm lòng được.
Trợ lý đặc biệt Trần liếc nhìn cô một cái. Thấy cô bé này ngoan đến mức chẳng hề quấy khóc nên anh ta cũng hiểu vì sao tổng giám đốc Cố lại yêu quý đến thế. Tuy nhiên trong lòng anh ta cũng đã chắc chắn thêm vài phần về đáp án kia, đó là tiểu thư nhà họ Cố đã được tìm về rồi...
Máy tính bảng cũng được dời sang một chiếc bàn nhỏ, phía bên trái còn đặt thêm một đĩa trái cây. Những loại quả trong đĩa đều đã được rửa sạch sẽ. Những quả nho tròn trịa đáng yêu mang theo hương thơm đậm đà rồi đến những quả dâu tây đỏ mọng đầy hấp dẫn. Bên cạnh đó còn có táo được gọt thành hình thỏ con cùng với chuối và quýt.
Nói chung là vô cùng phong phú. Cạnh đĩa trái cây còn đặt một ly trà sữa làm thủ công, còn phía bên kia máy tính bảng là đủ loại hạt khô cùng đồ ăn vặt và những viên kẹo đẹp mắt khiến Noãn Noãn nhìn đến hoa cả mắt.
Cô ôm con thỏ bông và tựa chiếc cằm nhỏ lên đầu thỏ. Đôi mắt to sáng long lanh dõi theo trợ lý đặc biệt Trần đang bận rộn sắp xếp mọi thứ vừa gọn gàng vừa đẹp mắt mà lại còn rất thuận tiện để cô lấy nữa.
Điều này làm cô nhớ đến quản gia. Khi Noãn Noãn ăn đồ ăn thì mọi thứ cũng được bày biện ngay ngắn như vậy, nhìn không hề lộn xộn mà lại rất đẹp.
"Con cảm ơn chú ạ."
Bé con lễ phép chào hỏi và giọng nói sữa ríu rít nghe ngọt ngào vô cùng.
Trợ lý đặc biệt Trần nở một nụ cười ôn hòa trên khuôn mặt.
"Tiểu thư Noãn Noãn nếu còn cần gì khác thì có thể gọi tôi bất cứ lúc nào."
Noãn Noãn ngoan ngoãn gật đầu. Trợ lý đặc biệt Trần nhìn sang ông cụ Cố rồi nói: "Chủ tịch nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép lui ra trước?"
"Đi đi, cậu thanh niên này làm việc khá lắm."
Ông cụ nhìn Noãn Noãn rồi tỏ vẻ vô cùng hài lòng.
Trợ lý đặc biệt Trần nghe vậy thì mỉm cười rạng rỡ hơn rồi rời đi. Vẻ mặt anh ta tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, nhưng thực chất ngay khoảnh khắc đóng cửa lại thì anh ta suýt chút nữa đã phấn khích đến mức nhảy cẫng lên.
Tiểu thư vừa ngoan ngoãn vừa lễ phép mà khi cười lên lại ngọt ngào vô cùng. Giọng nói thì mềm mại như kẹo dẻo đúng thật là một bé con đáng yêu mà.
Anh ta còn được cựu chủ tịch khen ngợi nữa cơ đấy!
"Ông nội ăn chuối ạ."
Noãn Noãn cẩn thận đặt thỏ con sang một bên rồi bóc một quả chuối đưa cho ông nội Cố.
"Cháu gái của ông thật ngoan. Noãn Noãn con đừng chỉ lo cho ông mà tự mình cũng ăn đi nhé."
"Noãn Noãn biết rồi ạ."
Bé con ngoan ngoãn gật đầu rồi dùng những ngón tay thon nhỏ cầm một quả nho tròn vo lên ăn. Cô ăn đến mức một bên má phồng lên thành một cục tròn trịa đáng yêu, đôi mắt cũng híp lại thành hình vầng trăng khuyết ướt át trông vô cùng mềm mại.
Ông cụ Cố nhìn thấy vậy thì cảm thấy quả nho kia dường như có vẻ rất ngon.
Ông cũng không nhịn được mà với tay lấy một quả nho tròn vo bỏ vào miệng. Ừm, đúng là rất ngọt và hương thơm cũng thật đậm đà!
Noãn Noãn vừa xem phim hoạt hình vừa tự đút cho mình rồi lại đút cho ông nội. Sau khi ăn liên tiếp năm quả nho lớn thì cô lại ăn một quả dâu tây đỏ mọng. Vị dâu chua chua ngọt ngọt với hương thơm và vị ngọt đậm đà hơn một chút.
Nước dâu thì dồi dào vô cùng nên khi cắn một miếng là hương thơm lan tỏa khắp khoang miệng. Hương thơm của nho lúc trước vẫn còn đó khiến Noãn Noãn cảm thấy cả người mình đều thơm phức.
"Ông nội ơi, dâu tây này cũng ngon lắm ạ."
Ông lão vui vẻ nhận lấy rồi ăn và sau đó chỉ vào đống đồ ăn vặt: "Noãn Noãn ăn thêm một chút đồ ăn vặt này đi."
Cô bé nhỏ nhẹ đáp một tiếng: "Vâng ạ."
Một già một trẻ vừa ăn đồ ăn vừa xem phim hoạt hình vô cùng vui vẻ. Khi khát nước thì Noãn Noãn dùng cả hai tay bưng ly trà sữa lên hút một ngụm. Những hạt đậu đỏ và ý dĩ được nấu chín mềm bên trong hòa quyện cùng trà sữa khiến hai cái má của cô cứ phồng lên liên tục.
