Có suy đoán từ trước nên anh ta càng nhìn Noãn Noãn lại càng thấy cô chẳng giống tổng giám đốc Cố chút nào...
Trợ lý: "..."
Anh ta có chút ngượng ngùng mà thu lại suy nghĩ đang đoán già đoán non. Vị tổng giám đốc nhà mình sở hữu ngoại hình vô cùng tuấn tú với những đường nét góc cạnh rõ ràng cùng đôi mắt phượng dài hẹp và sống mũi cao thẳng.
Nhưng cô bé kia lại có đôi mắt vừa to vừa tròn và con ngươi trông như hai quả nho đen lánh vô cùng xinh đẹp. Chiếc mũi của cô nhỏ nhắn đáng yêu, tuy trên mặt không có mấy thịt nhưng đôi môi lại căng mọng nhìn rất dễ thương.
Vì vậy cô bé này trông thật sự chẳng có nét nào giống với tổng giám đốc Cố nhà mình cả.
"Trợ lý Trần, cậu đi mua một ít đồ ăn mà trẻ con thích rồi mua thêm mấy cái gối ôm cùng đệm ngồi và chăn mềm về đây. Những thứ khác mà trẻ con yêu thích thì cậu cứ tự xem xét mà mua một ít."
Sau khi dặn dò trợ lý của mình xong thì ba Cố mới dịu dàng hỏi con gái yêu: "Noãn Noãn, con có loại trái cây nào thích ăn không?"
Bàn tay nhỏ của Noãn Noãn nắm chặt một ngón tay của ba vì cô có chút nhát gan. Đặc biệt là khi ở trong một môi trường xa lạ và nhìn thấy những người không quen biết.
"Dạ... không có ạ."
Giọng nói của Noãn Noãn yếu ớt giống như một chú mèo con vậy. Ba Cố dùng lòng bàn tay xoa xoa mái tóc xù của nhóc con rồi ấn ngọn tóc nhỏ bướng bỉnh trên trán cô xuống.
Thế nhưng tay vừa buông ra thì ngọn tóc ấy đã ngoan cường dựng đứng lên và còn rung rinh vài cái như đang chào hỏi ông.
"Noãn Noãn đừng căng thẳng."
Ông nội Cố nắm lấy tay cô bé đang có chút lo lắng với giọng điệu ôn hòa đầy tin cậy.
"Noãn Noãn ở đây cứ tự nhiên như đang ở nhà mình vậy. Con thích cái gì hay muốn cái gì thì cứ nói với ông nội."
Ba Cố đứng bên cạnh cũng không chịu thua kém: "Còn cả ba nữa. Noãn Noãn thật sự không có loại trái cây nào đặc biệt thích ăn sao? Nếu không có thì ba sẽ bảo họ mua nhiều loại về một chút."
Noãn Noãn lắc lắc cái đầu nhỏ: "Đừng mua nhiều ạ. Ăn không hết sẽ lãng phí lắm."
Nói xong cô lại phồng má rồi nhỏ giọng nói bằng tông giọng mềm mại: "Con... con muốn nho. Noãn Noãn thích ăn nho ạ."
"Như vậy mới đúng chứ. Vậy ngoài nho ra thì còn gì khác nữa không?"
Cô bé đáng yêu khẽ lắc đầu rồi dùng giọng sữa hỏi hai người lớn: "Vậy ba và ông nội thích ăn gì ạ? Không thể chỉ để một mình Noãn Noãn ăn được."
"Được rồi, vậy thì mua thêm một ít dâu tây nữa đi. Ba nhớ là rất nhiều trẻ con đều thích ăn loại quả này."
Trợ lý đặc biệt Trần ghi nhớ xong liền đi mua đồ ngay. Sau khi mua đủ những thứ mà tổng giám đốc Cố dặn thì anh ta nhìn thấy một con thỏ bông màu hồng nhạt trong cửa hàng.
Nó không quá lớn nên trẻ con có thể ôm bằng một tay. Nhớ tới lời tổng giám đốc Cố dặn là tự mình sắp xếp thêm vài thứ trẻ con thích nên anh ta đã không ngần ngại mà mua luôn con thú nhồi bông này.
Cố Lâm Mặc rất bận rộn, vì với tư cách là ông chủ của một tập đoàn lớn thì những việc vặt vãnh không cần ông phải xử lý. Tuy nhiên ông vẫn cần kiểm soát những hướng đi lớn, mỗi ngày đều có rất nhiều cuộc họp cũng như gặp gỡ các đối tác để bàn chuyện làm ăn.
Vì thế sau khi đưa Noãn Noãn đến văn phòng thì ông cũng chẳng thể ở bên cô lâu đã bị gọi đi. Lúc rời đi, ông thật sự vô cùng quyến luyến.
