Mèo Ragdoll rõ ràng rất thích Noãn Noãn. Cả hai đều là những sinh vật nhỏ bé mềm mại đáng yêu, khi kết hợp lại với nhau thì hiệu ứng mang lại quả thực khiến người ta phải "phụt máu mũi" vì quá đỗi dễ thương.
Ông cụ Cố hớn hở lấy một chiếc máy tính bảng ra rồi mở chức năng chụp ảnh lên. Dạo gần đây ông bắt đầu nảy sinh sở thích chụp hình, đặc biệt là chụp cho cô cháu gái nhỏ. Không chỉ chụp thôi đâu mà ông còn phải đăng lên vòng bạn bè để khoe khoang một phen mới chịu.
Hồi còn trẻ ông chẳng bao giờ làm mấy chuyện này, giờ già rồi lại cứ quấn lấy đám thanh niên để dạy mình cách chụp sao cho đẹp và cách đăng bài lên mạng xã hội.
Chẳng cần phải cố tình căn góc chụp, chỉ cần Noãn Noãn bế chú mèo Ragdoll xinh đẹp lên là một người một mèo đã trở thành khung cảnh tuyệt mỹ nhất nơi đây.
"Meo ——"
Tiếng mèo kêu liên hồi vang lên. Một bên là tiếng mèo nũng nịu đáng yêu và một bên là giọng nói mềm mại thơm mùi sữa. Trợ lý Trần cảm thấy không khí xung quanh dường như ngọt ngào thêm vài phần.
Nếu không phải có ông cụ ở bên cạnh thì anh ta đã lấy điện thoại ra chụp ảnh hai bé con đáng yêu này rồi! Bạn gái anh ta chắc chắn sẽ thích mê cho mà xem.
Đáng tiếc là ông cụ đang ở đây nên anh không dám làm càn.
"Công Chúa, Công Chúa……"
Có người đi ra tìm mèo. Đó là một người đàn ông với mái tóc gần như đã bị hói, chỉ còn vài sợi lưa thưa trên đỉnh đầu vẫn đang kiên cường bám trụ.
Rõ ràng là một thanh niên ưu tú chưa đầy ba mươi tuổi nhưng vì kiểu tóc "rực rỡ" này mà anh ta trông chẳng khác gì một ông già. Đã thế anh ta còn đi dép tông, mặc áo thun và quần đi biển, trông hệt như một ông chú trung niên.
Ông cụ Cố —— "……"
"Thế này thực sự không làm ảnh hưởng đến hình ảnh công ty chúng ta đấy chứ?"
Trợ lý Trần cũng khẽ giật khóe miệng: "Thực ra trước khi đi làm và sau khi tan làm thì họ mặc đồ rất đúng quy định ạ."
Nhưng trong giờ làm việc, vì đám lập trình viên này hễ phiền não là lại vò đầu bứt tai hay kéo quần kéo áo, hơn nữa ngồi lâu nên họ chuộng trạng thái thoải mái nhất. Cuối cùng cả bộ phận dứt khoát chọn cách bóng bẩy lúc đến và lúc về, nhưng khi làm việc thì cứ như ở nhà, mặc sao cho thoải mái là được.
Những lập trình viên có thể vào được bộ phận phát triển của tập đoàn đều là những cao thủ trong giới máy tính. Nhiều người nếu không phải là người cũ được tổng giám đốc Cố tin tưởng thì cũng là người thân tín của thiếu gia Cố Nam.
Vì vậy việc họ mặc như thế này trong giờ làm việc ngoài trừ hơi mất mỹ quan một chút thì thực tế cũng chẳng ảnh hưởng gì. Chút chuyện nhỏ này tổng giám đốc Cố và thiếu gia Cố Nam cũng không chấp nhất nên dần dà bộ phận kỹ thuật thông tin của tập đoàn mới trở nên như vậy.
Ông cụ Cố cũng không hiểu rõ những thứ này. Ông chỉ biết con trai và cháu trai mình hiện giờ rất coi trọng mảng phát triển trò chơi và mạng internet, đây là giang sơn của giới trẻ nên ông cũng không quản nhiều.
"Trợ lý Trần, anh không theo sát tổng giám đốc Cố mà chạy đến đây làm gì thế?"
Người vừa đi ra thấy trợ lý Trần liền trêu chọc: "Có phải tổng giám đốc Cố có chỉ thị gì không?"
Trợ lý Trần lắc đầu: "Không có, tôi đưa ông cụ và tiểu thư đi dạo quanh công ty thôi."
"Công Chúa!"
Noãn Noãn lễ phép chào hỏi. Mái tóc ngắn mềm mại bồng bềnh tôn lên hoàn hảo những đường nét tinh tế xinh đẹp trên gương mặt cô. Cộng thêm việc được chăm sóc spa vào ngày hôm qua, Noãn Noãn lúc này tuy chưa đạt đến mức đẹp như tạc tượng nhưng cũng là một cô bé cực kỳ đáng yêu.
Bàn tay nhỏ nhắn của cô bóp nhẹ vào cái nệm thịt mềm mại của Công Chúa, giọng nói ngọt ngào như viên kẹo sữa.
Ngay sau đó chú mèo Ragdoll cũng nũng nịu kêu lên một tiếng meo. Sự kết hợp giữa tiếng mèo và giọng của Noãn Noãn tạo nên một đòn tấn công kép với độ ngọt lịm tim.
Đặc biệt là đối với những người mọt máy tính như La Lâm lúc này, anh ta cảm thấy thanh máu của mình sắp cạn sạch rồi.