Bé con ăn uống cực kỳ vui vẻ cho đến khi cái bụng nhỏ đã bắt đầu hơi căng tròn.
Ông cụ Cố đứng dậy vươn vai một cái: "Cuộc họp của ba con có lẽ còn lâu mới kết thúc. Nếu đã ăn no rồi thì để ông nội đưa con ra ngoài dạo chơi một chút nhé?"
Noãn Noãn gật đầu rồi dùng một tay ôm lấy con thỏ bông màu hồng nhạt và nhảy xuống khỏi ghế. Cô sải bước ngắn đi đến bên cạnh ông lão rồi nắm lấy tay ông chậm rãi đi ra ngoài.
Trợ lý đặc biệt Trần đã được giao nhiệm vụ hôm nay là phải trông chừng ông cụ và Noãn Noãn nên khi thấy hai người đi ra thì anh ta liền lập tức đón lấy.
"Chủ tịch, hai người có cần gì không ạ?"
Ông cụ Cố vui vẻ dắt theo Noãn Noãn và nói: "Tôi đưa cháu gái ra ngoài dạo chút, cậu cho người dọn dẹp đồ đạc trong văn phòng đi."
"Rõ thưa ông."
Anh ta bảo cậu trợ lý đang trực đi dọn dẹp còn mình thì đi theo hai người để có thể giúp đỡ bất cứ khi nào họ cần.
Công ty rất lớn mà ông lão đã lâu rồi không đến đây nên những nhân viên mới vào công ty đương nhiên không nhận ra ông. Hơn nữa ông lão toàn ở trong phòng họp nên mọi người chỉ nhìn thấy trợ lý đặc biệt Trần đi theo bên cạnh và suy đoán xem hai người họ có thân phận gì.
"Meo——"
Đang đi dạo thì bỗng nhiên cô nghe thấy một tiếng mèo kêu nũng nịu. Sự chú ý của Noãn Noãn ngay lập tức bị thu hút về phía đó.
Trước đó cô vẫn luôn nắm chặt tay ông nội như sợ mình bị lạc nhưng lúc này khi nhìn thấy mèo thì cô đã thả lỏng hơn nhiều.
"Mèo ạ?"
Noãn Noãn thắc mắc nhìn về phía trợ lý đặc biệt Trần.
Trợ lý đặc biệt Trần nhìn con mèo Ragdoll vừa bước ra từ một phòng làm việc nào đó rồi mỉm cười: "Đó là bộ phận phát triển, bên trong đa phần đều là các lập trình viên. Những người làm nghề này thường có một đặc điểm chung là áp lực lớn dẫn đến rụng tóc hói đầu.”
“Để giải tỏa áp lực cho họ nên tổng giám đốc Cố đã đặc biệt chuẩn bị một phòng dành riêng cho thú cưng. Họ có thể mang thú cưng của mình đến đây, khi công việc bận rộn thì để thú cưng tự chơi trong phòng, còn lúc nghỉ ngơi có thể cho chúng ăn để thư giãn một chút."
Việc chuẩn bị riêng một căn phòng là để phòng hờ có những con vật nóng nảy hay hung dữ sẽ đánh nhau hoặc chạy nhảy lung tung gây ảnh hưởng đến công việc. Còn nếu tính tình thực sự ôn hòa và ngoan ngoãn thì có thể mang theo bên người.
Con mèo Ragdoll vừa xuất hiện rõ ràng thuộc vào loại thứ hai.
Noãn Noãn nghe xong lời giải thích của trợ lý đặc biệt Trần thì mím đôi môi nhỏ màu hồng nhạt cười tươi, đôi mắt cong lại trông vô cùng dịu dàng.
Cô ngồi xổm xuống rồi vẫy vẫy tay với con mèo Ragdoll đằng kia.
"Mèo ơi, lại đây nào."
Noãn Noãn cũng nghiêng đầu theo và mở to đôi mắt xinh đẹp tròn trịa trong trẻo y hệt như mắt mèo. Cô cũng nũng nịu kêu một tiếng meo theo nó trông thực sự là đáng yêu đến cực hạn.
Trợ lý đặc biệt Trần khẽ bóp đầu ngón tay để kìm nén ý định muốn xoa đầu Noãn Noãn.
Con mèo Ragdoll lông xù nhìn Noãn Noãn chằm chằm vài giây rồi sau đó bước từng bước nhẹ nhàng tiến về phía cô.
Giống mèo Ragdoll vốn dĩ có tính cách rất ôn hòa và quấn người. Nó vừa đi đến bên cạnh Noãn Noãn đã nghiêng cái đầu lông xù cọ qua cọ lại trên tay cô. Chiếc đuôi lớn đầy lông thì quấn lấy cổ chân của cô bé, nó vừa nũng nịu cọ vào ngón tay cô vừa phát ra tiếng meo meo đầy quyến luyến.
Mặc dù mèo Ragdoll rất quấn người nhưng đối với người lạ thì tuyệt đối không nhiệt tình đến mức này!
Trợ lý đặc biệt Trần thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ con mèo này bị mù nên mới coi tiểu thư như đồng loại của nó sao? Dù sao thì tiếng mèo kêu nũng nịu của cô nghe cũng giống thật lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)