"Noãn Noãn, con có nhu cầu gì thì cứ tìm ông nội nhé. Những việc chạy vặt cứ giao cho mấy cô thư ký bên ngoài hoặc chú lúc nãy cũng được, con biết chưa?"
"Được rồi được rồi, có lão già này ở đây thì anh còn lo lắng vớ vẩn cái gì nữa?"
Ông cụ Cố mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay đuổi con trai mình đi. Trước đây ông sao lại không phát hiện ra đứa con trai này lại lề mề dông dài như vậy nhỉ.
Ba Cố hâm mộ nhìn ba mình, vì lần này ông cụ đến công ty thực sự là để chơi và còn là chơi cùng Noãn Noãn ngoan ngoãn nữa, khiến ông cũng chẳng muốn làm việc chút nào!
Noãn Noãn thấy dáng vẻ dặn dò đầy lưu luyến của ba Cố thì do dự một chút rồi kiễng chân lên thẹn thùng hôn vào mặt ba một cái.
Cuối cùng cô còn mềm mại nói: "Ba vất vả rồi ạ."
Ba Cố tức khắc mở cờ trong bụng và cảm thấy toàn thân tràn đầy động lực.
Ông ôm chầm lấy con gái cưng rồi cũng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô.
"Không vất vả. Ba kiếm tiền là để cho con và mẹ tiêu mà. Sau này con muốn mua gì thì cứ mua nhé!"
Sau đó dưới ánh mắt quyến luyến của Noãn Noãn thì ba Cố cũng vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại ba lần mới rời khỏi.
Cô thư ký đến mời tổng giám đốc Cố đi họp: "..."
Từ lúc bắt đầu không nỡ nhìn thẳng cho đến khi chết lặng như bây giờ thì chỉ có trời mới biết cô ấy đã phải trải qua những gì.
Chỉ là đi họp thôi mà, sao lại làm như thể cô ấy là nhân vật phản diện lớn đến để chia rẽ tình cha con nhà họ vậy!
Nhưng mà thật sự chấn động quá đi mất, vì thân phận của cô bé mà mọi người đang đồn đoán hóa ra lại là con gái của tổng giám đốc Cố!
Bọn họ bây giờ mới biết tổng giám đốc Cố lại có con gái, còn cưng như trứng mỏng thế kia. Hiện tại tổng giám đốc Cố hoàn toàn mang dáng vẻ của một người cha cuồng con gái.
Thế nhưng sau khi rời đi thì cô thư ký đã tận mắt chứng kiến màn lật mặt trong nháy mắt của tổng giám đốc Cố. Ông từ vẻ quyến luyến có chút ngây ngô lúc nãy đã biến thành một người bề trên thâm trầm như thể nắm mọi quyền hành trong tay.
Thư ký còn chưa kịp phản ứng, trước và sau đó cứ như thể là hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
"Noãn Noãn chỉ thích ba mà không thích ông nội nữa sao?"
Ông nội Cố thấy Noãn Noãn hôn con trai mình một cái thì trong lòng cảm thấy ghen tị không thôi. Hừ! Đừng tưởng là ông không nhìn thấy ánh mắt đắc ý của con trai lúc rời đi nhé!
Noãn Noãn nhanh chóng lắc đầu làm ngọn tóc nhỏ cũng rung rinh theo: "Con cũng thích ông nội mà ạ."
Ông cụ ngồi xổm xuống rồi chỉ vào mặt mình: "Vậy thì cũng hôn ông nội một cái đi."
Dù sao cũng đã hôn mẹ và hôn ba rồi nên bây giờ hôn ông nội thì Noãn Noãn đã không còn quá thẹn thùng nữa.
Noãn Noãn "chụt" một cái vào mặt ông nội. Ông cụ tức khắc vui mừng hớn hở đến mức không thấy mặt trời đâu, lúc này thật sự chỉ muốn gọi điện cho mấy lão bạn già để khoe khoang về cháu gái của mình.
Chẳng ai có thể so bì được với cháu gái nhỏ mềm mại nhà ông cả!
Đợi đến khi trợ lý đặc biệt Trần gõ cửa đi vào thì trong lòng Noãn Noãn đã ôm một con thỏ nhỏ màu hồng nhạt có cảm giác rất dễ chịu. Con thỏ nhỏ có vẻ ngoài ngoan ngoãn được ôm trong lòng Noãn Noãn cũng mềm mại không kém, trông thật sự rất hài hòa.
Chiếc ghế làm việc của ba Cố quá lớn đối với cô nên trợ lý đặc biệt Trần đã mua một bộ bàn ghế nhỏ theo lời dặn của tổng giám đốc Cố. Chiếc bàn nhỏ có chiều cao rất phù hợp với Noãn Noãn, cộng thêm một chiếc ghế mềm có kích thước vừa vặn khiến Noãn Noãn khi ngồi lên có thể thả lỏng cả người tựa vào phần lưng tựa êm ái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