Trợ lý Trần —— "……"
Quên mất, cái đám mọt game này thích nhất là mấy bé loli mềm mại đáng yêu, mà tiểu thư nhà họ lại dễ thương đến nhường này……
"Em gái nhỏ ơi em tên là gì thế? Có muốn ăn kẹo không, chú có kẹo đây này……"
Giọng điệu đó chẳng khác nào con sói xám đang lừa gạt cô bé quàng khăn đỏ.
Noãn Noãn vốn là một đứa trẻ nhút nhát nên cô không nhịn được mà một tay ôm lấy chú thỏ màu hồng nhạt, tay kia ôm chặt chú mèo Ragdoll xinh đẹp, rồi đứng dậy bước đôi chân ngắn chạy đến trốn sau lưng ông nội.
Đây có lẽ chính là sức công phá mà một "ông chú kỳ quái" mang lại chăng.
Noãn Noãn rụt rè ló cái đầu nhỏ xù xì từ sau lưng ông nội ra nhìn. Có ông nội ở đây thì Noãn Noãn chẳng sợ gì hết!
"Ơ kìa…… chú không phải người xấu đâu……"
La Lâm sờ sờ cái trán hói bóng loáng của mình. Sát thương không lớn nhưng tính sỉ nhục cực cao, anh ta lại bị coi là ông chú kỳ quái rồi.
Anh ta dở khóc dở cười nhưng trẻ con đã sợ mình thì anh ta cũng đành chịu thôi.
"Xin lỗi ông, bé con nhà mình thực sự quá đáng yêu."
Đối diện với ánh mắt uy nghiêm của ông cụ, La Lâm mới bắt đầu thấy lúng túng.
Ông cụ Cố gật đầu, cháu gái nhỏ nhà ông đúng là rất đáng yêu.
"Noãn Noãn nhà ta đúng là đáng yêu nhất nhưng con bé hơi nhát gan, cậu đừng để bụng nhé."
La Lâm vội vàng xua tay: "Không có không có, là cháu đường đột quá."
Chờ họ nói chuyện xong, trợ lý Trần mới bắt đầu giới thiệu.
"Tiểu thư Noãn Noãn, đây là chú La ở bộ phận phát triển trò chơi, cũng là bạn của ba cháu đấy."
Nghe thấy người này là bạn của ba, Noãn Noãn mới dùng đôi mắt to tròn đen trắng rõ rệt tò mò nhìn anh ta chứ không còn sợ hãi nữa.
La Lâm ngơ ngác: "Ba của bé là……?"
Khóe miệng trợ lý Trần nở một nụ cười vừa vặn rồi nói ra một cái tên khiến La Lâm phải kinh hãi: "Tổng giám đốc Cố."
La Lâm —— "??"
La Lâm —— "!!"
Anh ta trợn tròn mắt nhìn bé con xinh xắn mặc váy nhỏ rồi lại nghĩ đến người bạn thân Cố Lâm Mặc của mình.
"Con gái của Cố Lâm Mặc mà lại đáng yêu thế này á?! Mà khoan, Cố Lâm Mặc có con gái từ bao giờ thế?"
La Lâm cảm thấy bị đả kích nặng nề. Anh ta luôn nghĩ nhà Cố Lâm Mặc chỉ có ba thằng nhóc thối thôi, vậy mà giờ đột nhiên lòi đâu ra một cô con gái ngoan ngoãn đáng yêu thế này?
Đây chính là kiểu con gái mà anh ta có nằm mơ cũng muốn đấy. Dù hiện tại anh ta còn chẳng có lấy một mống bạn gái nhưng điều đó không ngăn cản được ước mơ sở hữu một cô con gái dịu dàng xinh xắn.
Ông cụ Cố lập tức bắt đầu khoe khoang, việc khoe cháu gái này đúng là sở trường của ông rồi.
"Noãn Noãn nhà ta đáng yêu lắm đúng không? Ta thấy qua bao nhiêu đứa trẻ rồi mà chưa thấy đứa nào ngoan hơn nó đâu. Mỗi ngày nghe nó gọi ông nội bằng cái giọng mềm mại là tâm trạng ta tốt cả ngày luôn……"
Ông nội Cố thao thao bất tuyệt kể lể, ánh mắt La Lâm lộ rõ vẻ ngưỡng mộ vô hạn, còn Noãn Noãn thì……
Cô bé thẹn thùng vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào cái bụng mềm mại của Công Chúa.
Chú mèo Ragdoll kêu meo meo vài tiếng rồi dùng đôi chân nhỏ mềm mại ôm lấy cái đầu xù xì của Noãn Noãn.
Trợ lý Trần —— "……"
Anh ta thật không hiểu nổi vì sao hai người này nói chuyện một hồi mà lại trở thành đôi bạn vong niên được nữa.
"Noãn Noãn có muốn vào văn phòng bộ phận chú chơi không? Bên trong còn có mấy con mèo với chó nữa đấy, cháu có thể tự tay cho chúng ăn nữa."
La Lâm bắt đầu âm thầm tìm cách dụ dỗ bé con đáng yêu này vào văn phòng.
Noãn Noãn bắt đầu do dự. Văn phòng của họ có nhiều người lạ lắm nên cô không muốn đi.
Nhưng ở đó có rất nhiều mèo và chó nên cô lại muốn đi.
Bé con ôm lấy chú mèo Ragdoll mềm mại, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ phân vân rồi rối rắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



